[PhaJung/Ritahyeon] phải yêu chị hơn biết chưa?
Ừ thì yêu chị hơn.…
Ừ thì yêu chị hơn.…
- Tên truyện: Hai người đều là "fan cuồng" của nhau mà vẫn chưa ở bên nhau sao?!- Tác giả: Trúc Sa Kiều 竹沙乔- Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng , Nhẹ nhàng, Đoản văn, Ấm áp, Duyên trời tác hợp, 1v1, Yêu đơn phương, Song hướng thầm mến- Edit: Yuyoi- Tình trạng bản gốc: Hoàn- Tình trạng bản edit: Đang lết- Vai chính: Từ Hiệu Diên x Quý Vọng- Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Quý Vọng, Từ Hiệu Diên ┃ Nhân vật phụ: Dương Xuyên, Đàm Ngọc Chiếu ┃ Khác:- Nguồn: Kho tàng đam mỹEditor hoàn toàn không biết tiếng Trung, bản edit có thể chỉ đúng 60%-70%.Bản edit không có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác hoặc chuyển ver dưới mọi hình thức.…
Cô gái tuổi 15 trải qua mối tình đơn phương với cậu bạn cùng lớp, hi vọng một ngày sẽ được đền đáp.…
Boun Noppnut là sinh viên năm 2 đại học là một học sinh ưu tú, học giỏi, đẹp trai, anh luôn được các cô gái trong trường để ý vì Độ đẹp trai và giỏi thể thao của anhPrem Warut cũng là sinh viên năm nhất và mới vào trường, trong cậu đáng yêu và dễ thương cậu có tính cách rất lạnh lùng và khó gần_____________________________và một ngày nọ thì Boun gặp được Prem, và 2 người đụng trúng nhau, làm sách vở của Cậu rơi hết ra ngoài, anh giúp cậu luận lại,trong lúc đang lượm thì hai tay chạm nhau và bú mắt nhìn nhau rất sâu đậmmặt bên bắt đầu đỏ rực lên, sực nhớ nên hai người rút lại và luận tiếp, sau khi rửa xong thì anh hỏi cậu:B: Cho tôi xin lỗi nhaP: À không saobắt đầu thì anh hỏi thăm cậu cậuB: thế là cả hai trở về lớp_____________________________Vài ngày sau:trong một lần trong lớp của Ohm, Ohm Boun đi học nhóm cùng, Ohm và FlukeOhm: À, Boun, ra chơi xuống học bài chung với tao và Fluke ko?B: À, Okthế là ra chơi, Ohm, Và Boun và Fluke xuống đây học chung với nhauAnh liền gặp lại Cậu, bốn ánh mắt nhìn nhau khiến cho mọi người trong nhóm thế lạSammy: Prem có biết Boun hả?P: À bữa trước có gặpsau khi mọi người đến thì liền ngồi vào bàn lấy sách vở ra họctrong lúc đang học nhóm chị ánh mắt Anh luôn nhìn về phía cậu liên tục, cậu ngước nhìn lên thấy anh nhìn mình đắm đuối, cậu cảm thấy ngại và mặt đỏ ửng lênFluke Nguyên qua định hỏi mượn bút cậu thì thấy hai người đang nhìn nhau rất đắm đuối, Fluke hỏi:Fluke: PremPrem: HảFluke: Mượn bút á! mà sao mày và Boun nhìn nhau cười dữ vậy anh liền ngước mặt xuống vỡ rồi nhếch mép…
Pranpriya là một XHĐ nhưng đã giấu không cho Chaeyoung biết ........ Anh phản bội lại tổ chức của mình để đến với tình yêu của mình nhưng đã bị chính tay Park Soo Jin giết chếtChaeyoung cô đau khổ tuyệt vọng khi phải chứng kiến việc người mình yêu chết ngay trước mắt mình Y đã đến bên cô để an ủi......Liệu họ có thể bên nhau hay không?..?? Khi y phải vào tù trong 5 năm????Nhân vật chính :Park Chaeyoung = côLaLisa = y Và một số nhân vật khác....…
Trót thích người bạn cùng bàn năm học lớp 12, Bình Nguyên luôn phải đấu tranh giữa việc nói ra hoặc âm thầm che giấu tình cảm của mình dành cho người bạn ấy. Là một chỗ dựa đáng tin cậy để người bạn của mình tâm sự và chính khi ấy, Bình Nguyên nhận ra vốn dĩ, bản thân chẳng bao giờ có cơ hội tiến xa hơn trong mối quan hệ này mà chỉ có thể là một người bạn.…
thầy giáo tiếng anh x học sinh…
Au :dauhuthui293Cover : TaegangerDevilĐã được au đồng ý cho coverCâu chuyện về một cô công chúa được gả đến đất nước Tây Lương - nữ nhi quốc, tại đây cô gặp được tri kỷ của mình. Tình yêu của họ dần nảy mầm. Họ cùng nhau đối mặt với những biến cố, trở ngại. Và cuối cùng cũng có thể bình yên bên nhau suốt quãng đời còn lạihttps://www.wattpad.com/story/340556996-b%C3%A1ch-h%E1%BB%A3p-ti%E1%BB%83u-thuy%E1%BA%BFt-ho%C3%A0n-t%C3%A2y-l%C6%B0%C6%A1ng?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=taeganger-devil&wp_originator=yfedpsrzv46zvjpnxhmpouztionpacuhec85r8%2fbygtif7rdgziahrbkgpoggivwcxk%2fvyy3dqk4olx7roll52rkz3o4bhewmwxbrty1ev%2brhypdrvqswbqrwzxd2z2n…
Boun Noppanut Guntachai - người thừa kế đế chế bất động sản danh giá bậc nhất Thái Lan, giàu có, quyền lực và khó tính đến mức mọi lời tán dương đều bị anh bỏ ngoài tai. Đối với anh, cảm xúc là thứ yếu mềm, và con người thì không ai đủ đặc biệt để khiến anh bận tâm.Prem Warut Chawalitrujiwong - một giảng viên trẻ xuất thân từ gia đình gia giáo, sống ngay thẳng, dịu dàng nhưng không dễ khuất phục. Anh ghét sự kiêu ngạo, càng không ưa kiểu người tự cho mình là trung tâm thế giới.Họ gặp nhau trong một sự kiện không mấy dễ chịu. Một lời nói qua lại. Một ánh nhìn bất cần. Một cái tên mà lần đầu tiên, Boun nhớ đến sau khi đã quay đi.Tưởng chừng là hai đường thẳng song song, nhưng càng tránh xa, định mệnh càng kéo họ lại gần. Khi người luôn kiểm soát tất cả bắt đầu đánh mất bình tĩnh vì một người chẳng hề để tâm đến anh. Và một người có nằm mơ cũng không ngờ bản thân sẽ mở lòng với kiểu người mà anh ghét nhất...…
" Em yêu chị."" Chúng ta chia tay rồi."…
"Đôi khi tôi vô tình nhìn thấy anhAnh vô tình đi rất nhanhTrái tim rung động theo từng câu hát..."-Vô tinh-(Xesi)Dưới làn nước xanh ngắt, nếu tôi có khóc, cũng chẳng ai thấy được.An Khánh Huy là kình ngư giỏi nhất trường, anh chinh phục mọi đường đua bằng tốc độ đáng kinh ngạc. Còn tôi, tôi cũng đang bơi, nhưng là bơi trong nỗi tuyệt vọng mang tên "đơn phương".Anh bơi về phía những huy chương vàng lấp lánh.Tôi bơi về phía anh, nhưng lại càng lúc càng chìm sâu vào sự vô hình.Một câu chuyện dành cho những ai đã từng là một "nốt lặng" trong bản nhạc rực rỡ của một người khác. Một câu chuyện để chúng ta học cách buông tay một mặt trời không bao giờ thuộc về mình.…
Tuổi thơ - khoảng sân đầy nắng và gió, nơi cho ta thoả sức sáng tạo và phát triển tiềm năng - không chỉ có bài vở, bút viết, mà còn là chiếc hộp nhỏ chứa hình bóng của những người mà ta sẽ chẳng bao giờ quên được.…
Nốt Trầm - Một tình yêu lặng lẽ, buồn bã nhưng sâu sắc.Trong bản nhạc của cuộc đời, có những nốt cao rực rỡ như hạnh phúc viên mãn, nhưng cũng có những nốt trầm, nhẹ nhàng mà da diết, như một mối tình đơn phương không thể nói thành lời.Tình yêu mang tên Nốt Trầm không ồn ào, không khoa trương, mà lặng lẽ len lỏi vào từng khoảnh khắc, từng ánh nhìn vụng trộm, từng lời quan tâm giấu kín. Đó là cảm giác vừa ngọt ngào vừa đắng cay - hạnh phúc khi được dõi theo người ấy, nhưng cũng đau lòng khi biết rằng mình chỉ là một người đứng sau.Giống như một nốt nhạc trầm trong bản giao hưởng, tình yêu này không rực rỡ nhưng lại có sức lay động mãnh liệt, bởi nó chứa đựng sự chân thành, nhẫn nại và cả những cảm xúc không thể thổ lộ thành lời. Nốt Trầm là tiếng lòng của những trái tim yêu nhưng không được yêu lại, âm thầm chờ đợi dù biết trước kết cục.Dù buồn, nhưng đôi khi, một nốt trầm lại làm cho bản nhạc cuộc đời trở nên sâu lắng và đáng nhớ hơn...…
Cậu luôn đứng sau lưng, lặng thầm dõi theo cô gái ấy. Còn tôi cứ luôn đứng sau lưng, và lặng lẽ dõi theo cậu.Hai ta là hai kẻ đều lặng lẽ, đơn phương một người khác.Chính vì lẽ đó mà cậu không thể yêu tôi, cũng như tôi không thể yêu người khác.Người tôi yêu ơi, cậu hãy cứ ngu ngốc mà yêu cô ấy đi. Và hãy cứ để tôi cũng ngu ngốc mà thầm lặng yêu cậu. Biết sao được, vì tôi và cậu, đều là hai kẻ ngốc mà, nhỉ?By : Mèo Quỷ…
Chúng ta đã từng ngồi cạnh nhau,từng nói chuyện, từng im lặng.Chỉ là...không ai trong chúng ta kịp gọi tên mối quan hệ đó…
Chào mừng các bạn đã đến với chuyện cổ tích được kể bởi Dazai-senseiTruyện dựa theo nguyên tác "Bạch Tuyết và 7 chú lùn" và cảm hứng từ BSD WanLưu ý: Truyện không dành cho thanh niên nghiêm túc như Kunikida, đàn ông mang thai và người ngoài hành lang cho con bú.Nhân vật bị OOC, là OOC, nếu không thích thì bạn là người ngoài hành lang rồi (J4F)…
khum có phần mô tả>< đọc xg hãy nêu cảm nhận nhóooooooooooooo…
Nhân vật trong truyện đều 17 tuổi. Nội dung sẽ giống bộ phim "danganronpa" các bạn cứ xem là phần tiếp theo của bộ phim nhé. Nhưng chỉ có 13 người đại diện cho 12 chòm sao còn người kia là người bí ẩn. Tất cả 13 người đều là sát thủ có tiếng nhưng đã bỏ nghề và theo một công việc khác. Sau đó được mời vào học tại trường tuyệt vọng. Như vậy thôi bắt đầu câu chuyện…
Yêu một người mà cả đời cũng không thể có được....…
Đúng vậy, hắn và cô thật sự là “bạn cùng chung hoạn nạn”, tình cảm không ai sánh được! Có điều, khi bất cứ ai hỏi hai người bọn họ quen nhau như thế nào thì hắn và cô cũng rất ăn ý… thà chết chứ không cung khai! Đùa cái gì chứ, muốn bọn họ thành thật thừa nhận, nói hắn và cô là vì duyên “chó” mà kết bạn sao? Là vì “chó rượt” nên bị ép thành một cặp… vậy mặt mũi của bọn họ biết để vào đâu chứ! Cho nên đương nhiên hắn và cô phải tay nắm tay, lòng bảo lòng cùng nhau giữ vững bí mật! Nhưng khi nụ hôn đầu tiên của cô bị hắn cường đoạt đi, vậy mà hắn lại hoàn toàn không nói sorry với cô. Còn dám khăng khăng nói đó chẳng qua là dán “Salonpas” mà thôi, bảo cô đừng so đo như vậy. Cái này, cái này… mà còn có thể nhịn được thì không gì không thể nhịn nữa. Cô quyết định chiến tranh lạnh với hắn, xem xem ai lợi hại hơn? Nhưng khi hắn bị cô chỉnh thảm, số xui phát huy công lực, trở thành đệ tử của thần xui xẻo thật sự thì… Cô lại không nỡ hơn bất cứ ai, nhịn không được mà muốn dịu dàng với hắn một chút. Cái này… chẳng lẽ là tình yêu?! Nghĩ như vậy, hai “đại biểu xui xẻo” lập tức quyết định dắt tay nhau đi về phía con đường hạnh phúc thênh thang. Có điều… xui xẻo sẽ không di truyền mới đúng chứ!…