Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tôi có sở thích sưu tầm đồ cổ. Hôm nay tôi đến cửa hàng đồ cổ ở cuối phố đi dạo một vòng như thói quen hằng tuần. Lần này có thu hoạch. Một chiếc rương làm từ gỗ tuyết tùng màu đỏ nâu được chạm khắc tinh xảo nhuốm màu thời gian. Ông chủ bảo tôi rằng rương được khoá cẩn thận và có vẻ người chủ cũ rất nâng niu nó, cũng không hiểu sao lại bán đi. Tôi bỏ 1 triệu won mua nó từ tay ông chủ đi kèm theo chiếc chìa khoá phần đuôi được khắc hình hai con cá đuôi dài vờn nhau.…
Mọi người hãy để lại bình luận khi đọc truyện để cổ vũ tác giả có động lực sáng tác nha.Tên truyện: Hồi sinhThể loại: Đồng nhân phimRatting: 18+Kiếp trước thờ ơ. Kiếp này níu chặt.Kiếp trước đơn thuần. Kiếp này mưu mô.Kiếp trước yêu không dám mở lời. Kiếp này yêu trong tính toán.Một đời đã bỏ lỡ tình duyên, liệu kiếp sau, lỗi lầm khi xưa còn tái hiện.*Cảnh báo: trong truyện có một số tình huống nhạy cảm, bạo lực, hãy cân nhắc trước khi xem…
Sau ánh đèn rực rỡ của fan meeting, nơi tiếng hò reo vẫn còn vang vọng nơi hậu trường, có hai người không vội bước ra ánh sáng. Chỉ một cái liếc mắt là biết đứa kia đang định giở trò. Một lời nũng nịu, một nụ hôn trêu đùa, rồi lại hóa nghiêm túc đến nghẹn tim. Ở một góc tối, giữa thế giới náo nhiệt, Auau và Save tìm được một khoảnh khắc chỉ dành cho hai đứa. Và lần này, P'Auau thắng. Nhưng em nhỏ... cũng chẳng buồn phản kháng.…
Khi chấp miện về một thứ gì quá lớn sẽ kiến con người không thể buông bỏ mà níu giữ nó hơn cả tính mạng và cứ luôn bất công với chính cuộc sống của mình.Họ bám víu vào cái chấp niệm khờ khạo đấy mà sốngtrong vô định, từ bỏ hết mọi thứ kể cả cuộc đời của họ chỉ vì một thứ gọi là chấp niệm mà quên rằng, người ra đi chỉ thanh thản khi người sống chấp nhận mất mát của người ở lại một cách nhẹ nhàng....Nhưng khi chấp miện quá sâu thì họ chọn cách buông bỏ như thế nào ?…
Cô Tiệp Chi Băng - thiên kim Tập đoàn ES đứng đầu thế giới về lĩnh vực đá quý. Từ nhỏ đã được nâng niu như viên ngọc quý. Trước mặt công chúng thì lạnh nhạt, ít nói, dịu dàng đúng chuẩn loại tiểu thư trong trẻo ngây thơ - là hình tượng nữ thần tiêu biểu trong mắt nam nhân của mọi thời đại. Khi trở về nhà thì cứ vậy mà bung lụa, thể hiện bản chất, có thể nói là trái ngược cỡ 50% so với cái hình tượng nữ thần kia.. Mặc dù có tính cách hơi quái dị cùng với sở thích đeo mặt nạ sống với đời, nhưng tại sao cô vẫn được gia tộc nâng niu thế kia.. Bởi vì cô có tài năng và người trong gia tộc không chém giết lẫn nhau ah~ Có thể nói cô có tất cả mọi thứ mà người ta hằng ao ước: một gia đình hoàn hảo, giàu có, yêu thương nhau, một nhan sắc được coi là thanh tú, IQ cao ngất ngưởng nhưng lại lười vận dụng chất xám trừ khi có việc quan trọng,... Và chỉ vì một sự cố nho nhỏ mà cô hoa hoa lệ lệ xuyên không. Cơ mà thế éo nào lại xuyên vào quyển tiểu thuyết cẩu huyết mà cô vừa mới đọc xong? Đúng là vận c*t chóa.. Xuyên đúng vào nhân vật nữ phụ mà cô thương cảm, tốn cả đống nước mắt cho số phận éo le nghiệt ngã ở dưới ngòi bút của mụ tác giả vô lương kia.. --------------------------------- #Truyện đang trong quá trình sáng tác và nghĩ thêm chi tiết!…
Chàng 1 thái tử mang khí chất thế vương nhưng lại rất thích du ngoạn. Lạnh lùng như băng khí thế bức người đó chính là Hoàng Anh Thiên Yết hoàng đế tương laiNàng 1 cô nương xinh đẹp, dịu dàng như ánh sao sáng. Nàng cũng lạnh lùng không kém Thiên Yết . Một ngày không ai hỏi nàng cũng không có nói chuyện a. Đó là thiên kim nhà họ Trịnh . Trịnh Xử NữHai tảng băng níu gặp nhau. Va phải nhau!! Liệu nó sẽ rời khỏi nhau?? Hay dính lấy nha không rời đây !!??…
Một cô gái, dưới ánh nhìn của một kẻ si tình, có lẽ luôn đẹp hơn tất cả những gì vốn có.Không phải bởi nàng quá rực rỡ, mà bởi từng ánh mắt, từng cử chỉ rất khẽ của nàng đều được trái tim người kia nâng niu thành một mùa nhớ.Người ta thường nói mùa xuân là mùa của những nụ hoa đầu tiên.Nhưng với tôi, tình yêu lại bắt đầu từ một buổi sáng đầu thu, khi giữa những dịu dàng rất khẽ của gió và ánh sáng, có một cô gái lặng lẽ bước vào lớp học - và cũng lặng lẽ bước vào tim tôi.…
- xoạc nhau không nàng??- dâm tặc! lão tử là con trai !có một người dù là chưa từng gặp mặt nhưng lại cho ta thật nhiều khuân bậc cảm xúc.có lẽ trong cuộc đời của nhiều ngườicũng đã từng vì một ai đó mà khóc thật nhiều!đã từng vì một ai đó mà điên cuồng níu giữ.đã từng vì một ai đó mà bỏ mặc thế giới nhộn nhịp ngoài kia.đã từng vì một ai đó mà bất chấp tất cảđã từng một ai đó mà không màng cả tính mạng!nhưng suy cho cùng cũng chỉ là ĐÃ TỪNG liệu sau này mình có thể là của nhau nữa không ?…
-Tại sao chị lại lừa dối tôi!-hyojin nổi giận cô thật không dám tin mà,cô bỏ đi mặc kệ những lới níu kéo van nài của Solji,tất cả đã hết rồi.-Le!Nghe chị nói đã tất cả không như em nghĩ đâu!le!LE!!!.......-chị đã thất bại trong ván cờ của thần chết và cũng thua cả trong trò chơi tình ái,tất cả đã kết thúc và chỉ một lúc nữa thôi pamsa sẽ đưa linh hồn của Solji cho Hỷein.…
Vào một buổi nắng chớm mùa hè khi tiếng ve còn râm ran kêu inh ỏi, những nhành hoa phượng đỏ rụng trước sân trường. Tiếng trống tan học vang lên, kéo theo tiếng cười nói xôn xao. Áo trắng lướt qua sân, ai đó cúi nhặt một cánh phượng ép vào trang vở, ai đó đứng lại lâu hơn, nhìn lên tán cây như muốn ghi nhớ mùa hè này thật sâu. Có những lời chưa kịp nói, những ước mơ còn dang dở, lẫn trong nắng và gió mà trôi đi. _Ninh Bình _ 3/9/2024…
Buổi sáng thường trôi qua nhanh, nhưng đôi khi lại đọng lại những khoảnh khắc khiến người ta chẳng nỡ rời xa. Jihoon vẫn nằm im trong vòng tay Hyukkyu, giả vờ ngủ để níu giữ chút ấm áp cuối cùng. Ngoài ban công, chú mèo Maru lặng lẽ quan sát, như kẻ thứ ba hiểu chuyện hơn ai hết. Đây là một mẩu chuyện nhỏ, dịu dàng như hơi thở đầu ngày, nơi một cái hôn vụng trộm có thể trở thành lời hứa dài lâu.…
Hắn là cái khốc trung mang tiểu bĩ bộ đội đặc chủng, trưởng thành ba mươi mà đứng chuẩn bị thành cái gia,Nhất thời tâm động, thiết huyết quân nhân cư nhiên xem thượng nhìn như nũng nịu đàn tranh lão sư!Truy, vẫn là không truy? Đó là một vấn đề...Văn nghệ cô gái cùng thiết huyết quân nhân giao hòa,Một nửa là nhu tình thủy, một nửa là cứng cỏi cương.Hắn cho rằng: này cô gái nhìn như ôn nhu mà yếu ớt, trong khung đã có dũng cảm mạo hiểm tinh thần, khi thì cẩn thận khi thì rất là lớn mật.Nàng tiếu đáp: người ta rõ ràng cũng rất ôn nhu hiền thục thôi, mục tiêu của ta là muốn làm cái người gặp người thích ôn nhu phái hiền thê lương mẫu.Nàng cả giận nói: lần sau ta muốn đổi cái ôn nhu điểm nam nhân!Hắn bá đạo tuyên bố chủ quyền: đừng làm không thực tế mộng, ta nhưng là chức nghiệp quân nhân. Công chiếm thành trì sau không cho phép quân địch tiến vào!Nàng nhíu mày: chức nghiệp quân nhân rất giỏi a? Kia cũng không thể bắt nạt nhân nha!Hắn cười xấu xa: chức nghiệp quân nhân nhưng là nhược thế quần thể, chịu bảo hộ đối tượng, ngươi đừng bắt nạt ta là tốt rồi.Thoải mái hài kịch, nhiệt huyết mà không cẩu huyết quân ngôn, tuy nói là lãng mạn tình yêu chuyện xưa, nhưng là sẽ có sự thật tình tiết…
Cô không biết nữa, người ấy đã lừa cô một cách ngoạn mục. Lừa cô đánh mất trái tim, lừa cô mất đi nụ hôn đầu, lừa cô để cô không còn là chính bản thân mình nữa... -Yui à, đừng lo, anh sẽ bảo vệ em thật tốt- Em chỉ muốn ở bên anh thôi, xin đừng đi đâu hết nhá?____________________________________-Nè Kai, thích, em thích anh!Cô cười toe, đôi mắt híp lại đáng yêu cùng với bầu má đỏ ửngAnh xoa đầu cô, đáp:- Ngốc, anh cũng vậy mà____________________________________- Cậu bị sao vậy Kai? Vì người con gái ấy, xứng sao? - Đấy không phải là cậu đúng không, người luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, hãy trở lại thành con người thật của mình đi!Người đó nói xong một tràng dài, anh không nói gì cả, một lúc sau mới bật cười:- Tôi? Có lẽ đây mới chính là tôi đấy, cậu không thể nói một từ 'xứng' như vậy được, bởi vì những điều tôi làm cho cô ấy đều không hối hận____________________________________Yui níu lấy tay anh lại, nửa thân dưới của cô hiện đang bị phế đến đau đớn nhưng cái đau này, nào nhằm nhò gì...-Kai, anh đừng đi... Kai hất mạnh tay cô ra nhìn bằng nửa con mắt -Lần sau đừng gọi tên tôi bằng cái giọng của cô, nghe rất khó chịuChưa nói hết, cô đã hét lên - Em đã làm gì sai vậy? Anh nói đi, em sửa! -Cô ngây thơ quá đấy, điều sai lầm nhất của cô là đã gặp được tôi…
Những câu nói cũng những bài thơ hay mình tổng hợp trên các tập sách văn "Ở đó có một cô gái luôn rạng rỡ nụ cười giữa trời Sài Gòn vàng nắng. Nhưng đằng sau nụ cười ấy là một trái tim không đủ sức chất chứa cho những khoảng trống cô đơn. Niu tay Ngày cũ Khi cuốn sách lên kệ, cũng là khi anh quay lưng bước về một vùng trời khác cách xa cả đại dương, xa cả những cái níu tay.Tình yêu mãi và luôn là một mối nhân duyên không bao giờ kết thúc. Có thể chúng ta sẽ đôi lần đi lạc vào cuộc đời ai đó, rồi lại đi ra. Có thể chúng ta sẽ là người ở lại để xây nên những ngôi nhà, để nghe về bản tình ca đồng thoại, để sống trọn vẹn cho cảm giác hạnh phúc mỗi ngày."" Sau ngày anh đi, không có chàng hoàng tử đích thực nào bước vào cuộc đời em, không một chàng trai nào mang nhiệm màu của cuộc sống đến và chỉ cho em sự tuyệt vời của tình yêu. Chỉ mỗi em cô độc nơi này, buồn đau cho cuộc tình đã kết thúc rất lâu rồi, như kẻ phiêu lãng trên đôi tay không cầm được la bàn, càng đi sâu vào quá khứ, càng đắm chìm vào vũng lầy nước mắt" (Trích từ tập truyện)"Duyên phận, nói cho cùng cũng phải xem có lòng với nhau hay không....? "Tình yêu chưa bao giờ là lời hứa bảo đảm cho tất thảy hạnh phúc tồn tại. Chỉ cần buông tay người ta đều dễ lạc nhau, lạc mất tháng ngày đã có. "Anh có biết có một tình bạn thân thiết hơn cả tình yêu mà cũng không thể gọi là tình nhân. Mối quan hệ đó không liên quan và chẳng ảnh hưởng tới tiền bạc. Nó chỉ đơn giản là cùng nhau sẻ chia những vui buồn của cuộc sống, cùng nhau đi qua nỗi cô đ…
" Gặp được anh là điều tôi hối hận nhất, nếu như ngày hôm đó ta không va phải nhau thì cả tôi và anh đều sẽ tốt đẹp hơn lúc này, ít nhất là như vậy..." Cô và anh gặp nhau vào ngày trời mưa tầm tã, cái ngày mà thứ tình cảm của cô dường như chết dần, anh là người duy nhất đưa tay níu giữ cô trong khoảnh khắc tồi tệ ấy, cứ ngỡ chỉ như vậy là đã đủ để bên nhau một đời yên ấm. Nhưng thế giới của anh quá cao quý, cô chính là không thể với tới ánh hào quang ấy....Sau bao sóng gió, cô quyết định rời khỏi anh, rời khỏi vòng tay vững chắc mà cô từng nương tựa, từng coi là cả cuộc đời của mình.. Tự bản thân cố gắng dựng nên cơ đồ riêng, mong muốn một ngày nào đó có thế đối mặt với anh, đối mặt với tình yêu của chính mình một lần và đến mãi mãi về sau...Ngày cô đạt được thành quả của những năm tháng vật lộn với cuộc sống khổ cực đã đến, cô phát hiện cô chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé trong đám tình nhân của anh, chỉ là công cụ giải trí mà anh từng sử dụng... Cô tỉnh ngộ rồi, cô chẳng gặp đúng người đàn ông có thể sánh vai cùng mình đến cuối đời, anh chỉ là người đi ngang qua lúc cô cần nhất, lúc cô yếu mềm nhất, cần người dựa dẫm, cần người chở che.. chỉ vậy thôi.. anh cũng chẳng phải một bông hoa đẹp, không pha tạp chất của cuộc sống, là cô tự mình ảo tưởng, anh cũng chưa bao giờ phủ nhận..…
Câu chuyện tưởng tượng kể về Bangtan của 10 năm về sau.Đó là những câu chuyện nhỏ thường nhật mà chúng ta vẫn thường làm, hi vọng rằng các anh thật sự có những ngày tháng như thế.Đây còn là tâm sự của tớ nữa. Tớ biết chuyện sau này, tớ, cả cậu đều không muốn, nhưng mà cuối cùng ai trong chúng ta cũng không thể níu kéo lại thời gian. Chỉ mong sau này các anh sẽ có khoảng thời gian để có thể "lười biếng", để đi chơi, để làm mọi thứ như những người bình thường khác... mà không cần luôn cố gắng, sợ hãi, nỗ lực đến kiệt sức vì những buổi biểu diễn thật hoàn hảo....--------------------------------------------------------------------------------------Đoản văn ở đây theo ý là những câu chuyện nhỏ, từng chap sẽ là một câu chuyện. Tất nhiên sẽ có trường hợp ngoại lệ, có nhiều chap để kể một câu chuyện. #Bò…
Câu truyện này đưa ra ý nghĩ về cái chết rất thẳng thắn. Nó thẳng thắn đến nỗi mà cả cái tiêu đề cũng trở nên thô kệch. Bởi vì ở các thời điểm mà những điều những thứ mỗi cá nhân con người trân trọng, nâng niu đột nhiên tiêu tan, trở thành vô nghĩa thì có gì để mà thơ văn nữa chứ. Mọi thứ sẽ trôi đi ngỡ ngàng một cách thẳng tuột như thế. Như cách cái chết đến đột ngột với người bên cạnh chúng ta, cũng như những điều ta dốc sức đặt cược vào hoá ra vô nghĩa. Mình mong rằng những chương truyện này như một cái ve vuốt, lời an ủi. Gửi một chút dịu dàng này đến những ai quyết định chọn câu chuyện của mình để thưởng thức trong một thế giới bộn bề. thông qua câu chuyện này, mình xin gửi những tinh thần động viên đến những người đã luôn cố gắng, tự thân tiến bước, tự thân tìm tòi, tự thân chống chọi. Con đường mà các bạn phát triển, tưởng chừng nó trống trải và cô đơn, thiếu đi những người cùng đồng hành, người chia sẻ, và người hướng dẫn, khiến mọi thứ mới mẻ chúng ta trải nghiệm trở nên khó khăn và xa xôi hơn rất nhiều. Hi vọng cảm giác ấy không kéo dài mãi, như cách mà hai nhân vật của chúng ta cố gắng vượt qua nó.…
Truyện mình lấy trên truyenfull.vn thấy cute nên đăng lại.Văn án:Mộc Tử Duy là một người con trai 22 tuổi, vừa tốt nghiệp trường dạy nấu ăn Tân Đông Phương được 1 năm, hiện chưa có việc làm, muốn tìm người yêu nên đã vào tieba.baidu để đăng bài 'tìm bạn trăm năm'. Nào ngờ, cậu post nhầm chỗ, bị một đám hủ nữ, hủ nam, gay trêu đùa. Cậu là một thẳng nam, nào có hiểu họ nói gì, hơn nữa lại thuộc dạng ngốc nên càng ngu ngơ, ngờ ngệch. Có một hủ nữ thấy cậu post bài này thì lập tức níu cậu để dành cho anh trai, mà anh trai cô cũng thuộc dạng thẳng nam, hãy xem hai người đến với nhau như thế nào nhé, .... ( (ミ'ω'ミ))…
+Diệp Thiên Anh (Zen- nó, 18 tuổi) chìm đắm trong quá khứ vì thứ tình cảm giả tạo, bẩn thỉu, của tên giả dối đó- Vũ Minh Quân... chỉ vì nó nũng nịu hắn, lúc nào cũng bám hắn, nó lúc nào cũng ngây thơ.. vô tội.. không muốn trao nó cho hắn mà hắn nói nókhông hợp với khẩu vị của hắn sao? ---- --------------Ở nhà của hắn _______________( 1 năm trước)"...... Tôi chỉ chơi với cô, giả nai, nũng nịu, bám riết lấy tôi, cô không phải loại người tôi yêu, không hợp khẩu vị" Nói xong anh ném cả xấp tiền vào người nó nói : " Đây là tiên tôi đã bố thí cho cô, thích thì cầm hết đi, rồi cút ngay cho tôi, chia tay cho đỡ rắc rối" hắn nói xong liền bỏ nó ở đấy... nó chợt khóc.. tự hỏi nó đã làm gì sai mà phải chịu những điều này...? Tại sao nó lại đau thế này? Tại sao? nó chạy ra khỏi căn biệt thự đó mà lòng đau như cắt, thấy kinh tởm cái loại người như hắn...(1 năm sau)------------Ở công viên___________Hắn (Ken) người yêu nó vô cùng.. nhưng nó lại không chịu quan tâm hay liếc nhìn hắn dì chỉ 1 chút, hắn liều thử tán nó mà không biết mình rơi vào lưới tình khi nào... "Zen, sao em không thế quan tâm dù chỉ một lần?" nó vẫn bước đi không quay đầu lại, hắn chợt chạy lại nắm lấy đôi tay nó, cố giữ nó lại, hỏi: "Trong tim em... có tôi không?" nó quay đầu nhìn hắn nói ....…