LOVE
Một fic ngắnTất cả mọi thứ điều là tưởng tượng của tác giả. Nội dung không có thậtXin đừng hiểu lầm…
fic này ko phải của em đã có sự đồng ý của tác giả! nguồn:www.wattpad.com/207255950-baekyeon-tôi-và-antifan-introl-tôi-và-antifan…
Chuyện kể về 1 cậu hs lớp 10 cùng người mẹ sau khi ly hôn với người cha bạo hành đã đến ở nhờ nhà chú luật sư(cũng là bạn mẹ cậu).Cậu đã gặp được con trai chú và có vẻ mối quan hệ này không được thân thiết cho lắmNhưng,chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến....(Dựa trên cốt truyện "Anh trai tôi là đồ đáng sợ" của Trihunt…
mọi tình tiết đều là hư cấu, đọc chill chill cho vui.lò vi sóng, lovers to enemies, lò vi sóng…
~Cảm ơn vì đã đọc truyện của mình~~Truyện lấy từ những trường hợp có thật trong liên minh huyền thoại~…
Tương tác của hai anh trong tập 3 siêu dễ thương nên tôi đã quyết định viết một fic nhỏ cho hai anh . - KHÔNG CÓ GÌ LÀ SỰ THẬT , CHỈ CÓ SẢN PHẨM CỦA TRÍ TƯỞNG TƯỢNG !!!! ‼️- KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NGƯỜI THẬT !- FAN FICTION !- KHÔNG THÍCH XIN VUI LÒNG CLICKBACK…
Anh sẽ nhớ mãi.... Cái ngày mà anh gặp em…
Không cần biết là loại tình cảm gì, chỉ biết là muốn ở bên cạnh người đó.Xa là nhớ, gặp nhau là cười.Mình bên nhau, được không?Diệp Lâm Anh x Trang Pháp…
Yêu một người đã khóĐến có thể đến bên nhau càng khó hơn.Nội Dung: Chuyện tình của Đình Trọng và Tiến Dũng mặc dù rất yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau, cả 2 như loài Hoa Bỉ Ngạn mãi mãi không thể gặp nhau được nữa.…
aplou…
Ta tiến cung mười năm, vẫn luôn là một vị quý nhân không được sủng ái.Không tranh sủng, cũng không có bản lĩnh giữ con ruột ở bên người, đành phải thuận theo dòng, chọn phe mà đứng, chỉ cầu bảo toàn tính mạng.Khi quý phi bị phế, phải rời khỏi cung, ai nấy đều giẫm lên nàng một cước, ta cũng buộc lòng phải ức hiếp tam hoàng tử của nàng.Thế nhưng trong chốn hậu cung này, từ trước tới nay đều là kẻ khác ức hiếp ta, ta nào biết làm sao để ức hiếp người khác.Ta gãi gãi đầu, đành đưa khối bánh táo hoa do chính tay mình làm cho tam hoàng tử:"Ngươi chỉ xứng ăn loại điểm tâm hạ đẳng này!"Tam hoàng tử chín tuổi nắm chặt khối bánh táo hoa, lặng lẽ đứng trong bóng cây, đôi mắt đen nhánh nhìn chăm chăm ta thật lâu, như thể đã thấu suốt cái bản tính hữu dũng vô mưu mà ta đang cố làm ra vẻ.Việc ức hiếp tam hoàng tử là đúng, bởi đêm đó, bệ hạ đã lật thẻ bài của ta.Nửa năm chưa từng được thị tẩm, ta vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, luống cuống thu dọn bàn trang điểm phủ bụi đã lâu.Tới đêm, lúc Bùi Dung đến, chẳng buồn để ý tới đóa trâm ngọc ta lau kỹ đến nhường nào, cũng không màng đến chiếc váy lụa cũ đã sờn chỉ ta mặc, lại càng chẳng chú ý đến chiếc khăn tay ta sắp vặn rách.Hắn khép trang sách lại, xoa nhẹ mi tâm đầy mỏi mệt.Vị đế vương luôn giấu kín hỉ nộ, hiếm khi mỉm cười ôn hòa với ta:"Những năm ngươi vào cung, vẫn luôn không tranh không đoạt, dịu dàng an phận, rất tốt.Trẫm hỏi ngươi, có muốn nuôi một đứa trẻ hay không?"…
"Hùng ơi"Có thể là all hoặc chỉ là tiêu đề.Start: 08/02/2024End:?Au: Wy…
ờm nếu mà có gì thì các cậu cứ lói nhé, tớ sẽ nhắm mắtmắt không thấy, tim không đau…
- Đêm nay tôi phải làm nhiệm vụ rồi, lấy thân phận là nữ giống như lần đầu gặp được cậu để dẫn dắt bọn lính Tây. Cậu cùng các anh em đồng chí chạy đi trước, nếu nhiệm vụ thành công, tôi sẽ sống... cùng cậu thực hiện những hoài bão của hai ta."Hòa bình trong mắt cậu, là tình yêu sáng nhất trong lòng tôi."Những năm sau này khi đất nước đã hòa bình, dù cánh chim én có bay lượn thẳng cánh ở ngoài khơi, thậm chí là lời hẹn ước nhỏ nhoi cùng nhau nắm tay sang đường, hay một 'câu ca' không phải ở trên sân khấu hát cho Hồng Khanh nghe, thì Hoài Nam đã lỡ hẹn rồi.Hồng Khanh ngày tháng ôm lấy lá thư cuối cùng của người mình nhung nhớ nhất, thắp nén nhang trước bộ áo của cô đào hát mà Hoài Nam từng mặc. Mong vong linh có thiêng, chỉ cần cho anh nhìn thấy Hoài Nam mặc lại bộ áo này, cùng nhìn ngắm hòa bình trên đất Việt.…
" Đào hoa? Là gì vậy ba ạ?"Thiếu nữ tóc đen non nớt hỏi ba mình, môi chúm chím chu ra một khoảng." Ồ! Ba cũng không thể xác định được điều đó con à" Người đàn ông tóc đen rãnh mãnh lên tiếng, ông ta đưa tay xoa đầu thiêu nữ ngây ngốc kia rồi mỉm cười một cái.Thiếu nữ chỉ nhìn ba mình ậm ừ một cái, rồi liền chạy sang chỗ mẹ mình...Các nhân vật trong Boku no Hero Academia thuộc quyền sở hữu của Horikoshi Kohei....Tác giả: Li…
Truyện là tưởng tượng của tác giả vui lòng không gán ghép lên người thật…
Phần tiếng Pháp, mình có sử dụng GG để dịch. Bạn nào thấy sai về phần ngữ pháp hoặc nghĩa thì cho mình xin lỗi nhé ạ…
2000 năm trước. Thời đại thần thánhCó một kẻ đã huỷ diệt vô số quốc gia của loài người, thiêu rụi không biết bao nhiêu khu rừng, thậm chí còn giết chết các vị thần. Đó chính là kẻ khiến cho vạn vật sợ hãi, Ma Vương.Sự thống trị của hắn tàn bạo đến nỗi, mọi thứ trước mặt hắn đều bị xoá sổ.Thời đó không ai có thể chống lại hắn, kể cả các vị thần. Nhưng vào thời điểm đó, có một lời tiên tri rằng sẽ có một đứa trẻ được sinh ra vào 2000 năm sau và đứa trẻ đó sẽ là người mang lại hoà bình cho thế giới.Đồng thời, đứa trẻ này còn mang một sức mạnh thậm chí còn sánh nganh hoặc lớn hơn các vị thần.Tác Giả: Các bạn thử đoán xem đứa trẻ trong lời tiên tri đó là ai nào?…
Tác giả: Pa Aran.Thể loại: BL, Hiện đại, Sống lại, Hệ thống, Học đường, Ngược, Gương vỡ lại lành.Tags: 1×1, Người đẹp x Người giàu, Top chảnh chó sĩ diện, Bot báo đời.Tóm lược:Kiếp trước Đông Quân cứu rỗi cuộc đời cô độc đáng thương của Thụy Du, dạy cho anh biết rằng trên bầu trời sao nhiều như cát ấy nhất định vẫn còn một ngôi sao bằng lòng thành toàn cho nguyện ước của anh. Thế nhưng ngôi sao ấy hóa ra lại là một vì thiên thể rơi xuống mặt đất, ma sát đốt cháy khí quyển và để lại nơi nó đáp xuống một tàn tích không thể phục dựng. Từ một trò chơi tình ái lừa gạt lẫn nhau đoạt phần thừa kế trở thành bi kịch cả đời người.Đông Quân là người đưa Thụy Du đến cổng thiên đàng, là người đạp anh xuống địa ngục tăm tối, cũng là người khóc hết nước mắt khi các thiên thần đưa Thụy Du đi.Kiếp này, Đông Quân thề rằng sẽ không lặp lại sai lầm nữa, hắn sẽ chuộc tội bằng cách dốc hết sức mình bảo vệ cho cuộc sống bình yên của Thụy Du. Giúp đỡ anh, quan tâm anh, chăm sóc anh. Thế nhưng...Trong lớp học trống, Thụy Du đứng quay lưng với cửa sổ, mặt đối mặt với hắn, nâng tay xé vụn lá thư tình trong tay làm đôi. Khoảnh khắc anh rời đi, trong mắt ngập tràn sự căm ghét và khinh miệt."Cậu không biết thế nào là đủ à? Nếu còn dám tìm đến tôi nữa, tôi sẽ giết cậu đấy."Đông Quân ôm đầu đau khổ.Hắn sống lại thì thôi đi, tại sao Thụy Du cũng vậy chứ?! Vậy thì kiếp này khác gì kiếp trước đâu!…
Ủng hộ tớ nhá mng, cp ê hề luônnn…