[BHTT - EDIT] Dĩ Hạ Phạm Thượng - Mặc Quân
QT ks1999___…
QT ks1999___…
Tên : Tuyết Mai - Sinh mệnh tựa maiTác Giả : Nguyệt VânThể loại: Đam mỹ, sinh tử, ngược luyến tàn tâm, ngọt, cổ đại, cung đình, cung đấu, BE.Giới thiệu:"Bạch mai nở rộ, tuyết tung bayThay tâm đổi lòng nào ai hay.Một khúc đàn ngân, quân say mộng,Nào biết người đi lúc mai tàn"Năm ấy tuyết rơi khắp Đại Tần, trong ngự hoa viên mai nở rộ cả một vùng trắng muốt, là cảnh sắc tuyệt đẹp của mùa đông nơi cung cấm. Ấy thế mà đối với Tần Vũ - hoàng đế của cả Đại Tần rộng lớn, mùa đông năm ấy lại lãnh lẽo biết bao nhiêu khi người hắn yêu nhất lại trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay hắn. Lần đầu gặp y dưới cơn mưa xuân, hắn đã vô tình khắc sâu hình bóng mỹ nam ôn nhuận như ngọc ấy. Để rồi khi hắn đã có y trong tay, lại chẳng biết trân trọng tấm lòng trân thành mà y đã dành trọn cho hắn. Đến khi người đi rồi, hắn lại hối tiếc mà tưởng niệm khúc đàn ngân vang vọng đưa hắn vào đêm mộng.Sinh mệnh của y tựa như hoa mai, khoe hương rực rỡ, là nam nhân phong hoa tuyệt đại nhưng lại chóng tàn trước sóng gió khắc nghiệt trong hậu cung, cuối cùng nhành hoa ấy vẫn không thể qua nổi một mùa đông.------Thật ra đọc vậy mà không phải vậy :))) Hai người yêu nhau nồng thắm lắm, chỉ là hoàn cảnh ngăn cản thôi :))…
Vương Phi Nhiếp Chính Vương Là Cừu ĐịchTác giả: LiliannaEdit: RamiePham.【Mật vụ mù câu dẫn tâm kế x Nhiếp chính vương si tình, cao công thấp phòng / Nữ cường / Ngược nam】【Nữ chính không theo chuẩn mực đạo đức hoàn mỹ】【Có một đoản văn hiện đại ngọt ngào đã mở đặt trước, văn án phía dưới. Tiểu thái dương x nam nhân tóc dài âm u, quỳ cầu cất giữ】…
Sau khi viết thư tuyệt mệnh."Kiếm gãy người vong"Lý Liên Hoa phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể y đau đớn, tựa như hàng ngàn cây kiếm đâm xuyên qua lục phủ ngũ tạng. Khuôn mặt y nhăn lại, độc Bích Trà lại tác phát rồi. Nhưng lần này không còn quá khó chịu. Lần này mọi thứ đã thật sự kết thúc, ân oán giang hồ đều trả hết. Tốt rồi, lần này y có thể đi rồi.Lý Liên Hoa sẽ không cần phải chịu đựng cơn đau do độc Bích Trà mang lại. Đây sẽ là lần cuối rồi.Trên giang hồ không có Lý Tương Di, trên thế gian này cũng không còn Lý Liên Hoa.Đời người vốn như nhánh xuân hồng, y không cầu có cả thiên hạ, không cầu phải kinh qua thế sự, chỉ cầu một bên hảo đồ đệ, một bên tri kỷ.............."Aiyo! Liên Hoa Ổ là cái nơi nào?!!"______________Cp: Địch Phi Thanh x Lý Liên Hoa Lam Vong Cơ x Ngụy Vô TiệnTruyện do Tiêu Liên chấm bút, đừng đem đi nơi khác. Đây cũng là lần đầu tui viết truyện theo kiểu này, có gì sai sót mong bỏ qua. Hoan hỷ hoan hỷ a._______________Tiêu Liên.…
Lão hoàng đế tới tuổi hồi xuân. Lôi kéo hoàng hậu tư bôn... phi! đi du ngoạn nhằm mục đích hâm nóng tình cảm thời niên thiếu.Bỏ lại triều chính hậu cung mặc kệ, thái hậu tức giận, triều thần khóc thét, chỉ có hậu cung dưới sự quản lý của quý phi vẫn bình yên.Thái tử lạnh lùng: "Bổn cung quản!"Ám vệ tán dóc với thái giám hầu cận thái tử bảo thái tử có hiện tượng già trước tuổi. Thái giám khóe môi rút trừu, điên cuồng nháy nháy ra hiệu thái tử đang ở sau lưng. Cho đến khi ám vệ cảm nhận có sát ý:"Mọe! Hù chết cha... Di! Điện hạ sao ngài ở đây?"Thái tử: "..."Trong một lần đi thị sát, thái tử bị thích khách ám sát. Ám vệ vừa bảo vệ thái tử vừa đánh nhau với thích khách. Nhưng không phục đối phương chơi xấu gào lên:"Các ngươi ỷ đông hiếp yếu! Ngon đấu tay đôi xem ai thắng, kẻ thắng sẽ có thưởng. Phần thưởng là thái tử!"Thái tử: "..."Thích khách: "..."Ám vệ chớp mắt: "Điện hạ ngài đừng lo. Nói vậy thôi chứ thần vẫn một lòng trung quân ái quốc bảo vệ ngài."Thái tử: "..." Tác giả: Tui aka @MeodenHaniTái bút: Đây là tác phẩm của tác giả Việt, không phải tác phẩm dịch thuật. Truyện chỉ đăng tải ở wattpad nha (*'・ω・)…
Mạnh gia gặp nạn bị xét nhà, Tam tiểu thư Mạnh Tri Vi né tránh đuổi bắt, giữa đêm tuyết rơi dày, nàng trốn dưới gầm xe ngựa, khi sắp bị phát hiện, lại nghe thấy giọng nói lạnh băng từ trên xe ngựa truyền đến:"Kẻ nào? Có chuyện gì?"Nàng nghe thấy kẻ xông đến kia thấp thỏm bẩm báo: "Thuộc hạ đã quấy rầy tiên sinh nghỉ ngơi."Kẻ đuổi theo rời đi rồi, một bàn tay thon dài như ngọc duỗi xuống gầm xe.Giọng nói của y lạnh như trăng như tuyết: "Ra đi."Nam nhân mặc sam y xanh nhạt, như ánh trăng thanh, tóc bạc dài quá thắt lưng, dây lụa trắng mỏng manh che trước mắt.Nàng nghe nói Thiên sư của Thiên Tử, họ Ôn tự Hoài Xuyên, thiếu niên đầu bạc, từng có bệnh về mắt, sau khi Thiên Tử lên ngôi đã lui về ẩn cư trong rừng núi.Đưa nàng về nơi ẩn cư của y.Từ đó, Mạnh Tri Vi như những đệ tử bình thường theo tiên sinh ra vào học đường.Y dạy nàng viết chữ đọc sách, dạy nàng tự giữ mình, sống bằng lễ nghĩa, buông bỏ quá khứ.Nhưng thù nhà chưa báo, nàng không thể vâng theo những lời dạy ấy.Tiên sinh vẫn là dáng vẻ yên tĩnh như trước."Con hãy nghĩ cho kỹ, xuống núi rồi, con sẽ không còn là đệ tử của ta nữa."Mạnh Tri Vi: "Con hiểu, người từng nói, thiên hạ này rộn ràng náo nhiệt, nhưng người chỉ để tâm đến chén trà trước mặt."Nàng rót cho y thêm một chén trà nóng, dập đầu bái biệt.…
Thể loại: cổ đại, cung đình, cung biến, sinh tử, cẩu huyết, ngược tâm, song tính thụ (không khiết), phúc hắc lạt mềm buộc chặt công x cao lãnh cố chấp cứng đầu thụ, HE, hoàn.Thí duyệt: Tái ngoại phong cùng Giang Nam bất đồng. Bắc Phong cuốn quá, cửa sổ lăng khanh khách rung động. Đã gần đến canh ba. Thiên ngoài điện truyền đến nhẹ nhàng tiếng bước chân. Nghe động tĩnh chính là Tạ Luân -- song sinh tử trung đệ đệ, tính cách bay lên khiêu thoát, quả nhiên, tuổi trẻ tiếng nói vang lên:"Thuộc hạ có chuyện quan trọng khải tấu, chủ thượng khả nghỉ tạm ?" Ánh nến mạnh run lên, Vũ Văn Triệt buông trong tay chiến báo văn thư,"Tiến vào." Tạ Luân càng bước mà vào, nạp đầu liền bái,"Tham kiến quân thượng." "Đứng dậy, chuyện gì." "Quân thượng, tìm được rồi." Vũ Văn Triệt hai mắt nheo lại,"Tìm được rồi?"Nhân vật chính: Vũ Văn Triệt, Trần Vọng Chi ┃ cái khác: Song tính, cẩu huyết PS: t ko ưa thụ nhưng bộ này t vẫn đề cử vì bạn công quá tuyệt vời, hiếm bộ nào t khen công lắm, si tình nhưng ko tiện, cũng ko độc chiếm bá đạo, nếu phải nói thì bạn công trg tr này chính là ôn nhu lạt mềm buộc chặt.…
Tôn sư trọng đạo…
Sẽ như thế nào nếu bé Nezuko của chúng ta được trọng sinh vào thế giới của Hanako. Và cô sẽ sống cùng với ký ức của kiếp trước và tiếp tục diệt quỷ ở nơi này.________________________________Note:Toàn bộ các nhân vật trong truyện không thuộc về tôy…
Văn án: Bác sĩ hiện đại Đường Phong xuyên đến dị thế thôn Tiểu Thanh Sơn, phụ sao làm chủ cưới cho hắn một ca nhi xung hỉ, bắt đầu cuộc sống sủng phu cả đời của hắn ở dị thế sinh hoạt... Ca nhi là người ngoài thôn? Không quan hệ! Ca nhi tuổi so với hắn lớn tuổi hơn? Không quan hệ! Ca nhi lớn lên cao lớn giống hán tử giống nhau? Không quan hệ Ca nhi... ? Ngươi có phiền hay không! Không quan hệ! Không quan hệ! Ta liền thích, ta chính là yêu thích ca nhi này đó! Sủng văn 1x1 / bố y sinh hoạt / làm ruộng/ Nam nam sinh con, chủ công/ Niên hạ. 158 chương Tác giả: Tả Mộc Trà Trà Quân Nguồn raw: wikidich Edit: Miên Miên…
Nàng là đích nữ của phủ An Quốc công. Đời trước, vì báo thù cho vị thiếu niên tướng quân-cũng là thanh mai trúc mã-vừa tử trận sa trường, nàng chủ động đến địch quốc hòa thân, gả cho Tứ hoàng tử Bắc Địch là Tiêu Diễm làm trắc phi. Nào ngờ, vị tướng quân ấy không phải hy sinh nơi trận mạc, mà là bỏ mạng trong vòng xoáy tranh quyền đoạt vị âm hiểm của các hoàng tử.May mắn trọng sinh về thời điểm trước khi tin tử trận của tướng quân truyền về, để bi kịch không tái diễn, nàng tìm đến Lệ tần-người đang không được thánh sủng-và đưa ra giao ước: "Trợ ta trở thành Tuyên Vương trắc phi, ta sẽ dùng toàn lực của phủ An Quốc công bảo đảm bà bước lên ngôi vị Thái hậu."Thánh chỉ ban xuống, Giang Vãn Vãn như nguyện trở thành trắc phi của Tuyên Vương.Tuyên Vương thịnh nộ cảnh cáo: "Hao tổn tâm cơ gả cho bổn vương, ngươi có biết hậu quả thế nào không?"Giang Vãn Vãn chỉ mỉm cười rạng rỡ. Nàng chẳng bận tâm hậu quả, nàng chỉ biết Tuyên Vương Lý Cảnh cuối cùng sẽ đăng cơ xưng đế, còn nàng thì muốn cả quyền lực lẫn mạng sống của kẻ thù.Nàng cần mẫn tranh đấu nơi hậu cung để từng bước thượng vị. Thế nhưng, tân đế Bắc Địch là Tiêu Diễm đột ngột phát động chiến tranh, liên tiếp đánh chiếm nhiều thành trì của Nam Tĩnh, đồng thời tuyên bố muốn cưới nàng làm Hoàng hậu.Giang Vãn Vãn bàng hoàng nhận ra: Tiêu Diễm-phu quân tồi tệ ở kiếp trước của nàng-cũng trọng sinh rồi.…
yếu tố +18,cân nhắc khi xem!…
Văn án :Đời trước lầm gả tra nam, chết thảm lãnh cung, đời này Lâm Lang thề chặt đứt hắn hoàng đế mộng, hưởng thụ tốt đẹp nhân sinh.Càng lớn càng xinh đẹp, của nàng khuôn mặt tổng nhận người mơ ước, từ nhỏ quen biết Từ Lãng xuống tay mau, sớm liền đem nàng thú trở về sủng . Lâm Lang đối phu quân thực vừa lòng, nguyên tưởng dừng lại cho tướng quân phu nhân, ai ngờ lại lần nữa nhập chủ hoàng cung. Này...... Là phu quân rất cấp lực, vẫn là nói nàng mệnh định vì hậu?Đọc hiểu ra:1, trọng sinh he sủng văn, nhân tiện ngược tra, mất quyền lực chớ khảo chứng 2, nam chủ là khai quốc hoàng đế, sủng thê vô độ Nội dung nhãn : Cung đình hầu tước trọng sinh ngọt văn Tìm tòi mấu chốt tự : Nhân vật chính: Hạ Lâm Lang ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác:…
Từ khi nào, mối quan hệ giữa cả hai đã thành ra như vậy ?Cô thích anh, nhưng anh lại chưa bao giờ để ý đến cô, và cô biết giữa cả hai sẽ không có khả năng.Cô cứ như vậy bên cạnh anh, với tư cách là bạn học rồi dần dần trở thành người bạn thân thiết.Cô biết, anh chưa bao giờ quên bạn gái cũ.Cô cũng biết, rồi sẽ có một ngày hai người nhất định quay lại bên nhau.Nhưng cô không ngờ, chuyện lại xảy ra trước sinh nhật cô một ngày.Bạn gái cũ của anh đã quay trở lại.Cô cứ như vậy, lặng lẽ rời đi............................ ......................... ......................... TẤT CẢ NHÂN VẬT ĐỀU LÀ HƯ CẤUTẤT CẢ NHÂN VẬT ĐỀU LÀ HƯ CẤUTẤT CẢ NHÂN VẬT ĐỀU LÀ HƯ CẤUCái gì quan trọng xin phép nhắc lại 3 lần ạ Truyện có H nhẹ nên mọi người cân nhắc khi đọc ạ…
Bối cảnh: Hiện đại.Nhân vật chính: Tưởng Hân, Phương Di Nhiên."Nếu chị ở đó, thì em không sợ.""Khi thế giới quay lưng, em là nơi duy nhất tôi muốn quay về."…
Tác giả: Trúc Hạ Tự Trung Nhất Lão ÔngNội dung nhãn mác: 1×1, cường cường, cung đình hầu tước, hiệp ước luyến ái, ông trời tác hợp.Vai chính: Triệu Hủ, Hiên Viên Hối Editor: KrazydreamyTruyện đăng phi thương mại chỉ nhầm mục đích đọc offline.…
Qúa trình cưa đổ rồi yêu nhau của 2 anh:)))…
Hoàng, 28 tuổi, trai thẳng chuẩn mực, vì gia cảnh nghèo khó đành chấp nhận ở rể tại nhà vợ. Vợ anh - Lệ dịu dàng, xinh đẹp. Nhưng trong căn nhà ấy còn có một người đàn ông khác - ông Mẫn, 53 tuổi, bố vợ anh.Ông Mẫn sở hữu thân hình lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn nhờ hai mươi năm dập gym, là một boss kín tiếng với sở thích đặc biệt: huấn luyện những chàng trai thẳng thành những con chó trung thành, phục tùng tuyệt đối.Từ ánh mắt đầu tiên chạm nhau, ông Mẫn đã đánh dấu con rể mình. Cơ thể săn chắc, con cặc gân guốc to lớn, giọng nói trầm thấp dâm đãng, và những "bài tập gym" đầy ám muội... Ông Mẫn sẽ từng bước cởi bỏ lớp vỏ trai thẳng kiêu ngạo của Hoàng, biến anh thành slavebot ngoan ngoãn, quỳ dưới chân ông mỗi đêm."Con trai mà cơ thể yếu thế này... để ba dạy cho cứng cáp hơn."Một câu chuyện NTR, huấn luyện, age gap, dominant daddy, straight to slave, explicit, dark erotic.Cảnh báo: Nội dung Mature 18+, có yếu tố tình dục mạnh, BDSM nhẹ, mindbreak, corruption. Không phù hợp với người dưới 18 tuổi và những ai không thích thể loại dark.…
Ta vốn là kẻ hèn mọn, một lòng muốn làm Thái Hậu thì đã sao?"Cung nữ Ngu Phi Vãn trọng sinh trở về, mục tiêu vô cùng minh xác. Ngôi vị phi tần không thỏa mãn được nàng, ngay cả vị trí Hoàng Hậu nàng cũng chẳng hề hiếm lạ. Đích đến duy nhất của nàng: Nhất định phải trở thành Thái Hậu.Hoàng đế đang độ sung mãn, một chốc một lát chẳng thể băng hà, trong khi thân phận nàng lại thấp kém, cách đỉnh cao quyền lực cung khuyết còn quá xa vời.Nhưng điều đó không thành vấn đề. Trước tiên, nàng sẽ khiến hoàng đế thèm khát thân xác mình, sau đó, nàng sẽ từng bước bào mòn, vắt kiệt thân xác của hắn!Cuối cùng, nàng cũng thực hiện được nguyện vọng, bước lên đỉnh cao chín tầng vàng son, hưởng trọn vạn trượng vinh quang. Kẻ thù không đội trời chung phủ phục dưới đất, nghiến răng nghiến lợi oán hận: "Ngu Phi Vãn! Ngươi vì trèo lên cao mà không từ thủ đoạn, tính kế mọi người, lợi dụng vạn người. Kết cục gánh chịu cảnh chúng bạn xa lánh, hai tay trắng trơn, ngươi thật sự có thể vui vẻ sao!"Phi Vãn chỉ điềm nhiên mỉm cười: "Sự vui vẻ của ta, ngươi vĩnh viễn không tưởng tượng nổi."Thịnh thế vô đói cận, long xa quá vãng tần. (Thời thịnh thế không còn nạn đói, xe rồng qua lại thường xuyên.) Một thái bình thịnh thế không còn ai bị ức hiếp này, hoàn toàn đúng như tâm nguyện của nàng.-- Ta trăm phương nghìn kế trèo lên đỉnh cao, không phải để làm kẻ đứng trên người khác, mà là vì thiên hạ này, từ nay về sau sẽ không còn ai có quyền đứng trên người khác nữa.Một câu chuyện ly kỳ về hành trình từ một cung nữ h…
Hoa Miên Miên không thể ngờ được rằng có một ngày bản thân lại bị một con mỹ tang thi bức đến đường cùng. Khi tỉnh lại lần nữa, cô đã xuyên thành nữ phụ ác độc có kết cục bi thảm trong một cuốn sách.Chỉ số thông minh của cô nàng nữ phụ ác độc này thật khiến người ta phải sốt ruột; có chiếc đùi vàng to bự như thế không ôm, lại cứ cố tình đâm đầu vào chỗ nam chính để tìm kiếm cảm giác tồn tại. Vì vậy, Hoa Miên Miên quyết định thay đổi chiến thuật: trên thì ôm chặt lấy người cha quyền khuynh triều dã, dưới thì bám chắc đùi của các vị ca ca mỗi người một bản lĩnh, từ đó một bước bước lên đỉnh cao nhân sinh.Vai ác đại lão lên tiếng:"Miên Nhi, ngươi cách đỉnh cao còn thiếu một bước nữa."Hoa Miên Miên:"???"Vai ác đại lão:"Chinh phục ta!"Hoa Miên Miên:"!!!"Xin lỗi nhé, cô chẳng có chút hứng thú nào với gương mặt giống hệt con mỹ tang thi đã bức tử mình kia cả.【 Tiểu kịch trường 】Dân gian thịnh truyền rằng, Hoàng thượng sủng ái Quý phi nương nương đến tận xương tủy, yêu Quý phi nương nương đến mức hèn mọn.Hoa Miên Miên chỉ khịt mũi coi thường: Gặp dịp thì chơi mà thôi.Thế nhân mắng Quý phi nương nương không biết tốt xấu, cậy sủng mà kiêu, đáng bị đày vào lãnh cung. Hoàng thượng lại xem như gió thoảng bên tai, hàng đêm đều ngủ lại Hoa Ảnh cung. Cặp mắt sâu không lường được của ngài luôn khóa chặt lấy cô, khiến cô không tài nào trốn thoát.Hoa Miên Miên chống tay lên ngực Hoàng thượng, cẩn trọng nói:"Hoàng thượng, ta thấy rất cần thiết phải nhắc nhở ngài một câu, coi chừng di…