Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là câu truyện về một cuộc chiến tranh giành tạo vật quyền năng là Chén thánh. Các Anh linh tham gia đều có một điều ước, nhưng khác với những gì họ nghĩ, khác với cuộc chiến bình thường, cuộc chiến này chỉ có 4 Servant, và họ đều là những kiếm sĩ xuất sắc của thời đại. Nhưng Anh linh Saber, chính là kiếm sĩ mạnh nhất thế giới, kẻ không tham danh vọng, chỉ muốn chiến đấu với mọi người, bởi anh chưa từng thua lần nào trong đời.…
Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu…
Mùa hè năm 8 tuổi, Mộc Châu gặp Khải Duy, cuộc gặp gỡ chưa vỏn vẹn 2 tháng đã phải chia xa.Mùa hè năm cấp 2, Mộc Miên gặp lại Khải Duy, chỉ tiếc lúc này cô chỉ dám cậu từ xa giữa biển người. Tình cờ năm cấp 3, cô cùng lớp với cậu.Năm 16 tuổi rực rỡ ấy, Mộc Châu đã bị cuốn hút bởi Khải Duy, thích đến nỗi chẳng dám tự tin ngước nhìn.[ Một lần cắm trại cuối năm lớp 12, khi chơi trò nói thật hay thách, Mộc Miên chọn thật, đây là lần đầu tiên cô muốn thổ lộ lòng mình, là vì bầu không khí này ư ?.Mộc Châu chỉ dám nhắm mắt lựa lá bài, tim đập từng hồi, lá bài ấy hỏi một câu, một điều mà Mộc Miên năm ấy vẫn nhớ mãi, đó không chỉ là câu hỏi, đó là tiếng lòng của cô. Một bạn bên cạnh Mộc Châu cầm lá bài và hỏi :- " Cậu đã có người mình thích chưa?".Mộc Châu tim đập thình thịch, cả người như biến thành màu đỏ vậy, cô gom góp dũng khí mấy năm qua mà trả lời : " Có" Mọi người ồ lên, dồn dập hỏi cô là ai?, vì sao lại thích?,, những câu hỏi là ai, đương nhiên là Khải Duy rồi cô suy nghĩ trong đầu còn vì sao lại thích cậu ấy Mộc Châu suy nghĩ rất lâu...có lẽ vì tất cả nhưng câu trả lời này chỉ dấu trong lòng, mãi sâu tậm đáy lòng Mộc Châu. ][....]Nữ chính: Lê Huỳnh Mộc ChâuNam chính: Nguyễn Hoàng Khải DuyBối cảnh: đây là những bối cảnh không có thật, nhưng được dựa trên những chi tiết ngoài đời thực mà có.…
"Tao thấy mày với Việt Anh hợp đó, bữa giờ thấy hai đứa bây đi chung suốt""Sao tự dưng nói chủ đề này""Tính cách của tao với nó khác nhau một trời một vực""Người ta thường nói trái dấu hút nhau mà""Vô lí, hai người không hợp tính thì sao mà thích nhau được"Tôi nhớ lại đoạn hội thoại lúc trước của mình và nhỏ Dương. Đương nhiên, tôi thấy điều đó chẳng hợp lí chút nào, nhưng đó là lúc câu nói đó chưa vận vào bản thân tôi, hình như tôi cũng bắt đầu có đôi chút rung động với cậu bạn lầm lì cạnh tôi rồi. _____________________________________Hôm nay là ngày cuối cùng tôi là học sinh cấp ba, tôi đã quyết định dũng cảm một lần, tôi sẽ tỏ tình với Việt Anh. Để chuẩn bị cho dịp "đặc biệt này", tôi đã thức suốt ba đêm liền để gấp đủ một ngàn ngôi sao, hi vọng với một ngàn ngôi sao này điều ước của tôi sẽ thành hiện thực. _______________________________________"Vậy nếu như Mai Anh tỏ tình với mày thì mày có đồng ý không" Khải khẽ hỏi "Không...tao không muốn....."Như có tiếng sét đánh ngang, tai tôi ù đi, mọi thứ xung quanh dần trở nên tĩnh lặng. Hộp sao trên tay tôi rơi mạnh xuống đất, vỡ tan, tôi chạy đi trong vô thức. Nụ cười trên môi tôi nhạt dần, những giọt nước ấm nóng bắt đầu chảy ra từ khóe mắt, cách Việt Anh đối xử với tôi khiến tôi cảm thấy mình đặc biệt, tôi những tưởng nó cũng có một chút rung động với tôi , nhưng hóa ra đó chỉ là ảo tưởng của một mình tôi mà thôi. ...................…
Truyện hay quá mà toàn bị bỏ dỡ thôi nên mình tìm đăng lại cho mn cùng đọc🤣Cuộc đời một lần nữa được có cơ hội làm lại, trọng hỏa tái sinh! Tân binh có kỹ năng của sát thủ đỉnh cấp?? Có gì đó không đúng ở đây...Kiếp trước đường đường là vương bài sát thủ của đội lính đánh thuê khét tiếng, kiếp này lại trở thành nữ tân binh mèo con yếu ớt gan thỏ??? Không, cô phải lập tức cải tạo cái vận mệnh này, sống một cuộc sống ra ngô ra khoai!Nghe nói, trong doanh trại cô không coi quân luật ra gì, tung hoành không kiêng kỵ.. Ha ha ha, kẻ mạnh chính là chị, kẻ yếu phải phục tùng.Nghe nói, ý thức tập thể không tồn tại trong từ điển của cô, không thể hợp tác với ai... Ha ha ha, duy ngã độc tôn là tôn chỉ của chị.Nghe nói, cô đã gả cho vị thiếu gia bệnh tật ốm yếu của nhà họ Hoắc... Ha ha ha, là kẻ nào tung tin đồn, đáng chết!Anh là Nhị thiếu tàn tật của nhà họ Hoắc mà cả thành phố A đều biết. Nhưng, mọi người lại không biết, anh chính là con rồng trong thế giới ngầm. Lần đầu gặp cô, anh nở nụ cười hứng thú, lần thứ hai gặp mặt, cô khiến anh phải nhướng mày. Lần thứ ba cứu cô, anh vừa giận vừa thương. Ừ thì... thật ra hương vị cũng được, chỉ là hơi "cay".Nghe nói, nước Z có một đội quân thần bí, không biết người đứng đầu là ai. Nghe nói, người đó, hành tung bí ẩn, quỷ không biết, thần không hay, vô cùng ngông cuồng, tác phong làm việc kỳ quái. Nghe nói, người này là đối tượng truy bắt của nhiều nước, khiến các nước này vô cùng đau đầu, chỉ muốn giết càng sớm càng tốt.…