Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
4,299 Truyện
メ b u z z

メ b u z z

127 13 1

mình yêu nhau không em?…

  Xoáy    _tí

Xoáy _tí

0 0 1

nói tới ^một người người nữa nữa người kia ^…

    EM     yêu  ....Nàng .

EM yêu ....Nàng .

1 0 1

thà rằng người cứ yêu tôi giả tạo để tình này giả mạo ^ bước vào yêu ^…

Hoa tàn trăng tan

Hoa tàn trăng tan

139 11 3

Tác giả: Eunmin aka Tử VũThể loại: cổ trang, ngược, cung đình.Trích lời bài hát từ: Tự Tâm - Canh Ba và Nước chảy hoa trôiNhân vật: Bốn con người trong phim ngắn Nước Chảy Hoa TrôiCảm hứng lấy từ cả ba sản phẩm, mọi thứ chỉ là suy nghĩ và cảm xúc của tui, ai không thích có thể không đọc. KHÔNG WAR, không xúc phạm bất kì ai. Đây chỉ là một câu truyện để thỏa đam mê.----------- Văn án----------"Dòng nước mắt tuôn rơiTình như cánh hoa nhẹ trôiTheo bóng người về nơi cuối chân trờiNát tan cõi lòng ta,yêu thế nhưng cơ màChỉ nhận lại bao nhiêu xót xa Mặc Quân nhìn theo bóng lưng của vị đế vương cao ngạo kia xa dần, giữa trời phủ đầy tuyết trắng chỉ còn lại thân hình mảnh mai của cô gái ấy. Nàng gào khóc trong sự tận cùng của tuyệt vọng, nhưng chẳng thể níu giữ lại người nam nhân ấy. "Chỉ còn mình ta nơi đây đau đến tận cùng.Dặn lòng không còn thương, còn nhớ, nhưng chẳng thể nào ngăn trái tim lạiChưa một ai thật lòng thương taDặn lòng không còn thương, còn nhớ, cớ sao hy vọng đến cố chấpNhạt nhòa bờ mi trong giấc mộng siĐừng chờ nữa ai ơi, họ thương người khác rồi." Anh vẫn lẳng lặng ẩn mình trong bóng đêm nhìn thân hình nhỏ bé của Lam Ngọc độc trong tuyết trắng. Cũng giống như anh của trước đây, chờ đợi một người trong vô vọng dù biết là si mộng. Chờ đợi một người không thuộc về mình."Trần gian vấn vương gìChìm trong đắng cay biệt lyNgười mất rồi bầu trời đêm vỡ đôiKhép tương tư lại thôi, lặng thầm nhìn xa xôiNước mắt rơi cánh hoa vỡ đôi…

Chiều Buồn Nước Mỹ

Chiều Buồn Nước Mỹ

25 1 1

Tôi tên Mi năm nay tôi 18, cái lứa tuổi đẹp đẽ nhất của đời người. Tôi đang học lớp 12, đây là năm cuối cấp 3, năm cuối cùng mà tôi được khoác chiếc áo dài thướt tha. Mọi người thường mong thời gian sẽ ngừng lại ở cái thời điểm này, để họ cố níu kéo những ngày tháng học trò. Nhưng với tôi thì không…tôi nghĩ việc mong chờ ấy có lẽ rất vô bổ, bởi vì tôi ghét nơi này hơn ai cả ! Tôi mệt mỏi với cuộc sống sô bồ“Thành phố vốn dĩ bé nhỏ, nó không rộng lớn và xinh đẹp như mọi người đã ca tụng. Và chính tôi đã từng bị sống trong chiếc lồng, không được nghoe nguẫy, sải đôi cánh bay lượn tận hưởng những thứ mà mọi người hay ca tụng.Ừ đối với tôi thành phố nhỏ bé và nhàm chán đến lạ”…

Do you love me? tieuhoangtu_erica

Do you love me? tieuhoangtu_erica

21 1 2

Name: Do you love me? ( Liệu anh còn yêu em không?)Auther: Tiểu Hoàng Tử_erica...Trong nước mắt và trong nỗi nhớ, tôi níu giữ lại cho riêng mình một khoảng trời mong manh để tôi có thể thở, để tôi có thể yêu anh..Linh hồn em là anh. Sức sống em là anh. Tình yêu em là anh.Anh có còn yêu em không, vậy anh?...Các bạn hãy đón đọc nhé…

Mãi Yêu Anh - Nhật Kí Tình Yêu

Mãi Yêu Anh - Nhật Kí Tình Yêu

88 8 3

- Anh à!- Anh nghe nè.- Mình chia tay đi!- Tại sao vậy em. Cho anh biết lí do đi.- ....- Vậy... Tuỳ em!-.... Kết thúc rồi .. Thật sự kết thúc rồi!Anh có đau không? Anh có buồn không? Anh thật vô tâm, anh không níu kéo tôi ư?Có phải tôi là kẻ tự đa tình, tự nghĩ rằng tôi và anh là hai đường thẳng trùng nhau, mãi bên nhau không hề có khoảng cách. Mặc kệ anh suy nghĩ như thế nào thì tôi vẫn yêu anh, yêu anh yêu say đắm.*** Nguyễn Hoàng Phương***…

PTCM30-31

PTCM30-31

15 0 1

Vòng an toàn

Vòng an toàn

82 0 83

Một người đã rời đi không lời từ biệt, để lại phía sau là tổn thương chưa kịp gọi tên. Khi số phận đưa họ gặp lại, quá khứ tưởng như đã chôn vùi bắt đầu trỗi dậy.Những hiểu lầm nối tiếp nhau, sự nghi ngờ, cô độc và hiểm nguy âm thầm bủa vây, đẩy cả hai đến ranh giới mong manh giữa mất mát và níu giữ. Trong những khoảnh khắc tối tăm nhất, có người luôn xuất hiện - không để giải thích, chỉ để bảo vệ.Giữa tình yêu chưa từng tắt và những vết thương chưa lành, họ phải đối diện với lựa chọn cuối cùng: Tiếp tục bỏ lỡ nhau vì sợ hãi, hay nắm tay nhau bước qua tất cả, dù phải trả giá bằng chính trái tim mình?…

[SakuAtsu] Sáo vọng canh khuya

[SakuAtsu] Sáo vọng canh khuya

13 2 1

Giữa canh khuya tĩnh mịch, tiếng sáo cô độc từng lạc lõng giữa gió sương nay rốt cuộc cũng có người đáp lại. Không phải bằng sáo, mà bằng lời - một người nói, một người lặng nghe, rồi đổi vai cho nhau trong đêm tối không thấy mặt. Chỉ cách nhau bởi màn sương và bóng trăng nghiêng, vậy mà từng câu từng chữ lại khớp đến lạ lùng, như thể đã quen nhau từ kiếp trước. Tiếng sáo dẫn lời, lời níu tiếng sáo, hai kẻ xa lạ chưa từng chạm mặt, lại đồng điệu đến mức khiến đêm dài cũng hóa ngắn.Cp: Kiyoomi Sakusa x Atsumu MiyaCp phụ: Osamu Miya x Rintarou Suna (chỉ xuất hiện ít)Tác giả: ZzyĐọc trong vui vẻ, không lấy ý tưởng khi chưa xin phepChúc mọi người đọc truyện vui vẻ…

Linh tinh

Linh tinh

10 3 1

Mấy cái linh tinh tui hứng lên là viết í mà…

CPDT508B

CPDT508B

176 0 1

Bắt lấy tiểu trà xanh

Bắt lấy tiểu trà xanh

1,340 13 1

Bắt lấy tiểu trà xanhTác giảĂn ta một ngụm miêu miêu quyềnVai chính trong đoàn cái kia mị nam lại trà xanh tiểu nữ nhị hảo chán ghét.Âm u phê nhưng là vũ lực siêu cường lâm bạch tưởng.Nhưng là đem nàng ngủ phục ngoan nhiều.Nhìn tiểu trà xanh cao trào đỏ bừng mặt, rút ra ướt dầm dề tí tách trong suốt chất lỏng gầy trường ngón giữa, lâm bạch tưởng.Tinh tế bối cảnh, hơi (? ) khắc hệ nguyên tốẨm thấp trầm mặc người tàn nhẫn pháo cường người qua đường nữ pháo hôi × trà xanh mị nam nũng nịu ích kỷ nữ xứng ( tự cho là trà xanh nhưng là thực tế kiêu căng tận trời )…

Thanh xuân rực rỡ

Thanh xuân rực rỡ

106 3 10

-Có ai đó đã từng nói rằng tuổi thanh xuân cũng như mây trời, tuổi thanh xuân đến và đi rất nhanh, không một ai có thể níu giữ. Những thứ còn đọng lại là một miền nhung nhớ của hoang hoải. Thanh xuân đó chúng ta bên nhau.-Tình yêu tuổi học trò là những khoảnh khắc tuyệt vời nhất của cuộc đời, sự ngây ngô trong từng khuôn mặt, sự ngại ngùng trong từng ánh mắt đã làm nên sự đáng yêu và là dấu ấn khó phai cho đến tận cuối đời. Tình yêu học trò không cầu kì, phức tạp và không nhiều sự toan tính như những cuộc tình của người trưởng thành. Niềm vui đôi khi chỉ là đi học mỗi ngày để nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc đó.…

jungkook • are you tired

jungkook • are you tired

29 20 1

😘💓 you • jungkook BTS 🙏💢- " Em đã mệt mỏi chưa? Cứ cố gắng níu giữ làm gì rồi lại để mình đau. Em thật ngốc mà..."- - - - - - - - - - - - " Chả ai có thể thay thế cô ấy cả, bao gồm cả chị."- - - - - - - - - - - - " Nỗi đau ở quá khứ đừng nên mãi dằn vặt, thay bằng sống cho hiện tại, có phải thanh thản hơn không?"- - - - - - - - - - -- " Em yêu chị."- - - - - - - - - - - - " Kookie à, chị trở về rồi đây."#bemm.#Credit by: _Penguins_Team_…

Tinh Vũ

Tinh Vũ

8 0 5

Văn án:​Câu chuyện cũ của một vị Tinh Quân trên trời và một cầm sư phàm trần. Có yêu, có hận, có tin tưởng, có nghi kị, có níu giữ, có buông bỏ, có biệt ly, có tương phùng. Một hồi trầm luân, một hồi tranh đấu, một đời chấp niệm. Sau tất thảy, "Chỉ nguyện quân tâm tự ngã tâm*".Hắn từng nói: "Lưu Vũ, ngươi xem cái bộ dáng nhỏ bé, yếu ớt của ngươi đi, không có ta bên cạnh ngươi phải làm sao đây hả?"Hắn từng nói: "Lưu Vũ, sao trên trời nhiều như thế, ta chẳng thể đếm hết. Người trên đời nhiều như thế, ta lại chẳng thể nhìn thấu một ai. Người duy nhất ta tin tưởng chỉ có ngươi."Hắn từng nói: "Tiểu Vũ, ta muốn cùng ngươi đi hết quãng đời còn lại."Hắn cũng từng nói: "Tiểu Vũ, ta nghĩ lại rồi. Thần cũng được, ma cũng chẳng sao. Ta chỉ muốn ngươi một đời bình an."Ghi chú:* Câu thơ được trích từ bài thơ "Bốc Toán Tử" của nhà thơ Lý Chi Nghi.…

Những Bài Học Tôi Có

Những Bài Học Tôi Có

1 0 1

Có những đêm ngồi một mình, tôi chợt nhớ về tiếng ru của mẹ năm nào, nhớ cái dáng lom khom của bà bên bếp lửa, nhớ cả giọng cha trầm ngâm khi dặn dò con lúc ra đời. Những lời nói tưởng như vụn vặt ấy đã theo bước tôi đi qua bao mùa nắng gió, đến khi trưởng thành mới hiểu, chúng không chỉ là âm thanh của ký ức mà còn là sợi dây níu giữ tôi giữa những ngày đời nhiều giông bão.Con người thường mải miết chạy theo những gì xa xôi mà quên rằng trong từng câu nói xưa cũ đã có sẵn cả một kho tàng trí tuệ. Chúng giống như bóng cây ven đường, ngày nhỏ ta đi qua chẳng hề để ý, nhưng khi nắng đổ xuống đầu mới ngước nhìn và nhận ra chính bóng rợp ấy đã cứu mình khỏi bỏng rát.Cuốn sách này là một hành trình trở về. Trở về không phải để nhốt mình trong hoài niệm, mà để thấy rằng những mảnh đời quanh ta hôm nay vẫn tiếp tục vang vọng tiếng dạy năm nào. Có thể là sự kiên trì của một người bạn, sự sẻ chia của một người xa lạ, hay chỉ là cách ta học cách nâng niu một bàn tay đã quen nắm chặt. Tất cả đều thì thầm rằng, điều người xưa từng gửi gắm vẫn chưa bao giờ mất đi.…

Tháng mười một ngày ba mươi

Tháng mười một ngày ba mươi

0 0 1

Hôm nay !!!đó là ngày cô ấy bước qua tuổi 15 để đón nhận một tuổi mới đó là tuổi 16, chắc nó vui lắm :)) nhưng k hề, khi đem theo cả những bộn ưu phiền, cả những tình cảm chất chứa chưa thể nguôi ngoai.Đối với bao người được bước qua tuổi mới đó là niềm hạnh phúc, niềm vui.Nhưng cô ấy giờ đây được bước qua tuổi mới với những nỗi lo, và những tình cảm khác lạ một tình cảm k được đón nhận.Trước đây mỗi khi chào đón tuổi mới cô ấy từng rất vui nhưng khi biết được nếu cô ấy k cố gắng, k may mắn thì chỉ còn được đón tuổi mới vài lần nữa.Đây cũng chính là một phần lý do để cô níu kéo điều gì đó, nhưng khi cô ấy càng cố gắng thì cái cô ấy nhận được cũng chỉ là cái thương hại, với những cái nhìn khác của một số người xung quanh.Nhưng mấy ai hiểu được nỗi buồn trong lòng cô ấy, đau cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng cô luôn cố gắng vượt qua nó, như k thể vượt qua được.... bất chấp để chờ đợi một người những cái cô ấy nhận được lại chỉ đà tình yêu cảm thoáng qua, khiến cô càng đau lòng k muốn rời xa nó.Nhưng dường như càng làm vậy họ càng né tránh cô, khiến cô tuyệt vọng nhiều hơn.Bước qua tuổi mới đó làm niềm vui của bao người nhưng với cô ấy lại là cả một sự lo sợ.Sợ mình k thể đón nhận tuổi mới thêm năm lần nữa.Sợ phải xa mọi thứ......Khiến ngày nào cô ấy cũng khóc thầm, nhưng trong cô ấy vẫn đem rất nhiều hy vọng.Hy vọng được sống lâu hơn.Thanh xuân đối với cô ấy rất ngắn, đếm từng ngày trôi qua chỉ mong thời gian sẽ dừng lại....Nhưng tôi tin rằng cô ấy có thể vượt qua nó, nhưng tôi cũng k dám chắc nữa, thời gian rất ngắn, k chờ đợi một ai cả.Người đem nỗi đau chất chứa k dám nói ra, chỉ biết khóc thầm khi đêm tới, từng là một con người sống khép kín đã mở lòng tâm sự, nhưng giờ đây bị né tránh khiến cô đau hơn rất nhiều.Sợ cô ra đi đem theo những nỗi đau, nhưng lười nói xé lòng.Nếu cô ấy k may mắn hãy bên cô ấy khoảng thời gian còn lại, làm cho cô ấy cười nhiều hơn mỗi ngày.…

1 người cha và 3 đứa con <<一个爹爹三个娃>>

1 người cha và 3 đứa con <<一个爹爹三个娃>>

340 3 2

Tác giả: Phong Duy (NiuNiu)Thể loại: đam mỹ, cổ trang, hài, nhất công nhất thụ.Độ dài: 2 quyển, mỗi quyển 10 chương + 8 ngoại truyện.Nhân vật chính: Việt Lăng Khê, Tịch Viêm, Tịch Nguyện, Tịch Thiên...Chuyển ngữ: San San…

Hạnh Phúc Đó Có Phải Của Em

Hạnh Phúc Đó Có Phải Của Em

1 0 1

Mỗi con người sinh ra và lớn lên đã được định sẵn cho mình một số phận khác nhau: kẻ nghèo hèn, người giàu có. Số phận đã định đoạt chúng ta không nên trách móc bất kể điều gì. Nhưng những gì ở hiện tại ta có thể níu giữ trân trọng để nó không tuột mất. Nếu buông lỏng nó chúng ta muốn níu lại hay cố tìm nó sẽ chỉ ở xa mãi nơi con người không thể tìm nữa…