Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Sẽ là một Thần chết khác xa với những gì các cậu đã từng biết. Và là một Oneshot được viết dựa trên niềm tin của tác giả đối với những thứ tâm linh (Thần chết, bề trên, linh hồn, sứ mệnh). Nên hãy đón nhận với một tâm thế cởi mở.…
Những ký ức vụn vặt bỗng chợt ùa về trong một ngày mưa.Thời gian trôi, con người thay đổi, nhưng cảm xúc vẫn mãi tồn đọng đâu đó giữa những ký ức đã nhạt nhòa...…
Phần 2 của truyện " Trả tất cả lại cho anh "Đọc truyện vui vẻ nha 😙😙😙 Link phần 1 ạ 🥲https://www.wattpad.com/story/148467166?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=user01884263103&wp_originator=NTCHhiKc6ubvgh2QF7uNdsEGwDXOpodq8r6kP8sVcSDCdnKEMDcLN%2BlLe02QjqDNrZbjdN2uc4U3tDGHR9Dbkz7vNDv0qUVlz6uCsJFMiPqV%2BEtfesAlYBK1zW932DJ8…
TÔI nhìn thấy vài thứ. Tôi đến nhà mẹ ở lại vài đêm. Nhưng ngay khi tôi bước lên đầu cầu thang, tôi thì nhìn còn bà thì đang ngồi trên sofa hôn một gã. Bấy giờ là mùa hè. Cửa mở toang. Tivi đang bật. Đó là một trong những thứ tôi nhìn thấy.NGUYỄN HẠNH QUYÊN dịch…
✨ MÔ TẢ TRUYỆN :> Họ từng là hai cái tên sóng gió trong cùng một khung hình.Họ từng yêu, từng xa, từng nhìn nhau qua ánh đèn sân khấu mà không thể chạm.Nhưng rồi, thời gian không chia tách họ - mà lặng lẽ đưa họ về chung một mái hiên.Không đám cưới. Không lời xác nhận. Không danh nghĩa.Chỉ là hai người, mỗi sáng pha hai tách trà, sống cùng nhau cho đến khi một người không còn thở nữa.Đây không phải là truyện tình.Đây là một đời người.Một đời... họ đã yêu âm thầm, bền bỉ - như thể sinh ra là để sống bên nhau.✧ Một hành trình tình yêu được kể theo dòng thời gian từ 2024 đến 2079.✧ Một fanfiction dành riêng cho những ai tin: có tình yêu không cần gọi tên, nhưng luôn biết đường quay về. ❗ LƯU Ý CHO NGƯỜI ĐỌC:Đây là fanfiction hư cấu, giả tưởng và quan sát tinh tế từ tương tác thật của nhân vật.Câu chuyện đi theo từng mốc thời gian năm, phản ánh diễn biến cảm xúc, sự nghiệp và lựa chọn sống của cả hai.Không theo motif "happy ending" cổ tích, mà là dạng love-as-living - tình yêu tồn tại như không khí: thấy rõ nhưng không thể chạm tay.Có thể khiến bạn:☁️ Nhẹ lòng🥀 Nhói tim🍵 Và sau cùng, mỉm cười - như thể bạn vừa được chứng kiến một đời người yêu nhau mà chẳng cần phải gọi là "người yêu".…
Notes:※ người đại diện con ngựa trắng x ảo thuật gia hắc vũ, nguyên tác tương lai hướng, nghiêm khắc ý nghĩa thượng không tính AU, mà là một loại khác thành niên bạch hắc khả năng, nhưng mà viết thời điểm là thật sự không nghĩ tới 2020 đi hướng sẽ như vậy ma huyễn, bạch hắc tương đã ở cốt truyện cho phép trong phạm vi tận lực cẩn thận, trong hiện thực đại gia cũng muốn chú ý phòng hộ a ( khúc dạo đầu cư nhiên là loại này báo động trước, không nghĩ tới đi! )※ ước nguyện ban đầu là tưởng viết một cái không như vậy áp lực ( cùng đơn mũi tên ) con ngựa trắng, kết quả viết thành một cái RP thăng cấp luyến ái hài kịch, khái quát lên đại khái là hai kẹp giấy một hai phải nói thẳng nam luyến ái, cảm tình tuyến từ không đến có (? ), phi thường chậm nhiệt, thông thiên chân dẫm vỏ chuối, phi thường tùy hứng, tất cả đều là làm bậy, càng viết càng oai, thỉnh xem ta chân thành đôi mắt※ -- cưới trước yêu sau ngài nhất định nghe nói qua, trước tuần trăng mật sau luyến ái ngài gặp qua sao?…
hẹn người nơi kiếp sau, mình lại tìm thấy nhau.mong anh được bình an, duyên mình chẳng tới chẳng hình được.-"gặp được cậu là phúc hạnh của đời tớ." -fem reader x seonghyeon cortisshort.lowercase.…
TRONG bếp, ông rót một ly nữa và nhìn đồ đạc phòng ngủ ở sân trước. Đệm đã bị lột vỏ, mấy tấm ga kẻ sọc nằm cạnh hai chiếc gối trên tủ com mốt. Trừ những cái đó, mọi thứ trông vẫn hệt như cách họ sắp xếp phòng ngủ - bàn đầu giường và đèn đọc sách phía ông, bàn đầu giường và đèn đọc sách phía cô.NGUYỄN HẠNH QUYÊN dịch…
Tên gốc: 我们的年代Tên Hán Việt: Ngã môn đích niên đạiTên Việt: Niên đại của chúng taTác giả: Hoàn TịnhTình trạng: 39 chương chính vănThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Vườn trường, Đô thị tình duyên, Thiên chi kiêu tử, Thị giác nữ chủTrans: Nguyệt NguyệtVăn án:Sau khi đi làm, Nhan Hồi lại gặp lại đối tượng mình thầm mến hồi học cấp ba ở trong đầu đường đám đông ồ ạt của quê nhà.Thiếu niên trong trí nhớ cao lên không ít, thân thể cũng rắn chắc hơn trước kia rất nhiều.Anh đứng ở trước mặt cô, tươi cười trong sáng, ngữ điệu ôn hoà mà chào hỏi cô: "Thật trùng hợp."Nhan Hồi ngẩn người, bỏ đi những giây phút trì độn mà trả lời: "Đúng vậy, thật trùng hợp."Khi Nhan Hồi học cấp ba, cũng từng rung động không ít, nghĩ lầm rằng đối phương cũng thích mình, một lần tỏ tình thất bại cuối cùng, gõ cô quay về hiện thực.Cảnh đổi sao dời, nỗi lòng trong quá khứ được vuốt phẳng, Nhan Hồi cũng chuẩn bị ký kết lương duyên với đồng nghiệp, nhưng theo sự thâm nhập của việc chấn hưng nông thôn, bí mật phủ đầy bụi đã nhiều năm, lại bị vạch trần từng chút.Tag: Đô thị tình duyên, Thiên chi kiêu tử, Nghiệp giới tinh anh, Vườn trườngLập ý: Yên bình ngàn vạn nhà cao cửa rộng…
"Cảm ơn em, đồ ngốc" "Tình yêu của phụ nữ không nhất thiết phải hướng về 1 người đàn ông đâu!" ======/\======Vote với cmt để cho toi có động lực viết nha mấy má =)))…
Nơi đây lưu giữ những fanfic Harry Potter về nhân vật Severus Snape, với nguyên gốc là tiếng Anh, sử dụng phần mềm để chuyển sang tiếng Việt.Bản convert này tạo bởi Allisa198011 tại wattp@dTác giả: BlackBatsandCatsThể loại truyện: Snape đến nơi khác, không còn ở lại HogwartsGiới thiệu:Nếu bạn sống trong sự điên rồ, hãy thoát ra và đến một nơi nào đó tỉnh táo.HoặcSau sự việc "Máu bùn", Severus Snape nhìn nhận lại thế giới xung quanh và bản thân, rồi đưa ra một lựa chọn sáng suốt.…
QUYỂN 1: SELENA WHITELEY - Thiên Thần Sa Ngã"Landcaster đẹp, đẹp não nề trong mỗi buổi trời trở thẫm, nhuộm xám cánh rừng thưa. Nhưng chao ôi nó dằn vặt tôi trong cái sự cô đơn tột cùng và đớn đau cắt tận xương tủy, nó là quê nhà của tôi - họ nói vậy.Liam Patrick ướm vào người tôi một bầu không khí xưa cũ kỳ quặc, cổ quái đến rợn lên từng sợi tóc mai hai bên thái dương tôi. Vậy mà nó sẽ là chốn giữ cho tôi được an toàn - dì tôi nói vậy.Còn tôi? Tôi chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày tôi được rời London, rời khỏi phố Sloane, và rời khỏi bà dì đáng thương của mình. Tôi cũng chưa từng nghĩ đến giờ phút này - khi mà con dao chết dẫm kia đang kề sát vào cổ mình, mà mỗi nhịp gồng lên hít vào lại là một lần xước da, tươm máu. Đến nỗi mỗi hơi thở cũng phải dành dụm, để những lằn gân nổi cộm không bị cứa đứt, thực đáng thương quá đỗi.Lũ quỷ cong vẹo và cao kều, chúng chẳng có lấy mắt mũi, nhưng cái miệng thì rộng tuếch với hàm răng như đính hàng chục con dao găm đang ở ngay trên đỉnh đầu tôi. Có thể cái đầu tôi sẽ bị chúng cắn phập và đứt mất trong chỉ chưa đến đôi ba giây nữa. Nhưng thì sao chứ, dẫu sao tôi cũng sẽ phải chết dưới tay chúng, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Và có lẽ tôi nên xem đó là một niềm vinh dự khốn cùng, chỉ để ít ra bia mộ của tôi cũng được khắc lên một lý do chính đáng và nghiêm chỉnh, thay vì tự sát.Mà thôi, dù gì đi nữa, quyết định này cũng là ước mơ mà suốt quãng thời gian qua tôi khao khát - được sống quả cảm, được khẳng định mình, được có gia đình và hy sinh ch…
SÁNG SỚM hôm ấy, thời tiết chuyển và tuyết tan thành nước bẩn. Những vệt nước chảy ròng ròng từ khung cửa sổ nhỏ cao ngang tầm vai nhìn ra sân sau. Xe hơi chạy soàn soạt ngoài phố đang tối dần. Ở trong nhà cũng tối.Trong phòng ngủ, người đàn ông đang xếp đồ vào vali thì chị ta hiện ra ở khung cửa.Tôi lấy làm mừng thấy anh sửa soạn ra đi! Tôi lấy làm mừng đấy! chị ta nói. Anh nghe thấy không?Anh vẫn tiếp tục xếp đồ vào vali.DƯƠNG TƯỜNG dịch…