zekayusi - Bố trẻ tuổi 18
Tài thật đó, vừa đủ tuổi kết hôn là làm bố luôn.Alpha 18 tuổi nũng nịu x Omega 28 tuổi gia trưởng.Text fic + Văn xuôi"Vợ, vợ cho em danh phận đi mà..."…
Tài thật đó, vừa đủ tuổi kết hôn là làm bố luôn.Alpha 18 tuổi nũng nịu x Omega 28 tuổi gia trưởng.Text fic + Văn xuôi"Vợ, vợ cho em danh phận đi mà..."…
Tác giả:Niếp Kiển Tù ĐoànThể loại:Ngôn Tình, Võng DuNguồn: truyenfull.vnDiệp Nhân Sênh nhất định là một sư phụ có lịch sử đau buồn nhất, khi không lại níu kéo đồ đệ hơn cả đỉa. -_-||Đồ đệ đại nhân rất lạnh nhạt, đồ đệ đại nhân rất xấu bụng, đồ đệ đại nhân tuyệt không đáng yêu chút nào cả.Nhưng...[Mật ngữ]: Đồ đệ hứa sẽ bảo vệ người.Hả... cô tuyệt đối sẽ không nghĩ rằng là...tình yêu online!Không biết từ khi nào, đã để ý đến một người. Lúc anh ta online, dù không ở cùng một chỗ, nhưng khi nhìn thấy cái tên kia lóe lên trong danh sách "bạn tốt" thì lòng tràn đầy vui mừng. Một thời gian người ta vắng mặt, cô chẳng thấy hứng thú với thứ gì cả, hết lần này đến lần khác cứ f5 tin tức bạn tốt chờ anh lên mạng. Lúc thì chua xót lúc thì ngọt ngào, chịu đựng trăm mối dày vò.Cho đến một ngày cô mới giật mình, cứ nhăn nhó lề mề như vậy chẳng giống Diệp Nhân Sênh cô chút nào.Nhưng hình như...cô đã thích Lệnh Hồ mất rồi.Được rồi, nếu đã xác nhận rõ tâm ý, vậy thì hãy cố lên nào Sênh bé con! Có thể cuối cùng khi đã thành công, những cô gái như cô sẽ mọc lên như nấm cho xem!Lúc ấy cô đang đứng giữa đấu trường, uy phong lẫm liệt.[Thế Giới] Sênh Sênh Ly Nhân: muốn cướp người đàn ông của chị đây, thì hãy bước qua xác chị đã!…
Mark nói:" Anh xin lỗi,kiếp này không thể hoàn thành lời anh đã hứa,nếu có kiếp sau,anh nhất định sẽ trả lại nó cho em" Jackson nói:" Lời hứa với người đó so với tính mạng của anh còn quan trọng hơn gấp cả ngàn lần,lời hứa với em...anh xin lỗi" YoungJi nói:" Đời này em chỉ yêu hai con người,nực cười là hai người họ đều cho em một lời hứa,rồi bỏ mặc em với lời hứa ấy. Làm ơn...đừng hứa hẹn gì hết" Author nói:" Cuộc sống mệt mỏi,cho nhau một lời hứa là mong có thể ràng buộc nhau. Nếu đã không thể níu gĩư,lại chẳng thể buông tay,vậy thì hãy cắt đứt lời hứa ấy đi. Sống mà không cần ràng buộc,dằn vặt nhau nữa..."…
koo bonhyuk trước giờ cứ nghĩ rằng những lọ màu và cọ vẽ chính là thứ níu chân anh lại trên thế giới này, có lẽ là trước khi anh gặp được cậu - song jaewon, một cầu thủ bóng rổ dương quang như ánh nắng xuân, thắp sáng lên cuộc đời xám xịt, thắp lên chuyện tình đôi ta.…
Mối tình 10 năm giữa Gemini và Fourth từng là một thanh xuân rực rỡ, tưởng chừng sẽ đi đến hạnh phúc trọn đời. Thế nhưng, định mệnh lại trêu ngươi họ. Fourth khoác lên mình bộ lễ phục, bước vào lễ đường - nhưng người đứng đợi em nơi đó không phải Gemini. Nhìn em cười bên người khác, Gemini không chỉ đau đớn về thể xác, mà trái tim anh như vỡ vụn. Dù phải chia ly trong kiếp này, Fourth thì thầm một lời hẹn ước: "Nếu có kiếp sau, em nhất định sẽ đi tìm anh... và yêu anh thêm một lần nữa, Gemini à.""Em hối hận rồi...Gemini anh trở về với em đi"…
Lý Cầm Oa thông minh chính trực, nàng cho rằng bản thân đã có tất cả nhưng đến cùng nàng cũng chỉ là con cờ của đế vương. Sống trong cái thâm cung lạnh lẽo chỉ có thể đau lòng cảm thán: "A...cái tình cảm của đế vương." - Thổi một cái, như tuyết hoa trời lạnh, nhanh đến nhanh đi. Một lần niết bàn trùng sinh nàng đã thề với chính mình, nhất định sẽ không dây dưa với hoàng quyền và nam nhân đó nữa. Nhưng chứng kiến cố nhân không chút sức lực níu theo bóng hình của mình, bản thân nàng khó nhịn được mà đau lòng. "Vũ Văn Liễn...chàng thực sự rất biết hành hạ ta."Vũ Văn Liễn nhạo báng bản thân, nàng đau lòng ta cũng xót dạ. Phải, vì hắn là đế vương. Phải đạp đổ trên máu của huynh đệ mà ngồi lên hoàng vị, bởi vì hắn là đế vương nên không nhận bản thân mình sa vào lưới tình với Lý Cầm Oa. "Lý Cầm Oa, nàng mới là khắc tinh của quả nhân."…
Ngôi nhà ấy dạy cho tôi cách đứng thẳng người và bước đi trong kiêu hãnh.Tình bạn ấy dạy cho tôi cách nâng niu và cảm thông với những nội tâm xung quanh mình.Tình yêu ấy dạy cho tôi cách trân trọng và giữ gìn những điều nhỏ nhặt vô giá nhất...Magnolia là loài mộc lan tưởng chừng như thật bé nhỏ và yếu mềm...Nhưng lại là tiếng nói của sức mạnh và uy quyền mà chỉ riêng bông hoa ấy mới hiểu được...Cuộc đời sinh ra tôi không phải để trở thành một hạt cát vô danh.Cuộc đời cho tôi lựa chọn tồn tại để được ghi dấu vào nó bằng con dấu sắc nét nhất.---30/5/2023---…
Tác giả: Tô MaryThể loại: Ngôn tình, Sẵc, SủngGiới thiệu: Ngồi trên sô pha dọc dãy hành lang là mấy nữ diễn viên xinh đẹp trẻ trung, ngay cả cạnh tường cũng có một vài cô người mẫu dáng người phập phồng, quyến rũ. Điều đó đủ để thấy, lần thử vai này yêu cầu không khoa trương chút nào - muốn dáng tốt có dáng tốt, muốn xinh đẹp có xinh đẹp. Diệp Phù đến muộn, vừa mới nhận chủ đề vai diễn đã bị gọi tên, cô theo sau một nhóm nữ diễn viên xinh đẹp, xếp hàng đi vào.Phía bên trong, ngoài đạo diễn ra còn có một người đàn ông đeo kính râm đang ngồi, cách một khoảng cách, cô không dám nhìn nhiều, chỉ vội vàng lướt qua rồi tập trung vào chủ đề trên tay. Khóc. Nội dung về khóc thì rất nhiều, bi thương, tức giận, xấu hổ buồn bực, rồi cả đau khổ, mỗi loại hoàn cảnh khóc lại không giống nhau nên cô không biết làm thế nào để diễn đạt từ "khóc" này.…
Kể từ ngày ấy, thành phố Hà Nội chìm trong thảm họa xác sống Kể từ ngày ấy, sương không bao giờ tan trên mảnh đất ngàn năm tuổi. Một nhóm những cô nhóc, cậu nhóc vừa chớm 16, tất cả những gì chúng có là những ba lô lương thực, chăn đắp và những món vũ khí thô sơ. Liệu chúng có thể sống sót và thoát khỏi cái địa ngục trần gian ấy không?------------------------------------------------------ Tác giả: GreenLiunius Cover: *credit goes to @-Gravitating (I love yew bruh!!! It's so freaking beautiful!!) Tôi biết là tác phẩm của mình bị đăng chui lủi ở cái xó nào đấy rồi, nhưng chỉ hy vọng là các đạo sĩ sẽ thương tình tha cho con của tôi. Cùng là Author với nhau, ai lại làm cái chuyện "vô nhân đạo" như vậy bao giờ nhỉ :) Cấm hốt bài + hốt ý tưởng đi lung tung mà không có sự cho phép của tác giả. 1 tác phẩm mang đi dự thi Wattys 2016 :3 Mong mọi người ủng hộ…
Hôm Tứ Xuyên đổ mưa, thật ra cũng sắp vào hạ…
Dabi không phải loại người dễ rung động.Bởi vậy mà, khi chạm mặt Keigo tại một trong những phòng tập nằm bên dưới khán phòng, anh chẳng hề lo lắng. Hiện lên trong đầu anh chỉ là sự ngắt quãng theo lối thực kì lạ; là sự thật hiển nhiên rằng có gì đó rất, rất sai. Dù gì, người trước mặt anh đây - nằm cuộn tròn trên sàn, đôi mắt vàng đồng mở lớn vì đau đớn và vì một điều Dabi không thể định đoán - không thể là người anh vừa gặp chỉ mới vài hôm trước, bay lên như thể chẳng có sức nặng nào níu cậu với mặt đất, như thể xương cậu rỗng không tựa như một chú chim.(hay; Dabi học được rằng lại quá gần sự hoàn hảo là một ý tồi.)_Author: crumbsfictionhttps://archiveofourown.org/works/26752072Translator: 404Bản dịch không có sự cho phép của tác giả, vui lòng không đem ra ngoài.…
Cô bằng lòng, ôm lấy tất cả nỗi niềm của người cô yêu, đổi lấy sự êm đềm trong em.Cô bằng lòng, nhặt lại từng mảnh vụn vỡ trong em rồi vá lại, cẩn trọng và nâng niu, dù trong quá trình ấy cô bị mảnh vỡ cứa đứt tay....Em là mặt trời, tôi là hướng dương.Hướng dương sẽ mãi nhìn về phía mặt trời, nhưng này, có bao nhiêu bông hướng dương trên đời cơ chứ?...Thảo muốn nói với Hằng, cô quyến luyến tất cả mọi thứ nơi em. Đến nỗi đều muốn khảm tất thảy vào lòng mình.Dù em chưa từng nhìn lấy cô một lần, Thảo cũng cam lòng, cô cam lòng yêu em bằng những gì mình có. Rực rỡ như màu đỏ, ấm áp như màu cam, tươi mát như xanh lá hay êm ả như xanh lục. Tình yêu của cô gồm tất cả các gam màu đó. Dù ở trong hình hài nào cũng nguyện yêu em...."Em hãy cứ sống tốt cuộc đời của riêng em, đừng ngoái đầu, em nhé?"Chị yêu em.…
Tác giả: Úc Vũ TrúcGiới thiệu vắn tắt: Lê Bảo Lộ si bổn ba năm, nhất triều thanh tỉnh lại, gia cũng đã không gia, tổ phụ cùng cha mẹ đều chết vào tai nạn trên biển bên trong. Vì sinh tồn, tổ mẫu đem nàng đưa làm con dâu nuôi từ bé, nàng đều đã làm tốt lắm mặt triều hoàng thổ lưng hướng thiên, thê thê thảm thảm lưu luyến chuẩn bị tâm lý, khả đến nhân gia trong nhà cũng là bị nâng niu trong lòng bàn tay làm sao bây giờ?…
Tên Hán Việt: (Xuyên Thư) Nam Chủ Tha Tựu Thị Chỉ Ái Bạch Nguyệt QuangTác giả: Nông Nông NôngSố Chương: 12 ChươngThể loại: Nguyên Sang, Ngôn Tình, Cổ Đại, HE, Xuyên Thư, Đoản Văn, Tình CảmNguồn lưu: từ nhiều nguồn công cộng và wikinu.netGiới thiệu:Tần Miểu Miểu là một bé mèo thành tinh trà trộn vào thế giới loài người, đời mèo ta tự hào nhất chính là tìm được một con sen cưng nó, nâng niu nó trong lòng bàn tay.Nhưng một ngày, con sen mất trí nhớ...Miểu Miểu: Rồi làm sao đây?Hệ thống đột nhiên xuất hiện: Đồ mèo ngâu, cô đang xuyên sách.Miểu Miểu:???Hệ thống: Thế giới này là một cuốn sách, con sen của cô là nam chính, nhưng cô lại chỉ là một nữ phụ xấu tính bị vả mặt.Hệ thống: Thôi không phải sợ! Thống đây sẽ giúp cô vả mặt nữ chính, giành lại con sen của cô!Miểu Miểu cắn một miếng cá khô mà con sen cho, quay đầu lại với vẻ mặt ngây thơ: "Mi nói gì đấy?"Người đàn ông cao lớn lạnh lùng liếc qua, hệ thống lập tức run bần bật.Hệ thống: Hệ thống có lỗi, làm phiền rồi.Mèo đáng iu một lòng muốn tìm con sen yên ổn sống qua ngày x Con sen vất vả lắm mới đè bẹp được các tình địch, lại bất cẩn mất trí nhớ, trở lại trước giải phóng.Gỡ mìn (từ tác giả): Truyện ngắn ngọt, chỉ viết linh tinh, xin đừng săm soi. Truyện giống như một ảo tưởng tốt đẹp về tình yêu của tác giả. Tình yêu tốt đẹp nhất đó chính là cho dù thế nào, ta đều yêu nàng (chàng) ...*Con sen trong raw là 铲屎官 - sĩ quan xẻng, từ mạng, người chuyên dọn phân mèo, phân chó.…
Chúng ta đến với nhau là do duyên, rời bỏ nhau là do phận. Dù có thế, anh vẫn sẽ mỉm cười...Vốn dĩ, níu kéo cũng chỉ là hình thức để kiềm hãm nhau. Vậy, anh chấp nhận buông, chấp nhận từ bỏ..…
Bùi Duy Ngọc x Phạm Khôi VũMa ca rồng x người yêu bé nhỏ nũng nịu - Em đi đi- Không,em sẵn sàng đón nhận anh dù là ai đi nữa!…
Tấm Cám phiên bản ngôn tìnhMất ít nhất mười năm để hiểu một người, nhưng lại chỉ mất một giây để mắc bệnh tương tư.Một ánh mắt, một nụ cười đủ khiến trái tim rung lên bần bật, đủ khiến thần hồn điên đảo.Yêu một người mà người đó không yêu mình là trò đùa nực cười nhất mà định mệnh đem đến, nhưng bất chấp tất cả để yêu người đó mới chính là ngu xuẩn, là cách chơi ngốc nghếch của một người tâm thần. Đúng, yêu chính là hại não, tê tâm liệt phế.Tình yêu vốn dĩ không thể gượng ép, nếu nó thuộc về bạn, dù có trăm phương ngàn kế né tránh, thì đời này kiếp này sẽ không thể trốn thoát. Nếu đã không là của mình, cố chấp cũng vô ích, đã không là của mình có cưỡng cầu, níu kéo, có hi sinh bản thân thì mọi thứ cũng trở về với chủ nhân thật sự.Yêu có lẽ là chấp niệm khó buông bỏ nhất, nhưng buông bỏ được thì có thể an yên, tâm hồn tựa như én chao chao lượn lượn tự do nơi trời xanh mây trắng, tự do tự tại, phiêu diêu năm châu bốn bể.Buông được thì hãy buông, đừng để bản thân bị cuốn vào vòng xoáy bi kịch, ngày ngày đều là đau đớn khốn khổ, ngày ngày đều là âm ty địa ngục...…
Biết trước rằng, kiếp này không thể cùng nhau đi hết hành trình, chỉ là cố chấp nuôi trong lòng một hi vọng."Hôm chia tay nhau, em đã mặc chiếc áo mới màu trắng. Em vẫn luôn thế, vẫn xinh nhưng không còn là của tôi! Muốn níu giữ lại em nhưng em phải đi, rời xa vòng tay tôi!"Nếu ngày hôm ấy, không có hai từ chia tay, có phải sẽ không cách biệt âm dương như hiện tại! Nỗi mất mát này làm sao em có thể chịu đựng, Đới Manh của em hiện tại không còn trên cuộc đời này để níu lấy bàn tay em nữa!"Chỉ một lầm lỡ, hai ta không còn cơ hội quay về cạnh nhau, ước nhân sinh nguyện cho ký ức này trở lại, cả hai sẽ nắm lấy nhau không còn rời xa.Tác giả: Lần đầu viết cổ trang mà lại xuyên không thật sự là thử thách với mình, nhưng đây là món quà mình muốn tặng các bạn đọc và chúng ta có thể "nuôi" trong tim cảm xúc lẫn hồi ức về Đới Manh, Dụ Ngôn.P/s: Truyện bối cảnh hư cấu, không phân biệt tình yêu (nhưng không ngôn tình), nhân vật chỉ hư cấu.…
Cho đi là hạnh phúc, em sẽ buông tayNíu ké sự thật chẳng có can đảm đấyEm yêu AnhNhưng phải buông tay anh ra thôi!😐…
thích người từ lâu lắm rồi, mà không dám nói.…