Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thích một người căn bản không dám thổ lộ, đợi đến khi cả hai cảm xúc hỗn loạn nghĩ rằng bản thân người nọ không thích chính mình, đến lúc tuyệt vọng sợ người đó vuột mất khỏi tầm mắt rồi mới chầm chậm không rõ ràng mà níu giữ lại. Yêu, một chữ dễ đọc nhưng không dễ làm.…
"đến đây làm gì ?""bỏ tao ra""không có em làm sao anh sống được ?"mình viết mình cũng hỏng hiểu mình viết gì đâu nên keme nó đi há.Chuyện mình viết trong những ngày bị rảnh nhìu chút nên hỏng ra đều đâu. (viết gì đam mê hỏng qutam thành tích lắm đâu)…
nói về một chàng trai trẻ tên Joen Jung Kookanh ta đến từ sao hỏa và đang cố gắng nâng níu một công ty anh ta khá đẹp trai và chiều cao một mét bảy tám rất hay nghịch ngợm và bám theo sáu anh trai làm cái j cũng để cho các anh cười và có một siêu năng lực đó là Làm các anh U Mê ko lối thoát…
Một viên đá nhỏ xô bồ giữa vòng đại dương ,năm dài tháng rộng cô đơn rồi một ngày có một con rồng nhỏ tìm thấy viên đá nhỏ trong đống bùng binh,con rồng ấy lại nâng niu viên đá như bảo bối xoa dịu đi trái tim đã sớm tổn thương của viên đá ấy.…
Những gì cô yêu thương đều lần lượt ra đi. Cuộc đời đầy rẫy những thứ khốn nạn, chúng quấn lấy cô. Tình thương chợt đến rồi ra đi mãi mãi, cô luôn mong chờ 1 sự yêu thương đến với cô và đừng bao giờ bỏ cô lại. Tương lai cô sẽ ra sao nếu cái thứ gọi đà " cuộc đời khốn nạn" cứ níu cô lại và mọi thứ cứ lần lượt ra đi.…
"Kể từ lúc gặp em, anh bắt đầu thích mưa. Đặc biệt là cơn mưa rào mùa hạ. Dù rơi một chốc sẽ tạnh, cũng đủ làm anh xao xuyến." Hắn ta thay "áo" mỗi năm nhưng đâu ngờ có ngày phải níu kéo một ai đó. "Em vội vàng như cái tên của em vậy. Để ý anh một chút được không?" "Hồi nhỏ, em cầu hôn anh nên giờ em chỉ được kết hôn với anh thôi đấy."…
"Đừng cãi nhau nữa" là sự nhún nhường lớn nhất của 1 người con trai "Okie, anh đúng em sai" là sự ngu ngốc cuối cùng của một đứa con gái. Và "Đừng cãi nhau nữa, okie anh đúng, em sai" chính là dấu chấm hết của một mối quan hệ. Nếu là yêu sao anh không níu giữ?…
" em ơi, hoàng hôn chiều Seoul đẹp nhỉ? chỉ tiếc không đẹp bằng lần ta hẹn gặp nhau vì không có em.."" anh ơi, em thích hoàng hôn ở Seoul lắm, em đi rồi anh nhớ phải ngắm hoàng hôn để luôn nhớ đến em nhé?"…
Ryoma chết, cậu buông xuôi mọi thứ, cha mẹ cậu chết rồi, không còn gì níu kéo. Nhưng cứ tưởng sẽ gặp Diêm Vương, thế quái nào lại quay lại năm nhất Seigaku? Em trai đâu ra vậy?? Đời trước đâu có em, sao đời này lại có rồi??! Quan trọng nhất là nó làm đảo lộn cuộc sống của cậu rồi!!??…
lưu ý: bản này chỉ là beta, mình chỉ viết lúc rảnh rỗi và public cho mọi người đọc thử. nếu mọi người ủng hộ thì mình sẽ viết nghiêm túc còn không thì mình chỉ update lúc mình có mood. và cũng vì là bản beta nên chưa có tên chính thức, mọi người thông cảm nha!…
Cố Sâm ,sinh ra vốn rất đẹp. Từ nhỏ là viên kim cương được nâng niu, xong toàn mọi mặt.Lớn lên lại càng tuấn tú trở thành người trong mơ của mọi người con gái và đàn ông !!!H phải làm sao đây. Cậu không thích như vậy.Hàng triệu Mỹ nữ.Hàng vạn đàn ông muốn ta !!!!!…
! TRUYỆN ĐƯỢC VIẾT DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN CÓ THẬT ! tui viết truyện này là để move on , có thể buông bỏ mọi thứ toàn tâm toàn ý thật lòng yêu thương người mới . Về cái cảm giác hồi đó , tui muốn lưu giữ 1 kí ức thật đẹp , để về sau , tui sẽ không còn cái cảm giác hụt hẫn , cái cảm giác nuối tiếc khi ngày đó không níu kéo cậu ấy..…
Đoạn duyên này vốn nghịch thiên trái đạo. Vốn dĩ bị nhân gian tiếu ngạo. Cớ sao còn níu giữ?... Chỉ vì một đoạn nghiệt duyên của hai ngươi khiến cho nhân gian loạn thế, tam giới náo loạn, chúng sinh lầm than...Có đáng hay không?...…
Đây là cuốn tạp văn đầu tay của mình. Xin mọi người góp ý thêm!Truyện kể về những suy nghĩ của tôi về những cái đang diễn ra xung quanh,một nghìn lẻ một xúc cảm của mình........…
💌 Thông báo nhỏ xinh dành cho cả nhà 💌Mình có nhận donate để "hối chương" và cũng như động lực để mình thực hiện tác phẩm 🫶📌 STK: 070709092003 - Sacombank📌 Nội dung chuyển khoản: Tên truyện bạn muốn đẩy chươngCảm ơn mọi người đã luôn đồng hành và ủng hộ mình 💖Giới thiệu:(Vô tam quan + thuần mê hoặc + tâm cơ sâu kín + vạn người si mê + đoạt ái ngang nhiên + sảng văn + không CP cố định)Cướp bạn trai của cô thì có là gì?Hứa Nhiêu khẽ cười:"Chẳng là gì cả... vì thứ tôi muốn, đâu chỉ có một mình hắn."Nàng khẽ nâng tay, chẳng phải để cúi mình nhận lỗi, mà chỉ thong thả buông một câu nhắc nhở, như gió thoảng qua tai: "Bản lĩnh của cô... còn chưa đủ tư cách sánh cùng tôi".Một lần ngoài ý muốn, gánh thay kiếp nạn của kẻ khác, Từ đó, yêu hoa sơn trà hóa thân thành mỹ nhân khuynh thế.Hãy xem Hứa Nhiêu làm thế nào, dùng nụ cười làm mồi, lấy dịu dàng làm lưới, đem lòng người xoay vần trong lòng bàn tay.【Thế giới 1】Nữ giáo viên dịu dàng như nước, chỉ cần một ánh nhìn, một nụ cười... đã đủ khiến trái tim của vị phú hào bạc tỷ hoàn toàn thất thủ.(1v2, không sạch)【Thế giới 2】Xuất thân đỉnh cấp, dung mạo tuyệt sắc. Ngươi nói muốn trao ta ngôi vị tôn quý nhất . Vậy thì ta... tự mình đoạt lấy cả thiên hạ.【Thế giới 3】Nữ sinh đại học, tra đến mức không chịu trách nhiệm.Còn vị thiếu gia hào môn kia... lại vì nàng mà rơi nước mắt, níu kéo không buông.⚠️ WarningTruyện dịch theo sở thích cá nhân, văn phong thiên về ngôn tình kịch tính, tam quan không chuẩn, nữ chính ác nữ điển hình.Kh…
Chap 1 : Cuộc đời chuyển sang một hướng khác .Bây giờ , Tiểu Mạch đang nằm trong kí túc xá nhìn ra ngoài cửa sổ suy nghĩ về cuộc đời mình . Sau này học xong hết đại học xong sẽ tìm một công việc bình thường , sáng đi làm chiều tan ca trở về với mẹ sau đó tối đến lại đi ngủ . Cuộc sống như vậy quả là nhàm chán nhưng có lẽ Tiểu Mạch thích như vậy vì cậu vốn đã quen cái cuộc sống nhạt nhẽo vô vị này rồi . Nói cách khác nếu mẹ cậu mà không còn chắc cậu cũng không còn lí do để níu kéo cuộc đời này nữa . Năm Tiểu Mạch lên 16 tuổi ba cậu bị tai nạn giao thông .Tài xế xe là một thằng con trai của một tập đoàn ấy ơ nào đấy . Bọn họ đền bù cho cậu và mẹ một số tiền xem như xong chuyện . Nói gì được nữa chứ ? Nhà cậu thì quá bình thường còn bọn nó thì quá giàu nên đành ngậm ngùi lấy tiền và lo hậu sự cho ba . Lúc đấy mọi thứ của cậu vào cuộc sống này như sụp đổ .…