(Vkook)(Shortfic) Tattoo.
Mọi thứ thuộc về em đều là điều mà anh yêu thích.…
Mọi thứ thuộc về em đều là điều mà anh yêu thích.…
Tác phẩm: Thực CụcTác giả: Tứ Bách Bát Thập TựEditor: PuongggNhân vật chính: Lai Vãng, Thượng UyểnTags: đô thị, ẩm thực, giới tinh anh trong ngành, truyền cảm hứng, chính kịch…
Ùm thì cưng cái OTP nì quá nên phải bò lên đây viết truyện thoi:'), chỵn tui viết dùng từ ko được tốt lắm,chỵn có thể bụ dính lời nguyền xamlon, nhưng tôi sẽ cố gắng cải thiện, cảm ơn bạn đã tốn ít thời gian ở đây nghe mô tả truyện^^.…
mỗi câu chuyện đều là tình yêu và chất xám của mình dành cho dewjane.…
"Anh muốn xem trái tim của tôi sao?" Chuuya hỏi."Vậy cũng được ư?" Dazai sửng sốt."Ừ." Chuuya bình tĩnh gật đầu.Đó là lần đầu tiên Dazai nhìn thấy tim của một ai đó. Chuuya cho tay vào lồng ngực mình, chậm rãi lôi ra trái tim của cậu. Dazai những tưởng đó sẽ là một màn máu me kinh hồn. Nhưng không. Trái tim Chuuya trông qua, lại chẳng khác gì một tảng đá. Nó xám ngắt, lạnh lẽo. Một cái cọc gỗ với những chú văn kỳ dị thực sự đang ghim ngay giữa quả tim ấy. Một quả tim ảm đạm đến mức khiến người ta cảm thấy tang tóc. Một quả tim chẳng có lấy một nhịp đập nào.…
Những thiếu nữ vốn xinh đẹp lại tài hoa, lại sa đọa với trò đánh nhau nghiện ngập, thật tiếc cho bọn họ..."Tiếc chỗ nào? Sao tao chưa thấy tiếc?""Ai biết, bọn phật online ấy mà."-----warning : truyện để xamlul với hội chị em nên ai không thích cứ click back nhe.…
Câu chuyện mang tính xàm và nhạt nhoà=))đơn giản là về cuộc sống của tôi ở nơi đất khách xa nhà cụ thể là Thành Phố Hồ Chí Minh,thật ra là cả cuộc đời tôi đều nằm trong đây=))Author:HoaKieeu…
Ngày thứ 1095 em rời đi.Bầu trời phủ một màu xám tẻ nhạt, cây cũng không xanh, hoa cũng không rực rỡ.…
Tên: Chủ giác chỉ đường đàm luyến ái.Tác giả: Chử Cá Điềm Tống.Văn án:Vai chính trong truyện Mỹ cường vốn là con cưng của trời, nhưng số phận họ lại đầy bi thảm. Bị sỉ nhục, phản bội, ngược đãi. Chính những đau khổ đó tôi luyện nên ý chí và tính cách họ, giúp họ trưởng thành và mạnh mẽ hơn từng ngày.Thế nhưng, về sau họ lại đánh mất bản chất lương thiện, sa ngã vào con đường hắc hóa không thể quay đầu.Hệ thống được giao nhiệm vụ là thay đổi kết cục hắc hóa của các vai chín. Họ có thể đóng các vai trò khác nhau, bao gồm nhưng không giới hạn ở【Bàn tay vàng của vai chính】【Người thầy chỉ dẫn cho cuộc đời vai chính】,【Người anh em tốt, công cụ hữu ích】..."Hệ thống vô cùng tự tin: Không thành vấn đề, cứ giao cho tôi.Vai chính cứ yên tâm mà bay nhảy, có chuyện gì cứ để tôi gánh...● chủ công!● Mỗi thế giới là 1 CP riêng, các thế giới độc lập với nhau.● tiểu kịch trường chỉ là đoạn nắng của một thế giới nhỏ nào đó.Tag: Tình yêu sâu đâm, Hệ thống, Xuyên thưTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thẩm Dịch ┃ vai phụ: ┃ Khác: Hệ thống công, vai chính thụ.nguồn: WikiP/s: tự dịch tự đọc đừng quá khắc khe. (chỉ edit thế giới thứ 7.)bản dịch này chưa được tác giả cho phép, độ chính xác(60-70%), vui lòng không mang đi đâu. cảm ơn.…
Thực ra tôi có spoil ở đây, nhưng phần lớn vẫn là tôi tự xàm loz thôi :))))))Và tên tôi là Maya Syn…
Làng là gì? Ninja là gì? Tại sao cô phải vì họ mà hi sinh nhiều như vậy?Cha cô là ai? Mẹ cô là ai? Tại sao mọi người lần lượt bỏ cô đi như vậy? Có phải do cô quá yếu kém? Rời làng.... đúng... nhất định cô phải rời bỏ ngôi làng dối trá này....…
Thân là liên minh chiến đội bên trong nhỏ tuổi nhất đội trưởng, Ngu Chiếu Hàn biết rõ muốn dựng nên uy tín, tính cách thiết lập nhất định muốn thăng bằng. Hắn ánh mắt lãnh đạm, bưng một tấm cao lãnh nam thần mặt, gửi tin tức xưa nay chỉ dùng dấu chấm tròn. Đặc biệt tại mới chuyển nhượng tới Thời Độ trước mặt, hắn cấp cái dấu chấm tròn đều ngại nhiều. Tất cả mọi người cảm thấy được Ngu Chiếu Hàn là đóa liền mỹ liền lãnh cao lĩnh chi hoa, Thời Độ cũng cho là như thế. Hắn đối Bking từ trước đến giờ không cảm giác, cũng lười cùng Ngu Chiếu Hàn quá tiếp xúc nhiều. Mãi đến có một ngày, Thời Độ sớm kết thúc kỳ nghỉ trở lại căn cứ. Chỉ thấy Ngu Chiếu Hàn xuyên tiểu khủng long lông bù xù áo ngủ, hai chân ngồi xếp bằng ở trên ghế sa lon xem ( Ultramant ), đang cố gắng cùng một bình không mở ra hoa quả đóng hộp làm chiến đấu, thậm chí dùng tới răng. Hai người bốn mắt tương đối, tình cảnh một lần phi thường lúng túng. Ngu Chiếu Hàn như trước mặt lạnh, lỗ tai lại đỏ: "Hiểu lầm, ta không phải ngu ngốc." "Như vậy a." Thời Độ nở nụ cười, đến gần Ngu Chiếu Hàn, mang theo mười phần xâm lược tính, "Kia, đội trưởng cần cần giúp một tay không." *…
Oneshort thôi(≧∇≦)/CẢNH BÁO CỰC TO, VUI LÒNG ĐỌC- Truyện OOC- Không có cốt truyện chính, au viết theo mạch cảm xúc- Truyện nhảm xàm hài nhạt, phục vụ cho mục đích giải trí- Hãy đọc truyện với tinh thần chill- Có nhiều kết cân nhắc khi đọc…
Đơn giản là những Countryhumans react về họ của một thế giới khác.......Tất cả là do tôi tự nghĩ ra, vui lòng không re-up khi chưa có sự cho phép.Author: KamekiP/s: Ảnh bìa không liên quan lắm đến nội dung của truyện…
Cô, Lạp Lệ Sa, nữ thám tử tuyệt mỹ, có chỉ số thông minh cao. Nàng là mỹ nữ giáo sư tâm lý học tội phạm Phác Thái Anh, cao ngạo lạnh lùng.Khi hai người phụ nữ thông minh xinh đẹp, phúc hắc giống nhau bước vào nhân sinh của nhau, là nhất kiến chung tình soạn nên khúc ca tình yêu đẹp đẽ hay là oan gia ngõ hẹp không chịu thua kém gây nên những câu chuyện thú vị?"Công chúng khó chiều nhưng khoan dung, bọn họ có thể tha thứ tất cả, ngoại trừ thiên tài. Chỉ số thông minh của tôi đã định trước sẽ là thứ mà mọi người không có cách nào tha thứ cho sai lầm của tôi". Phác giáo sư nói."Phác giáo sư, thừa nhận cô thua tôi kì thực cũng không có gì mất mặt!". Thám tử Lạp nói.Đây là một hồi đấu đá của Ngự tỷ và Nữ vương, hãy xem thám tử Lạp cùng Phác giáo sư làm thế nào cẩn thận từng bước, cười nhìn phong vân.Nhân vật chính: Lạp Lệ Sa x Phác Thái AnhNhân vật phụ: Hạ Lan Thu Bạch, Lam Tuyết Ngô, Mạnh Lưu Sâm, Bạch Anh, Thạch Vi, Thương Lục,....Editor: Phong LạcCover chưa có sự cho phép của tác giả…
Đây là một truyện ngắn nhỏ được viết bởi Ki nha. Truyện thuộc chủ đề thanh xuân vườn trường. Là một câu chuyện bình dị, có thể trong cuộc sống cũng sẽ có đó. Họ là những nhân vật không tên, vì khi bất kì ai xem truyện cũng sẽ thấy một phần mình trong nó, nên nhân vật mới không tên. Nếu trên đời này có thứ rắn hơn cả kim cương, thì Ki nghĩ đó là tình cảm giữa con người. Mỗi chúng ta được bao nhiều lần thanh xuân, nên hãy sống và biết yêu thương nhiều hơn, gặp khó khăn thì luôn có gia đình và bạn bè ở bên. Cứ đi đi rồi sẽ đến.!?----- Tôi...tôi xin lỗi, chỉ là thế giới của họ không thuộc về tôi. Họ và tôi là hai đoạn thẳng song song, mãi không có một điểm chung.Câu nói của cậu có phần ngập ngừng, ánh mắt nhìn xa xăm ngoài kia cửa sổ, ánh mắt lơ đãng ngắm nhìn từng áng mây trăng đang trôi lửng lờ trên bầu trời xanh thẳm kia. Phải, áng mây trắng một màu như những gì tôi đang đoán suy nghĩ của cậu, một mảng trắng nhòa, chẳng biết cậu đang nghĩ gì. Nhưng chắc chắn là tiêu cực, tôi phải 'chỉnh' cái tư tưởng này mới được.Tôi chủ động bước đến trước mặt cậu, để mặt cậu đối diện trực tiếp với mặt tôi.- Tôi sẽ là một đoạn thẳng cắt ngang hai đoạn thẳng song song đó...Giờ thì có điểm chung rồi đó, có cùng một đường thẳng, có góc đồng vị bằng nhau, còn cả so le trong, hay trong cùng phía cộng lại bằng 180 độ tròn đấy thôi. -Tôi hào hứng nói.…
"Dòng đời nghiệt ngã thật biết cách trêu đùa chúng ta. May thay, sau tất cả cuối cùng vẫn tìm được em!"…
Bạn đang tìm một bức ảnh phù hợp với đứa con tinh thần của bạn nhưng những team khác không thể giúp đỡ?Vậy tại sao bạn không đến với shop của chúng mình? The Letter of The Sky sẽ đáp ứng mọi nhu cầu của các bạn![ Design by #Wi ]Lưu ý: Tất cả ảnh trong đây đều không thuộc quyền sở hữu của chúng tôi và được dùng với mục đích phi thương mại.…
Cuộc sống hôn nhân đầy hài hước và những tình huống dở khóc dở cười của cặp vợ chồng Dương và Hùng Dương: Vợ ơi, sao anh giật chăn của taoo?? Hùng:Ưm.. Duma, để tao ngủ, em có tin tao đạp em xuống đất ko?? Dương: lon má, đã lạnh còn giật chăn người ta, lúc mới yêu thì bảo" anh sẽ giành cho em tất cả mọi thứ" giờ thì có cái chăn cũng deo nhườngHùng:Mày lèm bèm câu nữa tao cho mày ra ngủ với ếch🐸 đấy, thế hồi xưa đứa nào bảo"tất cả mọi thứ của em đều là của anh" , giờ chăn của mày thì cũng là của taoDương:Thế anh là của tao thì là của mày à? Hùng:??? Mày ngáo à, đêm hôm nói xamlon, ngủ đi, ôm ôm~Dương:*ôm Hùng* Ngủ ngon, vợ…
"Vương Nguyên. Em có biết anh hối hận nhất điều gì không? Đó chính là để lạc em giữa phồn hoa đô thị, giữa hàng vạn người xa lạ, giữa những nỗi đau mà em phải chịu đựng, giữa những góc khuất tối tăm""Vương Tuấn Khải. Anh có biết em hối hận nhất điều gì không? Đó chính là đã quá vội vàng buông tay anh, để cho khoảng cách giữa chúng ta ngày càng xa hơn nữa, để cho em phải đau đớn giữa những nỗi nhớ tuyệt vọng, để cho anh mãi mãi không tìm thấy được em. Em đã vô tình để chúng ta lạc nhau giữa dòng đời nghiệt ngã..."".....Và giờ đây chúng ta tìm thấy nhau...".…