Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Sau cuộc chiến vs Trigon. Damian và Raven đã thực sự gần gũi hơn (ko phải gần gũi theo cách đen tối đâu nha...😂). [Damian đã bước sang tuổi 16, Raven cũng vậy] Damian đã lớn lên để không bao giờ cảm thấy có tình cảm với người khác. Raven đã mạnh hơn để ngăn chặn mọi cảm xúc cô cảm thấy. Khi họ tiến gần hơn, rắc rối bắt đầu.…
Môn phái nơi Bright gia nhập bị chèn ép áp bách, là một thiên tài tố chất hơn người tuy vậy vẫn không thể không cúi đầu, miệng cười nhưng tâm tình đắng chát, trời cao đố kỵ anh tài, không thể cam chịu trước một Thánh phủ thối nát xác rỗng Bright một đơn thương độc mã chém giết cao thủ Thánh phủ, không còn một mống.Vào khi tuyết rơi dày được Lorion nhặt được hơn nửa cái mạng về, kể từ đây làm một thủ vệ âm thầm từ trong bóng tối bảo vệ thương sinh."Ngươi quân tử cũng tốt, ngụy quân tử cũng tốt, nhưng ngươi vẫn được tính là người tốt, mặc dù rất ngu ngốc."__________________Tin rằng không ai trong chúng ta cam nguyện bị chèn ép, áp bức, ở đâu có áp bức ở đấy có tái khởi, nhập ma hay làm thánh, giết người hay cứu người chỉ là lựa chọn, không có nghĩa ta tốt hay xấu, mỗi người đều muốn đòi công đạo, nhưng công đạo vốn không phải để đòi, mà dùng mạng để đổi…
Trong căn phòng xưởng vẽ tối, nơi ánh sáng chỉ rơi xuống lơi lơi như chẳng muốn dấy thân mình vào muộn sầu của nhân loạiDáng hình một chàng họa sĩ lặng thầm bên tấm canvas đã căng toan vải trắng... sẵn sàng để làm khởi nguồn cho một họa tác, vậy mà lại phải nằm im bụi bám suốt cả những năm tháng ròng, câm lặng để từng ngày trôi đi...Không buồn tẻ, nhưng nhạt nhòa, có lẽ vì thế mà định mệnh giáng cho anh một mối duyên ai oán, rằng định mệnh mình sẽ nối liền số phận với một bóng người không thuộc về dương thế...Nàng,một hồn ma mang dáng dấp của sương muộnMột hồn linh chưa kịp hòa mình với đất trời cõi thế...Chính là nàng,Thiếu nữ mãi ở tuổi trăng tròn với nụ cười nhạt như tro tàn trên môi Nơi những giấc mộng đã chết...Từ khoảnh khắc ấy, mỗi nét cọ đều hóa thành lời cầu nguyện được họa lên bởi cọ và màu vẽ...và mỗi bức tranh là một nấm mồ đã được mở ra, như đợi chờ sẵn để lần nữa chôn đi một mối duyên không bao giờ thuộc về ánh sáng...…
Viết cho vui để sả mấy thứ để trong lòngTruyện ko theo trật tự nào, chỉ là cảm hửng của tôiOOC,OCC và ko canonTất cả các Sans đều sống cùng một Au. Tất cả đều là ver human…
Chỉ là tản văn và những truyện ngắn xung quanh cuộc sống mình. Một số truyện là ý tưởng mình tự nghĩ mong mọi người đem đi đâu sẽ comment bên dưới hoặc nhắn tin cho mình với ạ. Cảm ơn rất nhiều ❤️…
[ĐOẢN VĂN 2 CHƯƠNG - Chương 1 ngắn chương 2 dài]Sủng thê của vai ác, thông thường khi lên sân khấu là mỹ nhân có nhan sắc cực cao.Tác giả: Ta không phải nữ nhân của ngươi.Vai ác: Nhưng ta là nam nhân của ngươi.Tác giả:...... Ta là nam!Vai ác: Ta không ngại ~Tác giả: (╯‵□′)╯︵┻━┻--------------------------Tiểu ngọt văn, đoản siêu cấp ngắn.Cảnh báo của editor: Đây không phải đoản bình thường, có plot twist, nhớ đội mũ bảo hiểm và chuẩn bị tinh thần rồi hãy đọc :))Tag: Ngọt văn, Xuyên thư.…
Thanh xuân của Trần Tuệ An là những buổi sáng đạp xe dưới hàng bàng, là một người ngồi cạnh khiến tim lỡ nhịp, và là một người ở rất xa luôn hỏi: "Hôm nay em sao?"Cô chưa từng nghĩ một lời nói đùa vào ngày 8/3 lại trở thành khởi đầu cho một mối tình yêu xa. Không có những buổi hẹn hò rực rỡ, chỉ có những tin nhắn đều đặn mỗi tối, những lần giận dỗi trẻ con và những ước mơ về một tương lai được đứng gần nhau hơn.Đó là câu chuyện của những năm tháng mười lăm - mười bảy tuổi, khi yêu còn vụng về, khi khoảng cách không chỉ tính bằng cây số, và khi trái tim lần đầu học cách lớn lên..Dựa trên câu chuyện có thật của chính tác giả.…
tôi vốn là một kẻ bị cả thế giới quay lưng...Cho đến khi gặp được chị ấy... Một người y hệt tôi ở thế giới song song Và cái kết của hai đứa tôi sẽ như thế nào,ra saoĐiều đó... Không ai biết…
Couples: CheolHan, SeokSoo, HoZi, JunHao, Meanie, VerKwanĐoản mình viết ý, hoàn toàn thích hợp cho những người đang "ăn chay" :3 Không có ý gì đâu, chỉ là mình không biết viết H TvT đừng mong đợi gì về mình ở mảng này. Nội dung không có biến, cũng chả có gì gay cấn. Chỉ có những mẩu chuyện ngọt ngào của những con người đang yêu nhau. Dù sao thì cũng mong mọi người ủng hộ, vote và cmt góp ý kiến cho mình nha, được như thế mình biết ơn lắm :3"Viết cho những ngày chúng ta còn nghĩ đến nhau..."P/s: series đoản này chỉ được đăng độc quyền ở @NhNguyn017 thôi nhé, đừng mang nó đi đâu cả.…
Những chiếc truyện ngắn được up tại Blog cùng tên trên Facebook.Những câu chữ và nét văn phong mộc mạc của mình có thể để lại đâu đó chút ấn tượng trong bạn.Những thứ xưa cũ có khiến bạn hoài niệm, hay một chút tình xưa có làm bạn vấn vương?Author: Snow…
Thẩm Kỳ vừa mở mắt ra đã thấy mình trong một không gian hệ thống. Nó nói cô đã ngỏm củ tỏi rồi, nên được đưa đến làm người xuyên nhanh. Nó bắt cô chọn một trong ba nhiệm vụ: Phá CP nam nữ chính, cứu vớt vị diện hoặc cứu vớt phản diện muốn hủy diệt sinh linh.Thẩm Kỳ trợn mắt. Ta chọn tử vong a.Được rồi, chỉ có nhiệm vụ giả không nỗ lực, chứ không có không thể cạy ra được cuồng sáng nhân vật chính.…
Bảo Hân luôn ám ảnh với những thành tích trong học tập, nhỏ lao đầu vào những cuộc thi nhằm che đi phức cảm tự ti bản thân mà nhà nội đã gieo rắc vào đầu Hân từ thuở mới lọt lòng. Giờ đây, ở ngưỡng 17 nó nhận ra nó đang theo đuổi những thứ vô định. Ước mơ là gì? Minh Đức, người được mệnh danh là thiên tài bóng rổ, dường như sinh ra để cầm bóng và tung những cú ném hoàn hảo. Nhưng thật sự hắn không biết bản thân có thật sự thích bóng rổ không? Với Đức, bóng rổ không phải là niềm yêu thích tuyệt đối, bóng rổ là thói quen. Nếu không chơi bóng rổ, hắn sẽ bấu víu vào đâu để vượt qua những tổn thương thời thơ ấu?Vô tình học chung lớp. Vô tình khơi ước mơ. Vô tình gợi cảm xúc.Và vô tình phải lòng nhau. Ngày ta hái những giấc mơ, hái cả những nỗi niềm khấp khởi trong tim.…
Quà mừng Tết ông Táo 😚Kỉ niệm ÂL mồng 22/12/2018.Hàng hay nha mấy cô, Mèo đã test rồi. Đây là một câu chuyện ngắn khá bi thương trong thời kỳ loạn lạc của chủ nghĩa quân phiệt, hay còn gọi là thời Dân quốc những năm 1912-1949 ở Trung Quốc, nơi mà mạng sống con người bị coi rẻ mạt như cỏ rác, khi mà mâu thuẫn giữa các thế lực quân phiệt cát cứ xảy ra liên miên, nơi đó có một đứa trẻ sinh ra không có danh phận, không cha không mẹ lưu lạc đầu đường..... Truyện đã hoàn, HE ☺️…
Hoàng là một cậu học sinh, cậu vô tình nhận ra mình có khả năng nhìn thấy tương lai khi chạm vào một cô gái bất kì. Để bảo vệ bí mật này, cậu chọn khoác lên mình vỏ bọc "Hot boy lạnh lùng", giữ khoảng cách tuyệt đối với tất cả con gái trong trường.Cho đến khi cậu va phải Nguyễn Vũ Khánh Linh-cô nàng hậu đậu siêu cấp của lớp đối diện. Một cái chạm vai vô tình, một cái níu tay lướt qua... Hoàng liên tục nhìn thấy những rắc rối sắp ập đến với Linh và âm thầm ra tay lách luật để thay đổi chúng. Cậu cứ nghĩ mọi chuyện chỉ là những sự cố vụn vặt tuổi học trò, cho đến một cú ngã định mệnh trên bãi cỏ trường vào buổi chiều muộn...…
Các nhân vật được lấy trong các tiểu thuyết cua Mặc Hương Đồng Khứu Gồm các nhân vật : Lạc Băng Hà - Thẩm Thiên Thu ( Hệ thống Tự cứu của nhân vật phản diện )Lam Trạm - Nguỵ Anh ( Ma Đạo Tổ Sư )Hoa Thành - Tạ Liên ( Thiên quan tứ phúc )Các đoản truyện ngắn về chuyện của gia đình Mặc Hương…
Năm 17 tuổi là khoảnh thời gian đầu đời của trái tim. Những rung động bất chợt và những tiếc nuối trong quá khứ khiến họ bỏ lỡ nhau rất nhiều lần. Liệu khi thời gian được quay trở lại, cô có thể thay đổi được quá khứ. Hãy cùng tớ trải nghiệm câu chuyện này nhé ! Tuổi trẻ ta hết mình với những tình cảm lung linh...…
Mùa hè năm ấy, tôi đã muốn gửi cho cậu một bức thư.Dưới mái trường năm xưa, đã từng có một đôi bạn thân, một người ấm áp, một người lạnh lẽo, vậy mà hai mảnh đối lập ấy cứ thế sánh vai nhau đi suốt những năm tháng tuổi học trò.Nhưng rồi cuối cùng, khi con đường ấy đi đến đoạn kết, người bước tiếp... chỉ còn lại một mình.Người kia, đã đi đâu?Mùa hè năm ấy, tôi lại nhớ về cậu.Chỉ có người ở lại ôm trong lòng một niềm tiếc nuối không tên, chỉ mong có thể tìm lại bóng dáng cũ, chỉ mong lần này được tận tay đưa bức thư ấy cho cậu. Nhưng đáng tiếc, chủ nhân bức thư đã rời xa mãi mãi, để lại sau lưng một tình cảm chưa kịp nở đã lụi tàn, cùng nỗi tiếc thương chẳng thể gọi thành lời.…