🐯❌[ Nếu Còn Yêu Xin Đừng Rời Xa ]❌🐰
đừng xa khi còn yêu....…
đừng xa khi còn yêu....…
Hòa tan hòa tan,biến não ngươi thành xu kem điii!!Truyện để giải trí mà,nên đừng nghĩ nhiều..Thế thôi,chớ chả biết ghi sao vào cái ô mô tả nàyVote vote…
Hôn nhân là một chặng đường dài...không quan trọng ta đi bao xa và đi như thế nào.Quan trọng là đi cùng với ai...…
đọc đi rồi biết…
Là những mẩu chuyện nhỏ nhặt của Naib và Eli, được lấy cảm hứng từ những gì xảy ra xung quanh, hoặc chỉ là bất chợt nảy ra trong đầu mình.…
truyen hay…
CÁC BN ỦNG HỘ MIK NHA…
Tác phẩm: Bạn trai của nữ thần hoá ra lại thích tôi!?CP chính: Lăng Nhã Kỳ x Tô Trạch DươngThể loại: Thanh mai trúc mã, thanh xuân vườn trường, ngôn tình, hài hước, ngọt sủng, mối tình đầuTác giả: Vân Uyển UyểnVăn án:Hai người là thanh mai trúc mã quen biết nhau ngay từ khi còn nhỏ cho tới lớn, từ nhỏ cậu đã suốt ngày bị bắt nạt và được cô giúp đỡ khi lớn hơn chưa gì đã cao hơn cô một cái đầu.Khi đi đâu cậu cũng được rất nhiều bạn nữ để ý và tỏ tình, Nhã Kỳ theo đuổi anh lâu như vậy mà đã bao giờ để ý cô đâu. Vậy mà, anh đã chấp nhận tình cảm của biết bao cô gái.Tuổi xuân của cô chỉ xoay quanh mỗi cái tên "Tô Trạch Dương" vậy mà giờ đây có lẽ anh cũng chẳng nhớ tới cô."Tớ nói cho cậu biết, các bạn nữ thích tớ không phải vì tớ dễ nhìn mà là do tớ đẹp trai."*Trích đoạn thoại nhỏ*Mùa đông lạnh lẽo, những cơn gió hun hút chạy qua khiến cho con đường càng trở nên hiu quạnh hơn. Bỗng nhiên, Nhã Kỳ từ đâu đó chạy tới."Ý Dương ơi, môi mày nứt nẻ quá rồi nè... chắc là do mùa đông lạnh quá có phải không?""Chắc vậy, đừng lo quá!""Sao không lo được! Mau ngồi xuống đây đi, để tao lấy son dưỡng thoa cho!"Trạch Dương cố chấp không chịu ngồi yên để cô thoa, anh càng không chịu ngồi yên Nhã Kỳ càng tức giận giữ tay anh lại. Cuối cùng thì Trạch Dương cũng ngoan ngoãn ngồi yên để cô thoa.Từng cử chỉ nhẹ nhàng của cô khiến cho anh cảm thấy rất thoải mái, Trạch Dương nhắm mặt lại và tận hưởng. Nhã Kỳ dừng lại trên bờ môi cong đỏ của anh. Người như anh quả thực đâu cần phải đẹ…
Khi thành công, sống có gì vuiDi Giai đã thành công...ít nhất là với cô ấy. Lúc trước, cô mong muốn vươn lên, mong được đương trên đỉnh núi.Đừng nói càng lên cao càng lạnh. Lên cao mới thấy những con người nhỏ yếu đang gục ngã dần. Ở đỉnh núi sẽ không rét vì những người ở cao đều có khả năng cho mình chiếc áo rét.Cuộc sống này thật nhàm chánCuối cùng, ông trời cho cô một cơ hội...Cô sẽ có cuộc sống vĩnh sinh... Một lần bắt đầu thú vị mới.…
Từ lúc sinh ra đến nay Lục Ninh chưa từng cảm thụ được tình thân, mặc dù thân sinh cha mẹ của cô vẫn còn trên đời này.Lục Ninh từ nhỏ được bà nội nuôi lớn, khi đó hoàn cảnh khó khăn gia cảnh của còn nghèo túng, ngay cả tiền để mua lương thực còn không có cho nên khi sinh Lục Ninh ra đựợc mấy thắng cha và mẹ cô quyết định lên thành phố kiếm thêm thu nhập cho cả gia đình, vài năm sau cả hai dành dụm được một ít tiền mua một căn nhà trên thành phố, cả hai quyết định đón Lục Ninh lên thành phố chăm sóc, Lục Ninh 10 tuổi cô mới nhìn thấy cha mẹ của mình.…
Hãy nhớ rằng món quà tuyệt vời nhất không phải được tìm thấy trong một cửa hàng hay dưới một gốc cây mà được tìm thấy trong trái tim của những người bạn thật sự. Hãy dựa vào tôi khi bạn không khỏe. Tôi sẽ giúp bạn tiếp tục tiến bước vì chẳng bao lâu nữa tôi cần ai đó để dựa vào.…
CÂU CHUYỆN NGỤ NGÔN NÀY DẠY CHO TA RẰNG: MỖI NGƯỜI PHẢI CÓ TRÁCH NHIỆM VỚI CHÍNH MÌNH…