Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Mở đầu tháng 9 năm 1993 là một mớ hỗn độn, bất cứ đứa học trò nào trong Hogwarts đều phải thừa nhận thế. Trên tờ báo pháp thuật nội bộ lưu truyền trong trường. Nổi bật nhất là tin tức về 4 chị em nọ. Không quá đủ để nổi như cồn và làm người ta phát cuồng; nhưng đủ để bị bàn tán trong ngôi trường nhỏ bé với chưa đầy 1000 đứa nhỏ.Cô chị cả vật vã với tuổi trưởng thànhCô chị hai nằm dài với áp lực và hy vọngCô em ba lại muốn cược cả vào tình yêuCô em út chỉ cần chăm chút cho cây chổi- Sao người ta lại cần yêu đương nhỉ? - Không phải cần; mình coi yêu đương là một kiểu lợi ích cảm xúc.- Thế bồ chọn ai?- Chịu; ai thú vị thì chọn thôi!…
Aphmau là một cô gái suốt năm học cấp 2 chỉ học tại nhà, cho đến khi lên đến khi cô được chuyển vào ngôi trường mới được tên là Phoenix Drop High Cuộc sống của cô dần thay đổi khi cô bước sang một ngôi trường mới…
Khi đã đến tận cùng của đau khổ, thù hận sẽ được hình thành, Và sự báo thù là một điều không thể tránh khỏi. ... Nhưng liệu nó có đem lại sự bình yên? Hay sau đó nó sẽ chỉ làm mọi người thêm đau khổ?…
Giữa thành phố hiện đại với những con đường chằng chịt ánh đèn và tiếng còi xe, có một cửa hàng mà người ta không bao giờ tìm thấy trên bản đồ. Mỗi đêm thứ Bảy, khi thành phố còn mải mê xoay vòng theo nhịp sống, cửa hàng ấy lặng lẽ biến mất khỏi chỗ cũ, rồi sáng hôm sau lại hiện ra ở một góc phố khác, như thể nó đang lang thang giữa các thời đại. Nhưng dù đi đến đâu, cửa hàng ấy vẫn nguyên vẹn dáng hình cũ kỹ: mái ngói sẫm màu, bức tường loang rêu, và tấm biển gỗ bạc chữ như chẳng còn muốn gọi tên.Bước vào trong, người ta như đi vào một thế giới khác. Cửa hàng nhỏ, nhưng chứa đầy vô số món đồ đến từ những kỷ nguyên xa xôi lẫn thời hiện tại. Một bình gốm từ thời phong kiến nằm ngay cạnh chiếc radio xước sơn của thế kỷ trước; một thanh kiếm gỉ sét đứng cạnh chiếc máy ảnh phim đã mòn ống kính; một bức tranh sơn dầu sậm màu lại treo cạnh một đôi giày thể thao hiện đại. Tất cả chung sống trong cùng một không gian, như những mảnh thời gian rời rạc gom lại, trộn lẫn thành một dòng chảy kỳ lạ.Mỗi món đồ mang theo ký ức của riêng nó-nỗi đau, niềm vui, khát vọng, và cả những giấc mơ chưa kịp trọn vẹn. Khi ai đó vô tình chạm vào, có thể nghe thấy tiếng thì thầm mơ hồ: tiếng ngựa phi trên đồng cỏ, tiếng cười rộn rã trong buổi hội hè, hay thậm chí là nhịp thở mệt nhoài của một người vừa đặt nó xuống từ thế kỷ trước.Chủ cửa hàng cũng bí ẩn như chính nơi này. Có khi là ông lão tóc bạc, giọng trầm đục như vang lên từ lòng đất; có khi lại là một thanh niên với ánh mắt trong trẻo nh…
Mộng Anh - Tần Hạo đôi bạn thanh mai trúc mã mà cả trường Thiên Hoàng không ai là không biết đến ....Tần Hạo là tên kiêu căng , ngạo mạn , hút thuốc , đánh nhau , rượu bia đều đã thử qua thế nhưng cô bạn Mộng Anh lại nổi tiếng là học bá tại trường . Tần Hạo tuy cứng đầu không coi ai ra gì nhưng rất cưng chiều Mộng Anh và có lẽ chỉ có mình cậu biết cậu đã phải lòng Mộng Anh khi chỉ mới là học sinh trung học . Chỉ cần là lời mà Mộng Anh nói cậu đều sẽ khắc cốt ghi tâm và muốn thay cô thực hiện . Đoạn trích nhỏ ...." Tần Hạo , cậu có phiền không vậy hả " . Mộng Anh nổi giận vì chưa làm được mấy câu vật lý đã bị làm phiền . Tần Hạo : " Anh Anh ngoan , đừng giận có được không . Ca ca mua kẹo dẻo vị táo mà Anh Anh thích nhất nhé !" ." cút , cậu chỉ cần cách xa tôi 10m là được " Mộng Anh xoa đầu trả lời với khuôn mặt không chút cảm xúc ." không được , tôi sẽ không làm phiền cậu nữa , đừng đuổi tôi có được không , tiểu Anh Anh " ......Mọi người trong lớp đều có chung một suy nghĩ : chỉ có Mộng Anh mới dám nói chuyện như thế này với Tần Hạo , và Tần Hạo chỉ hạ mình trước Mộng Anh .…