|lol| Transit Love (EXchange)
Thiên ngôn vạn ngữ không bằng một câu "yêu anh khó quá", ngàn lời oán than chẳng lại vài chữ "không bỏ được".…
Thiên ngôn vạn ngữ không bằng một câu "yêu anh khó quá", ngàn lời oán than chẳng lại vài chữ "không bỏ được".…
"𝐓𝐢𝐦𝐞 𝐬𝐥𝐞𝐞𝐩𝐬 𝐛𝐮𝐭 𝐥𝐨𝐯𝐞 𝐬𝐭𝐢𝐥𝐥 𝐞𝐜𝐡𝐨𝐞𝐬."Tiếng thương thứ mười bốn: Cơn mưa Icathia❝Người gieo giống đi ra gieo giống. Trong khi gieo, [...] có hạt rơi trên sỏi đá, chỗ không có nhiều đất; nó mọc ngay, vì đất không sâu; nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô. (Mc, 3-7)❞⤷ Gửi lời cảm ơn đặc biệt đến beta-ers: @SweetSdayS_ và @abbie vì đã giúp mình trau chuốt từng con chữ.⤷ Gửi lời cảm ơn đặc biệt đến artist @meownuang vì đã họa nên chiếc bìa fic xinh đẹp này.© 07-08/09/2025 - Echoes of Time…
hai dì cháu thằng hào sống nương tựa vào nhau nơi cái xóm nghèo tuốt mị dưới miền tây sông nước. cuộc sống trôi qua êm đềm, bình yên mà vô vị, cho đến khi dì yến của nó gặp được ý trung nhân. người đó là nó gọi là chị trâmchị trâm là người nhà của nó, chị trâm là người nhà của dì yến. chị trâm là người mà cả nó và dì nó đều yêu thương. chuyện nhà thằng hào có ba người thương nhau dữ lắm. ===longfic của oneshot "có nhau".…
Lưu Thanh Tùng quá gầy và Lâm Vĩ Tường đã gọi cậu là Crisp-chino, hắn luôn kéo dài chữ chi…
một thiên sứ bị rơi…
riki bị trầy ở hai má…
felix có một (vài) bí mật.felix không hề vui vẻ.…
Tác giả: AS YOU CAN SEETác giả: FabulantTruyện chuyển ngữ chưa có sự đồng ý của tác giả!!…
đam mê của em ấy…
co nhung ban ca tinh…
"𝐓𝐢𝐦𝐞 𝐬𝐥𝐞𝐞𝐩𝐬 𝐛𝐮𝐭 𝐥𝐨𝐯𝐞 𝐬𝐭𝐢𝐥𝐥 𝐞𝐜𝐡𝐨𝐞𝐬."Tiếng thương thứ nhất: One day or day one ❝Anh của năm hai mươi tuổi, không thể nghĩ rằng mình sẽ yêu một Alpha nhiều đến thế. Anh của năm ba mươi tuổi, lại không dám nghĩ đến ngày người đứng trên lễ đường cùng mình không phải em.❞⤷ Gửi lời cảm ơn đặc biệt đến beta-ers: @SweetSdayS_ , @ricepuddingcuagao, @iewgniq và @celwsyei vì đã giúp mình trau chuốt từng con chữ.⤷ Gửi lời cảm ơn đặc biệt đến artist @meownuang vì đã họa nên chiếc bìa fic xinh đẹp này. © 07-08/09/2025 - Echoes of Time…
Sài Gòn, 1982.Tiếng còi tàu hú vang sân ga Hòa Hưng, mang theo những người lính trở về từ chiến trường biên giới Tây Nam. Nhưng với bác sĩ quân y Phác Đáo Hiền, bước xuống toa tàu không có nghĩa là đã về đến nhà. Anh mang theo mình mùi tử khí của rừng khộp Xiêm Riệp, tiếng pháo rít trong những cơn sốt rét và một tâm hồn đã vỡ vụn, không còn khớp nổi với nhịp sống hối hả của phố thị thời bao cấp.Giữa đám đông lộn xộn ấy, có một màu trắng tinh khôi vẫn kiên nhẫn đợi anh suốt bốn năm ròng.Chí Huân - cậu phát thanh viên với giọng nói ấm áp như nắng tháng Tư, người tin rằng chỉ cần mình đợi, người kia nhất định sẽ tìm đường về. Em không sợ bóng tối trong mắt anh, không sợ đôi bàn tay run rẩy vì ám ảnh đạn bom của anh. Em dắt anh đi qua những con hẻm nồng mùi hủ tiếu gõ, dùng những bản tin hòa bình để lấp đầy những khoảng trống câm lặng trong lòng người lính cũ.Chiến tranh có thể kết thúc bằng một chữ ký trên giấy tờ, nhưng cuộc chiến để đưa một con người trở về từ cõi chết tâm hồn mới thực sự bắt đầu."Hòa bình đã về trên từng mái tôn rỉ sét của Sài Gòn, nhưng bao giờ trái tim anh mới thực sự được giải ngũ, để yêu em một cách vẹn tròn đây anh?"…
[Pernut] Mưa Lặng Thầm【馍花】无声的雨Tác giả: 那又如何ID Lofter: @jinsefanhuaEdit chưa có sự đồng ý của tác giả và phi thương mại, mong mọi người không mang đi đâu.Xin hãy nghi ngờ bản dịch.…
lềnh bềnh, trôi, sông tiền, thương.…
cho đến cuối cùng thì tôi vẫn còn yêu anh ấy biết bao, đó phải chăng là quả báo?…
Mở lò với nyc bằng cách đu chung fandom với cậu ta?…