Điều làm nên hạnh phúc
Ai kì thị out dùm…
Nữ nhân bất khả thi !!
Làm cái này thì mất khá nhiều thời gian vì chia ra khá nhiều khúc và học từ một số người làm truyện nổi tiếng nên mình hi vọng các bạn sẽ xem truyện mình nhiều hơn nha nhớ bình chọn cho tớ nữa nhé…
enter: glitch mode
vừa lag vừa lú cùng 7 chú em nhà mơ mộng…
bạn trai tôi là Choi Seungcheol
dành cho mấy má thích tưởng tượng :v …
Đợ𝙞 𝙂𝙞ó 𝙌𝙪𝙖 𝙈ù𝙖 𝘾𝙝𝙞𝙣𝙝 𝘾𝙝𝙞ế𝙣
Những năm kháng chiến chống Pháp, khi đất nước còn gánh trên vai cả máu và mơ, Việt Nam hiện lên vừa khắc nghiệt vừa dịu dàng. Giữa thời cuộc ấy, Khương Đình Thanh - nữ quân nhân mang quân hàm thiếu úy - khoác bộ quân phục thẳng nếp, ánh mắt cứng cỏi như đã quen với gió súng tiền tuyến. Cô từng theo học nơi phương Tây, mang tri thức trở về để dựng xây non sông, nhưng dẫu đi xa đến đâu, lòng vẫn neo lại ở một miền quê cũ.Ở làng Mộc Châu, sau con đường đất đỏ và hàng tre già, có Phan Đỗ Mạc Hạ - mợ hai của một gia đình lễ giáo. Người con gái ấy sống giữa hậu phương lặng lẽ, ngày nối ngày trôi qua trong tiếng gió và nỗi đợi chờ không gọi thành tên. Một người đứng nơi tiền tuyến, một người ở lại quê nhà, giữa họ là chiến tranh, nhưng cũng là một mối tình thơ mộng, bền bỉ như đất.---Chiều hôm ấy, con đường làng ngập nắng. Mạc Hạ mặc áo bà ba giản dị, tay cầm nón lá, bước chậm bên cạnh Đình Thanh trong bộ quân phục chỉnh tề, mũ ekip đặt gọn trong tay. Gió thổi qua, làm hàng tre khẽ nghiêng mình. Khoảng lặng trải dài giữa hai người, đủ để nghe rõ tiếng bước chân trên đất và tiếng tim mình đập khẽ. Mạc Hạ là người lên tiếng trước, giọng nhẹ như sợ làm vỡ buổi chiều.- Khi nào hết chiến tranh...ngài về đây mà dùng nước giếng làng em.Đình Thanh chậm rãi quay sang, ánh mắt thoáng qua một nỗi lo không gọi tên.- Chỉ sợ... không ai ra đón.Mạc Hạ mỉm cười, đưa tay vén tóc ra sau tai, nụ cười hiền mà xa.- Chỉ sợ lúc đấy, ngài lại chê nước giếng làng em không mát nữa thôi.…
[QT] All27 đồng nhân tập hợp
Tổng hợp đồng nhân all27 (allxTsunayoshi), chưa có per, không chuyển ver…
Nốt nhạc cuối cùng
Một bản hoà nhạc dang dở của trống và đàn piano. Một câu chuyện tình dang dở của hai linh hồn lạc lối.…
|Trương Chân Nguyên| Yêu Từ Đâu Mà Ra?
Hỏi thế gian tình là gì?Bỏ hết thế giới là vì nàng...Khiến anh luôn thẩn thờ, chính anh cũng bất ngờ...…
Thời niên thiếu của chúng tôi
"Tớ xin lỗi , tớ thích cậu ấy mất rồi . Đến mức không thể buông ra rồi . Thực sự rất xin lỗi".Ai mà chẳng nghĩ , người yêu cũ của bạn thân không bao giờ được yêu . Nhưng mà , khi người ta đã dính vào thì khó mà có thể buông bỏ .…
Dành tất cả những điều ngọt ngào cho anh
Vì đam mê quá mà kiếm truyện không thấy mấy nên tui quyết định viết truyện. nội dung có thể do tui dựa trên hint cũng có thể thêm thắt những yếu tố ảo tưởng của tui. mong những bạn không thích thì có thể bỏ qua nha🥰…
[ĐOẢN VĂN - DŨNG CHINH] BÙI TIẾN DŨNG ĐÃ CÓ NGƯỜI YÊU
Lời khẳng định của anh chẳng qua cũng chỉ là một đáp án mà ai cũng đã biết nhưng lại chẳng muốn nghe thôi. Người vừa tài giỏi vừa đẹp trai như anh tìm thấy một người tốt như thế cũng không phải là chuyện lạ, chỉ là... còn Đức Chinh thì sao?…
[oneshot | imagine svt] "Anh" hậu bối
Choi Haram chỉ là một cô học sinh tiền bối mê táo, mê ngủ và... mê một cậu em hậu bối.Dành cho bé Đông Nghi nào đó chị yêu quý…
Tiến bước đến con đường đam mê của tôi...
Đam mê vẫn là đam mê đừng từ bỏ nó...…





