CAMDE 9
…
Cho dù 10 năm nũa em cũng sẽ không quên các anh…
Tiêu Cảnh là một đạo sĩ tu tại gia, vô tình xuyên qua dị thế nỗ lực tu luyện, kết bạn, đánh quái, thăng cấp đi lên đỉnh cao nhân sinh, nào ngờ tình bạn, tình yêu chỉ là một hồi đại kịch, tín nhiệm chỉ đổi lấy lại là phản bội, thiên phú hủy hoại, đan điền rách nát.. tâm như tro tàn.Tiêu Cảnh đánh đổi đại giới cùng thiên đạo kế ước đổi lấy một lần nửa trọng sinh làm lại từ đầu.. Đây là một câu truyện kể về quá trình trưởng thành của ánh mặt trời thiếu niên bị hắc hóa trở lại báo thù , thăng cấp, đánh quái truyện xưa.…
cuộc sống của cậu bé khi đứng trước vấp ngã đầu đời của cuộc đời mình. cậu loay hoay đi tìm cánh cửa hi vọng của tương lai và chợt nhận ra những giá trị sâu sắc của tình cảm gia đình…
cha mẹ mất sớm tuấn phải mội mình nuôi em gái là mai. Không ngại vất vả làm mọi công việc để kiếm sống đã rèn giũa tuấn thành một cậu bé lì đòn để rồi lớn lên là một đại ca khét tiếng trong giới giang hồ .…
Tác giả: Jules Verne ( Giuyn Véc ) Phần 2. Gồm 23 chương.…
Ở một nơi chúng ta không nhìn thấy được, có một cánh cửa gọi là Quỷ môn; có một con đường gọi là Hoàng Tuyền hai bên đường nở rộ một loại hoa, chỉ thấy hoa đỏ không thấy lá xanh gọi là hoa Bỉ Ngạn, có một dòng sông gọi là Vong Xuyên; có một cây cầu gọi là Nại Hà; có một địa đài gọi là Vọng Hương; có một tảng đá gọi là Tam Sinh thạch... Ở nơi đó, có một người phụ nữ gọi là Mạnh Bà. Bà ta luôn mỉm cười, nâng lên một chén canh trao cho người đi qua. Mạnh Bà luôn thích hát một tiểu khúc bi thảm..."Loạn thế lí na bán sinh lưu li vị năng dữ nhĩ lão khứNhư kim nại hà kiều xướng nhất khúc ngã tại thử đẳng nhĩĐảo liễu mạnh bà thang bái bồ đề cố thủ tiền thế hồi ứcHoài bão trứ giá nhất phương thanh hư ngã dĩ vô bi vô hỉ" (1)-Tịch-Cấm REUP dưới mọi HÌNH THỨC.(1) tên bài hát Sa Bà.…
- Này! - Hử? - Nếu sau này tôi đi đến một nơi xa thật xa, không còn ở bên cạnh cậu nữa, thì sao nhỉ? - Hôm nay mày chưa uống thuốc à? - Tao hỏi thật đấy. Trả lời đi! - Thì tao vẫn sẽ ở đây thôi- Thế mày không đi tìm tao à? - Sao phải tìm? - Ờ thì... - Tao không đi tìm mày, vì mày sẽ không bao giờ rời xa tao đâu, muốn cũng không được! Không ai được phép mang mày đi đâu hết!…
Rốt cuộc giữa ranh giới sự sống và cái chết, tình yêu không thể nối lại đau thương, nước mắt rơi vì sao? Ngoảnh mặt lại chỉ hoàn toàn là tiếc nuối ? Giá như? Câu hỏi ấy đã đặt ra hàng ngàn hàng vạn lần, nhưng tại sao vẫn không tìm được lối thoát ...Tg: Calanth…
Đã rất nhiều lần em mơ về một thời tuổi trẻ, mơ về những kí ức của đôi ta, mơ về con phố đông người chật chội, anh nắm tay em cùng nhau bước qua những dãy phố quen thuộc đó. Chỉ tiếc là bây giờ chỉ còn mình em độc bước đi trong màn đêm đen... Em nhớ anh! Dẫu cho có phải nhận sự phỉ báng của người đời, dù cho dòng máu trong người anh chảy cạn, anh vẫn muốn bất chấp yêu em dù chỉ một lần. Một câu chuyển khắc cốt ghi tâm, với những tình tiết nhẹ nhàng khắc họa nên tính cách hai nhân vật. Liệu rằng họ có đến được với nhau sau bao sóng gió đã xảy ra? Cùng Dâm Dâm Cô Nương đón chờ hồi kết nhé! <3…
Aniden yalnız olmadığım hissine kapıldım.Hızlı bir şekilde ağacın arkasına saklandım.Görünmeyecek şekilde etrafa bakdığımda iki tane iri yapılı adamın kavga etdiğini gördüm.Biri belinden silahını çıkarıb diğerinin kafasına dayadı.Ahh hayır kim kimi vuruyor umrumda değil benim sorunum bu görüntüye şahit olacağım için kafamın ağrıyacağı.Ben kendi fikirlerimde boğuşurken patlama sesi duydum.Gizlice bakdığımda adamın kanlar içinde yere düşdüğünü gördüm.Elinde silahı olan adam ise aniden kafasını benim saklandığım tarafa çevirince göz göze geldik. Siktir!! İşte kafamın ağrıyacağını söylerken bundan bahs ediyordum.Gelde şimdi bu adama elindeki silahın,kimi öldürdüğünün ve kim olduğunun umrumda olmadığını anlat..…
Tổng hợp fic mình đã trans và sáng tác dành cho RIPAT ✌️…
"Xứ Đoài đông lắm. Từ cái thời xưa xửa xừa xưa, người ra đã biết đến xứ Đoài như một vùng đô thành giàu có, tấp nập, buôn buôn bán bán chẳng khi nào ngớt. Con trai xứ Đoài to khoẻ vạm vỡ, hay lam hay làm, da rám nắng màu đồng khoẻ khoắn. Con gái xứ Đoài ai nấy má hồng hây hây đỏ, đôi mắt lúng liếng cười, khéo tay nổi tiếng.Người xứ Đoài đông nên xứ Đoài cũng xảy ra lắm chuyện hay ho. Chuyện đông chuyện tây, chuyện làng trên xóm dưới, chuyện xứ Đoài. Khen ai yêu mãi yêu hoài,Để anh đem chuối đem xoài sang thăm. Khen ai khéo mặc đêm rằm, Để anh nhớ mãi, bóng trăng cao vời. Khen ai còn mãi ham chơi,Để anh đi lại, xứ Đoài xa xôi!" "Chuyện xứ Đoài" lấy bối cảnh làng quê Việt Nam xưa, gồm những câu chuyện nhỏ con con vụn vặt, từ đó sẽ phát triển thành những câu chuyện khác. Một câu chuyện gây thương nhớ về làng quê Việt Nam xưa, vẽ nên một bức tranh như cổ tích về tuổi thơ của những đứa trẻ lớn lên ở đó. Đẹp và hồn nhiên đến bất ngờ, dẫu cho bức tranh ấy đã nhuốm màu thời gian xưa cũ và giống như một giấc mơ đã tàn giữa xã hội hiện đại ngày nay. | KHÔNG CÓ THỜI GIAN LỊCH RA CHAP CỤ THỂ, ON-GOING, TUỲ HỨNG |…
Một tập truyện gồm nhiều truyện ngắn không tên như tiêu đề. …