Tớ ổn mà, đồ ngốc!
một câu chuyện kết thúc không có hậu…
một câu chuyện kết thúc không có hậu…
Theo mạch cảm xúc của t/g…
Band: DAY6Youngfeel ( Young K x Wonpil )...Brian ngồi xuống, nhấp một ngụm chè nóng.Phút thảnh thơi duy nhất của hắn. Hắn uống, vị chè tràn ngập trong khoang miệng.Đắng ngắt như cái hương vị tình yêu từng nếm trải.....Cre bìa: XTLOI from LD…
Guess i'm addicted to you after all....Inspire by @littecolderThis is a re - up.Not all couple are happy ending :)))…
sự lười biếng vô cùng tận không có điểm dừng. và mình viết lowercase.…
Hội Mũ vành can thiệp một lần nữa, và trước khi chúng tôi nhận ra, bên cạnh chúng tôi đã là một cây ngân diệp chói lòa ánh bạc. Thầy của chúng tôi, thầy Qifrey, không còn ở bên chúng tôi nữa. Thầy không bỏ chúng tôi, chỉ là chúng tôi không biết cách mang thầy trở lại....Truyện được lấy theo góc nhìn của Agott, kể lại những ngày tháng sau đó của lũ trẻ khi thầy của chúng giờ đây chỉ là những cành lá màu bạc vô hồn. Có yếu tố tình cảm nhưng không rõ ràng, dừng lại ở mức platonic nên kể cả khi bạn là fan noncp vẫn có thể thưởng thức tác phẩm ^^ Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã đọc…
Park Chae Young chấp nhận hy sinh chính mình, đổi lại hạnh phúc cho người chị song sinh, cũng để cha mẹ yên lòng, cô kết hôn cùng một người không quen biết, không tình cảm.Ngày diễn ra hôn lễ, cô vẫn kiên cường tự nhủ mình sẽ vượt qua, cứ nghĩ như thế, cô cũng không còn sợ sệt người chồng tàn bạo, lạnh lùng, như trong lời đồn.Tự nhủ lòng cuộc hôn nhân gượng ép này sẽ sớm đi vào hồi kết, nhưng nào ngờ cô lại đem lòng yêu anh.Những tưởng tình đầu sẽ đẹp như mơ. Nhưng tình càng đẹp, thì càng nhiều rủi ro. Yêu thương, đau hận, tình thù, lần lượt đan xen, khiến cô nếm trải đủ thứ mùi vị đầu đời.Cô và anh là hai con người kiêu ngạo, ngoài mặt luôn là những kẻ bất cần đối phương. Nhưng thật tâm trong lòng lại luôn hướng về nhau.Liệu rằng sự lạnh lùng, và cái tôi cao ngất ngưỡng đó, có đẩy họ xa nhau? Khi xung quanh có biết bao người mang lòng dã tâm phá hoại?…
chuyện tình của cậu ba Boun và Prem…
Một người chưa từng biết yêu thương, hờ hững, thờ ơ vs thế giới. Một người sống quá suôn sẻ đến mức nhàm chán, khao khát một điều mới mẻ ghé thăm. Vốn là cá dưới nước, chim trên trời, vì cớ gì cuộc đời lại cho ta gặp gỡ?___________"Anh từ trước đến giờ chưa từng được yêu thương, lại càng chẳng biết cách để yêu một người. Anh chỉ muốn nói để em hiểu rằng nếu em rời xa anh, anh chắc chắn sẽ luyến tiếc. Nhưng anh tuyệt đối sẽ không níu kéo...Em có hiểu điều này không?""Yêu của em quá to lớn. Anh lại chẳng thể hiểu yêu là gì. Em vẫn sẽ chấp nhận một tình yêu méo mó, không trọn vẹn như vậy sao?""...Bỏ cuộc đi...Đã đến lúc để chim bay về trời, cá quay về nước, quên đi giấc mộng nhân gian...Anh...thật sự đã mệt rồi..."......"Từ nay, để em bảo vệ anh được không?""Khóc với em đi được không?""Nếu như anh chẳng có nơi để về, chẳng có ai để mong ngóng, chẳng có một danh phận "là ai" trên cuộc đời này, vậy "là của em" đi được không?"…
Fic mới về Banglice các bạn đọc tên truyện là biết diễn biến câu chuyện như thế nào roài đóa :)))Mỗi tháng sẽ ra 1 chap nhé mấy cậu ><…
#ĐơnPhương#0502…
Một chiếc tingting vừa vui vừa buồn từ bạn Hyn ~ =)))))…
có những người bước qua đời ta nhẹ như một cơn gió,đến khi quay đầu lại, gió đã kịp hóa thành mùa cũ.thanh xuân của tôi không có tiếng pháo hoa,chỉ có nắng đổ nghiêng qua ô cửa lớp học,có mùi phấn vương trên tay áo,và có một ánh nhìn tôi chẳng bao giờ dám chạm.người ấy ngồi sau lưng tôi,khoảng cách chỉ một hơi thở, một tiếng ghế khẽ dịch,nhưng lại xa đến mức cả đời này cũng chẳng thể đến gần.tôi nhớ những buổi sáng ướp sương,ánh nắng lặng lẽ rơi xuống vai áo trắng,những ngày mưa vương, gió len qua khe cửa,và trái tim tôi - run rẩy trong những điều nhỏ nhặt chẳng ai để ý.tôi đã từng nghĩ, chỉ cần im lặng đủ lâu,cảm xúc ấy sẽ tan đi như khói.nhưng càng im lặng, nó càng thấm sâu,như cơn mưa rơi mãi xuống một vết nứt trong lòng.có lẽ, không phải ai cũng cần biết mình từng được yêu như thế nào.bởi đôi khi, một ánh nhìn thôi,đã đủ để người khác viết nên cả một thanh xuân.…
[CRUSH]Tôi đã từng thích một người rất nhiều...…
cứ bắn anh đi, anh ổn…
Phút chốc dâng trào cảm xúc sinh ra câu truyện…
"Ngốc ạ , tao nhớ mày..."viết zui zuihợp thì đọc,xin đừng nặng lời*Lứu ý : Tất cả tình tiết trong truyện chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng,không có thật.Không có H hay H+, tác giả không có nhu cầu viết H.Chân thành cảm ơn.…