understand. [HYUNLIX]
chỉ là tôi thích em.(chắc tui drop mấy bộ kia rồi, tui bí ý tưởng viết quá á..tui viết nháp một đống nhưng mà nó không có hợp lý nên tui viết truyện khác để đọc lun hé😊)…
chỉ là tôi thích em.(chắc tui drop mấy bộ kia rồi, tui bí ý tưởng viết quá á..tui viết nháp một đống nhưng mà nó không có hợp lý nên tui viết truyện khác để đọc lun hé😊)…
Những cơn mưa cứ đến rồi đi, duyên phận sẽ níu lại những giọt ký ức.Là kết thúc...Hay là một sự khởi đầu mới?* Đôi lời của tác giả: Đây là tác phẩm đầu tiên của mình, văn phong còn non nớt, nhưng mình hy vọng mọi người đọc vui vẻ, và cảm ơn mọi người đã ghé vào đây ủng hộ, đã để lại hữu duyên là "độc giả" cho mình :33…
Câu truyện : "Người con gái mà anh từng lãng quên". Còn có một tên gọi khác ngắn gọn hơn là " Cô gái của sự lãng quên "Lãng quên người mà bản thân yêu thương sâu đậm suốt 8 năm gắn bó. Cách để anh nhớ ra em là ai thì thật sự khó khăn. Tại sao em phải cố gắng như vậy? Cũng chỉ đơn giản là em không buông tay được. Em nên níu giữ hay quên đi?…
bạn đã đọc những câu chuyện ngôn tình!!! Thật phiêu lãng và rung động....Nhưng còn ngôn tình bi kịch thì sao...?....Nó thật ngọt ngào.! Có chút tinh túy,..và rung động.! Khi ngọn lửa len lỏi nhỏ nhoi ấy chỉ còn níu giữ trong tym của một người đứng bên kia của vực thẳm......❤…
Một khi đã đi cùng đường thì chẳng ai muốn chia xa Nhưng một khi đã từ bỏ thì chẳng thể níu lại được.Cũng chẳng ai muốn vậy!! Nhưng tình đã bay thì chẳng thể với lại được.Nhưng rồi sẽ có một ngày... ta tìm được một người đi cùng con đường đến hết đời.…
đây là môt cuốn tiểu thuyết nhỏ, tôi viết về hoàng hậu, một mẫu nghi thiên hạ sinh ra đã là phụng hoàng định mệnh nhưng đến tình yêu nhỏ bé cũng chẳng thể níu giữ. Thiên hạ nghĩ nàng là người phụ nữ hạnh phúc nhất trần gian nhưng đâu ai biết nỗi lòng của hoàng hậu. Hoàng hậu đã làm cách nào để tìm được định mệnh của đời mình?…
Im lặng mãi,rồi dần dần và chắc chắn sẽ quên nhau...Khi ấy chẳng ai phải nhọc nhằn níu giữ mối quan hệ bạn ko bạn,tình không tình,đẩy đưa nhau đau khổ.Buông xuôi nhưng chút it vẫn nắm giữ , Dù chẳng biết tại sao....-Thử đặt m vào vị trí "ngta" đi anh ! Để biết bây giờ "ngta" đang như thế nào ???-Thử khóc vì "ngta" 1 lần đi anh ! Để biết nước mắt mặn,đắng ra sao !!!…
Xin chào nhé là Oikawa_Zun acc kia để đọc còn acc này để viết.Dù là AllTakemichi nhưng sẽ không có MiTake nhé, bởi vì tớ anti Mikey ạ =))) Truyện không liên qua đến cốt truyện chính, nhân vật thuộc về Ken Wakui nhưng số phận của học thuộc về tớ.…
Truyện được viết tùy hứng, chủ đề ngẫu nhiên, không có tam quan.Ngôn từ thô tụcTình trạng: On-goingSẽ không có miêu tả về giới tính, tên hay tuổi của các nhân vật một cách cụ thể, mọi người tự cảm nhận.Tùy từng chương sẽ là các góc nhìn và các chủ đề khác nhauKhông có lịch ra truyện cố địnhCmt với ngôn từ gây thù ghét t sẽ xóa truyện…
Ngược .....Ngược nữa .....Ngược mãi....Năm ấy cha cô bị nghi giết người , cuối cùng cảnh sát chứng minh ông vô tội , thả tự do .Anh bằng cách nào đó chìm trong chấp niệm cha cô chính là hung thủ hại cha anh , khiến mẹ anh đau đớn mà tự vẫn , gia đình li tán ...Anh cố chấp trả thù gia đình cô , kết hôn cùng cô để dày vò cô , cũng là dày vò chính mình Cuối cùng là ai buông tayLà ai níu giữ Là ai đợi chờ…
chuyện tình em và gã , là tình yêu mà em dùng hết thảy may mắn để có , là cái mà gã dùng tất cả sự dịu dàng của mình để nâng niu.em của gã và gã của em.…
Tình cảm giữa họ không nảy nở – mà tồn tại như một dư chấn kéo dài của những gì từng có. Là khát khao giữ lấy điều không thể níu, là dịu dàng cọ xát với sự huỷ hoại, là tình yêu không tên giữa hai linh hồn vĩnh viễn lạc lối: một còn sống, một đã chết nhưng vẫn bước đi.“Nếu anh là người cuối cùng còn nhớ em từng là con người, liệu em có thể ở lại một chút nữa không?”…
"Chút nắng nhỏ sao làm nên hạChút tình xa lạ sao níu kéo được người ta?"Câu truyện kể về một cô gái cấp 3 tại Trung Quốc tên An Nhiên và cuộc tình đơn phương của cô ấy.Anh em vui lòng bật nhạc Thiếu niên hoa hồng để đọc truyện vào mood ạ :))…
" Mang em đến đại dương để làn nước mát xoa dịu em, như cách mà anh xoa dịu và nâng niu em, luffy "⚠: OOC, yếu tố trưởng thành, thay đổi cách xưng hô theo độ tuổi, gồm các phần nhỏ liên quan đến nhau, khuyến khích đọc không bỏ, hy hy…
Tình yêu thời thiếu niên có thể là thứ tình cảm khó phai nhất. Và có lẽ chẳng ai muốn kết thúc một mối quan hệ khi chúng ta đã cố gắng để giành lấy được thứ tình yêu không rõ ràng đấy. Nhưng liệu rồi có thể níu kéo một mối quan hệ khi đã tới bờ vực tan vỡ không? Liệu rồi qua tình yêu đó, chúng ta đã biết được chính xác mình là gì của nhau?…
"Lâu rồi không gặp." 12 năm gặp lại anh ấy. Ánh mắt anh ấy đối với tôi giờ đây đã không còn dịu dàng như trước nữa. Cũng đúng thôi là tôi đã nhẫn tâm trước mà. "Ừ 12 năm rồi, cô vẫn khỏe chứ." "Ừm vẫn khoẻ, em còn việc đi trước đây". Tôi có hàng vạn câu muốn hỏi anh ấy nhưng tôi làm gì có tư cách ấy. Không thể níu kéo anh chỉ có thể giữ anh trong trái tim mình.…
Đôi mắt đỏ ngầu Dụ Triệt Hàn đứng lặng im một chỗ có thốt ra : " Tại sao ko tin tôi " Mọi thứ trở nên ngột ngạt , Sương Tuyết Mai che chắn Phùng Thiên ánh mắt nhíu chặt "Vì cậu căn bản là tên lưu manh" " ......... Dụ Triệt Hàn hỏi " Tại sao lại đến đây " Sương Tuyết Mai bình thản nói " Vì muốn níu kéo kẻ lưu manh như cậu "…
- chúng ta chia tay đi.- vì sao?- không vì sao cả.anh đứng đó, nhìn thân ảnh nhỏ bé ấy dần bước ra khỏi cuộc đời anh. anh vươn tay muốn kéo cô lại, nhưng rồi cánh tay chỉ dừng lại ở giữa không trung. anh biết, những điều tưởng chừng như đơn giản ấy, đã chia cắt hai người họ.anh biết, dù có cố níu kéo, cô sẽ không quay lại.anh cũng biết, anh còn yêu cô rất nhiều.…
Nếu như họ gặp nhau trước đó liệu câu chuyện có thay đổi?Nếu như họ không phải kẻ thù liệu trận chiến giành lấy ngôi vua sẽ chấm dứt?Nếu như họ lợi dụng tình cảm của nhau để trở thành thủ lĩnh liệu họ có hối hận?Nếu như họ thật lòng yêu nhau liệu có thể níu lấy người kia?"Senju. Anh lại nhớ em rồi..."…
Công cuộc xuyên vào nam phụ trong tiểu thuyết này khiến tôi cảm thấy mệt mỏi quá. Tôi muốn trở về thực tại nơi ngôi nhà nhỏ cùng với chiếc giường và thức ăn do bản thân tự nấu. Nhưng mà dù tôi có cố gắng thế nào dường như có một thế lực níu giữ tôi ở lại đây. Phải làm sao đây…