[VKook HopMin] Giữa trái tim và lý trí anh chọn j? (Drop)
Đây là chuyện đầu tiên mk viết về VKook mong mn ủng hộ…
Đây là chuyện đầu tiên mk viết về VKook mong mn ủng hộ…
Yoo Hobin là 1 chàng trai có thân hình mũm mĩm và đặc biệt là cậu thích con trai,điều này khiến cho cậu ở ngôi trường vùng quê đã bị bắt nạt rất nhiều,bọn nó coi cậu như là 1 món đồ chơi để giúp bọn nó giải tỏa căng thẳng,do quá sức chịu đựng nên cậu đã chuyển đến 1 môi trường mới ở thành phố và mong mọi thứ sẽ có thể thay đổi nếu cậu dấu thân phận bản thân mình là gay nhưng cậu đã lầm,cậu vẫn bị bắt nạt bởi ngoại hình của cậu nhưng có 1 người vẫn luôn đứng ra bảo vệ cậu,đó là Joo Jisoo,cậu ta luôn luôn đứng ra can ngăn nên cậu đã ít bị đánh hơn và cũng là lúc cậu thích hắn,cho đến 1 ngày trời mưa tầm tã,cậu quyết định tỏ tình hắn nhưng lại bị hắn từ chối thậm trí là còn bị chửi bới thậm tệ và cậu cũng phát hiện ra lí do hắn đứng ra bảo vệ cậu,điều đó khiến cậu quyết tâm thay đổi khiến cho hắn phải tự vả chính mình:))…
nhìn cái tiêu đề là hiểu rồi chứ giề, vào và nhắn để mik làm nào! nơi để cho con ác qwỷ này làm ask and dare hoặc đăng vài cái ko liên quan=)) tôi chỉ làm để vui thôi nếu các bạn ko thích thì đi ạ…
Hắn lao ra ngoài trong vô thức, chạy vội đến đám cưới của cậu. Đôi mắt thẫn thờ không hề nhận ra có xe ô tô đang tiến về phía mình. "Kítttttt" tiếng xe thắng gấp nhưng vẫn không kịp né khỏi hắn. Cơ thê hắn lạnh buốt nằm giữa đường dưới trời mưa. Cho đến khi hấp hối, hắn vẫn gọi tên cậu: "Đăng Vinh"...…
Vài mảnh truyện nhỏ về em Bù anh Gạo để chữa lành ❤️Lưu ý: Tất cả chỉ là hư cấu, tự tác giả tưởng tượng, không áp dụng với người thật…
« chết không đau » tác giả: Phong ngược dòng quânVăn ánMỗi ngày có bao nhiêu người vốn liền có bao nhiêu người chết, đối xuất sinh không quyền lên tiếng người tổng đối với mình tử vong có quyền lên tiếng. Ai cũng không hiểu rõ tuổi còn trẻ gia tài bạc triệu Kiều Ân vì cái gì lựa chọn chết không đau.Chết ngày đó hắn làm xong hết thảy chuẩn bị, tỉnh lại lần nữa hắn có thêm một cái hợp pháp trượng phu.==Ngành giải trí tương quan, để cho ta tìm nóng từ cọ một chút [doge]Nội dung nhãn hiệu: Yêu đương hiệp ước ngành giải trí điềm vănLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Kiều Ân, Lưu Chí Vĩ…
Học thuộc…
"Tình yêu không chỉ là sự bùng nổ của Dopamine. Đó là hành trình tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn giữa tâm bão."Cố Lam Thanh là một Tiến sĩ Tâm thần học thiên tài, người tôn thờ sự hoàn hảo và trật tự tuyệt đối. Cuộc sống của cô là một bản danh sách gạch đầu dòng được kiểm soát nghiêm ngặt: Không vi khuẩn, không sai số, và tuyệt đối không có những cảm xúc thừa thãi. Cô dùng dao mổ của lý trí để giải phẫu mọi vấn đề, kể cả tình yêu.Lâm Nhật Hạ là một Giám đốc Nghệ thuật nổi loạn, một ngọn lửa hoang dại sống bằng bản năng và những vệt màu hỗn độn. Cuộc sống của cô là một bức tranh Abstract đầy ngẫu hứng, nơi cảm xúc là thứ duy nhất dẫn đường.Hai con người ở hai thái cực đối lập bị buộc chặt vào nhau bởi một dự án hợp tác bất đắc dĩ và một kẻ thù chung nguy hiểm - Hàn Thiên Vũ, gã bạn trai cũ ái kỷ đầy mưu mô.Ban đầu, đó chỉ là một bản hợp đồng cộng sinh: Thanh cần Hạ để thoát khỏi sự kiểm soát gia tộc; Hạ cần Thanh để tìm lại sự cân bằng sau những tổn thương. Nhưng khi những cuộc tranh luận về "Logic" và "Cảm xúc" dần biến thành những cái chạm lén lút, những nụ hôn trong bóng tối và sự thấu hiểu đến tận tâm can, họ nhận ra mình đang bước vào một vùng nguy hiểm.Khi "Thánh địa vô trùng" của vị bác sĩ bị xâm lấn bởi những sắc màu rực rỡ, và "Sự hỗn loạn" của người họa sĩ tìm thấy bến đỗ bình yên... liệu họ có đủ dũng cảm để phá vỡ mọi quy tắc và chấp nhận một "liệu pháp" chưa từng có trong sách giáo khoa?Một câu chuyện về sự va chạm giữa Trí tuệ lạnh lùng v…
Ai nói tang thi lúc mới xuất hiện thì cử động cứng ngắc chậm chạp? Ai nói? Ai nói hả?Tao cho mày nói lại đó, đm.Duma, mới mở mắt ra liền bật dậy, chạy như điên đi cạp người :)Xin đính chính là chạy như điên nhé. Đã vậy còn chạy với tốc độ cao... Hỏi coi có ú tim không hả?Duma, sợ vkl ra á ;-;"Á Á Á Á!!!!""Cứu mịiiiiiii!"Dương Vĩ Băng bỏ chạy thục mạng, miệng gào lên kêu cứu. Đằng sau cô ta là một đàn tang thi đang chạy theo như lũ phê cần. Cứ thích paylak là thế quái nào ấy nhỉ?"Tát xừ kê tê!!!!" (Phiên dịch: Cứu với!!!!)Các tinh linh: "..."Đây đâu phải kịch bản gốc đâu? Con nhỏ này là con nhỏ nào?______________________________Tên khác: [Đ̶â̶y̶ ̶đ̶â̶u̶ ̶p̶h̶ả̶i̶ ̶k̶ị̶c̶h̶ ̶b̶ả̶n̶ ̶g̶ố̶c̶!̶] Liên quan: youjo senki, obey me, fairy tail, op, opm, gintama, slime, hxh, dr.stone,...Author: meomu78P/s 1: Tui muốn đào một hố XK mạt thế :))P/s 2: Idea triệu hồi tinh linh là các char Anime khá giống như idea của chị AmamiyaYuki.P/s 3: Vã quá không chịu được rồi. Cho nên tui sẽ đào. Hi vọng mọi người sẽ thích nó :>…
nơi đây có những tấm moodboard mà tớ làm ra và mong các cậu nếu lấy đi thì hãy để cre giúp tớ nha xD…
Thể loại: Diễn sinh - ngôn tình - cận đại hiện đại - nhẹ tiểu thuyết - thị giác nữ chủTác giả: Tô trầm miênTình trạng: HoànĐã trải qua lần thứ hai chuyển sinh ta, rốt cuộc nghênh đón chính mình tuy muộn nhưng đến bàn tay vàng -- tận sức với bồi dưỡng ra một thế hệ văn hào văn hào dục thành hệ thống.Ta thực cảm động, sau đó không chút do dự lựa chọn cự tuyệt.Nói giỡn! Ta đời này nhân sinh lý tưởng chính là jio đá Vodka, đôi bàn tay trắng như phấn đánh Gin, làm chết này hai cái hỗn đản! Ngươi cái văn hào dục thành hệ thống xem náo nhiệt gì!Sau lại khi ta trở thành "Xưởng rượu trốn chạy giả rượu" "Từ từ dâng lên cảnh giới ngôi sao", hệ thống chống nạnh, kiêu căng ngạo mạn: Liền hỏi ngươi bổn thống lợi hại hay không!Ta điên cuồng gật đầu đồng thời phát ra linh hồn chất vấn: Thống a, ngươi còn nhớ rõ ngươi là văn hào dục thành hệ thống sao?Hệ thống:...... Ai hắc!Mazda · nam chủ · bánh rán: Liền không có? Ta không phải nam chủ sao? Ta nam chủ bài mặt đâu?!Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Odagiri Toshiko, Mazda · bánh rán┃ vai phụ:Một câu tóm tắt: Không nghĩ đương cảnh sát giả rượu không phải hảo văn hàoLập ý: Quý trọng được đến không dễ sinh mệnh, thành tựu tươi đẹp lộng lẫy nhân sinh…
-mình đã đọc bộ ''Có 1 kẻ khờ tên Khai Tâm'' và mình muốn viết lên 1 cái kết khác cho chính nó.Muốn cho Khai Tâm và Hoàng Dục Nghiêm 1 cái kết khác trọn vẹn hơn.Mong được mọi người ủng hộ ạ.-.....................Đến giờ Hoàng Dục nghiêm vẫn ám ảnh sự ra đi của Khai Tâm.Chỉ trong 3 tháng ngắn ngủi,em đã len lỏi và trở thành thứ không thể thiếu trong đời hắn.Rồi lại đột ngột rời đi để lại khoảng trống li ti chả thể lấp đầy.. Hắn từng nằm mơ nhiều lần về sự trở lại của em.Nhưng khi tỉnh dậy,đối mặt là trần nhà lạnh lẽo,hắn như bừng tình khỏi cơn mộng xuân.Nỗi đau và cô độc ấy thấu đến tận xương tủy."Em..ở đâu..? Khai Tâm..?''"Nếu như.. nếu như lúc đó anh nói yêu em.. Vậy có phải sẽ tìm thấy em,giữ em lại cạnh lâu hơn không..? Anh xin lỗi.. Khai Tâm..''Nhiều đêm hắn hận không thể trở về quá khứ níu lấy em.Rồi như thể đạt được ý nguyện.Hắn bừng tỉnh khỏi cơn mộng.Vẫn là trần nhà trắng lạnh ấy.Hắn đứng dậy vệ sinh cá nhân rồi xuống lầu.Khi mở điện thoại lên hắn hơi sững người lại.Hôm nay là cái ngày ấy.Ngày mà hắn và cậu gặp nhau vào lần kí kết hợp đồng bảo hiểm.''Khai Tâm.. Lần này để anh giữ lấy em"Gốc:''Có một kẻ khờ tên Khai Tâm"-Bọ Cạp Dịu Dàng.Fic:"Có một kẻ khờ tên Khai Tâm-Đến và yêu lại từ đầu"-Tép nhỏ.…
Tác giả: Lùn, YuuThể loại: H ,1x1, Đam Mỹ Hiện Đại, Phúc Hắc Nhu Mì Công x Ngốc Dụ Mỹ Thụ.Công (Trịnh Thiệu) : Đô, Cao1m90, Thân hình cơ bắp săn chắc, con nhà giàu, học sinh cá biệt (học giỏi nhưng chả muốn học)Thụ (Vương Hạ Niên) : Cao 1m55, Trắng, Xinh hơn con gái, có eo thon, học giỏi (học xa nhà nên ở trọ)Văn án : Cậu là học sinh mới chuyển trường, hắn là tên đại ca của trường Cuộc đời xui khiến làm sao cậu lại chuyển vào lớp hắn và trùng hợp hơn lại ngồi trước mặt hắn a ~~~~Từ lần gặp đầu tiên hắn đã có cảm tình với cậu, hắn muốn cậu >,< hắn muốn cậu là của riêng hắn.…
Quyển 2: Ngắm nhìn, Nơi không phải của nhân vật chính…
Lười ghi qua…
In the world of Furred, dungeons have been a part of their history for as long as anyone can remember. The people here are proud of their adventurous ancestry and have thrived on the magic particles that fill the dungeons. With the advent of the 21st century, Furred is undergoing a technological revolution. The world is bustling with machines, robots and artificial intelligence, and new professions have emerged. Despite these advances, the dungeons have not been forgotten. They have adapted to human development and are now even more dangerous, with monsters wielding guns. To keep the public safe, the government agency controls access to the dungeons and only permits those with proper certification to enter. This is the world that our protagonist will soon find themselves in, where magic and technology coexist and danger lurks around every corner.…
cái này m viết nhằm mục đích chia sẽ và ghi nhớ. Mà nếu trong đây đã có truyện trên watt rồi nhớ nhắn giùm m nha! cảm ơn~~~…
Xuyên qua danh trinh thám Conan thế giới, Ike Hioso bị đưa vào bệnh viện.Thứ ba.Bác sĩ: "Ngày mai thứ mấy?"Ike Hioso: "Thứ tư."Bác sĩ: "Khụ, ngày mai thứ sáu."Ike Hioso: "......"Ngày hai mươi mốt tháng tám.Bác sĩ: "Ngày mai mấy tháng mấy ngày?"Ike Hioso: "Ngày hai mươi hai tháng tám."Bác sĩ: "Khụ, ngày mai ngày một tháng một."Ike Hioso: "......"Đương tất cả mọi người cho rằng hỗn loạn thời gian là chính xác, mà trong đó một người vô pháp chính xác nhận biết cũng dung nhập trong đó, kia người này chính là dị loại, chính là người bệnh!Vừa vào bệnh viện sâu như biển, cuộc đời này khỏi hẳn không có khả năng.Ike Hioso hít sâu một hơi: "Lão! Tử! Không! Làm!!"…
Yokohama luôn có một mùi rất riêng vào buổi chiều: mùi kim loại ẩm lạnh từ cảng biển, mùi khói xăng loang trong gió, và cái hương ngai ngái của những tòa nhà cũ nơi Port Mafia đặt căn cứ. Với hầu hết mọi người, mùi ấy đơn thuần là một phần của thành phố. Nhưng với những cá thể có khứu giác tinh nhạy như Alpha và Omega, đó là bản giao hưởng bất tận của pheromone, xung động và bản năng.Và vào một ngày tưởng bình thường, thành phố ấy chứng kiến một khoảnh khắc mà không ai ngờ sẽ thay đổi hai con người mãi mãi.Dazai đứng tựa người vào lan can tầng thượng của tòa nhà mafia, tay đút túi áo khoác, đôi mắt lười biếng dõi xuống những con đường giao nhau như mê cung phía dưới. Tấm băng trắng quấn quanh cổ tay khẽ lay động theo gió. Với ai nhìn vào, hắn chỉ như đang chán đời theo kiểu thông thường. Nhưng thật ra, hắn đang... ngửi.Một mùi hương. Mơ hồ, nhẹ như lụa, lẫn giữa trăm ngàn tạp chất của thành phố, nhưng vẫn nổi bật như vệt sáng trong bóng tối. Một loại pheromone lạ, không hề yếu ớt, nhưng lại cố ý bị nén xuống - như thể chủ nhân của nó muốn che giấu thân phận.…