SEREIN-Tlynk
"Vì lòng người sâu quáHơn cả đáy đại dươngThân này như chú cáBơi mãi chẳng biết đường"Vài vần thơ chill chill vậy. Đơn giản theo tâm trạng của mình.…
"Vì lòng người sâu quáHơn cả đáy đại dươngThân này như chú cáBơi mãi chẳng biết đường"Vài vần thơ chill chill vậy. Đơn giản theo tâm trạng của mình.…
Quotes:Những câu chuyện ngắn về cuộc sống…
Đây là tác phẩm đầu tay của tôi. Không dâu gì các bạn đây là lần đầu tiên tôi tự sáng tác truyện cho riêng mình, truyện mang phong cách riêng của tôi. KHÔNG ĐẠO NHÁI bất kì truyện nào. Có thể nó cũng sẽ không được hay mong các bạn hãy đọc và góp ý thêm để tôi có thể làm tôt hơn. KAMSAMITA :)) <3 Đây là phần miêu tả truyện: Chuyện kể về một cô giúp việc đem lòng yêu cậu chủ và không muốn cậu chủ mình biết được mọi chuyện nhưng mọi chuyện đã không như ý cô muốn .. Cậu chủ đó đã biết được tình cảm của cô nhưng .....!! Tôi tiết lộ đến đây thôi! :)) các bạn cùng tôi đọc truyện để biết diễn biến nha <3 <3 MOA MOA MONG CÁC BẠN ỦNG HỘ TÔI…
Chuyện là về con bé phải lòng ông anh hàng xóm, nhưng không ngờ là anh trai lớp trên lại yêu mình !....Lại một môtip dễ thương, thanh mai, trúc mã, thanh xuân, vườn trường, nhẹ nhàng nhưng cũng đáng yêu ><Gặp lại dàn couple sêu đáng êu của "CELĐR" ♡Hãy đón xem nhé! :>Số chương chắc trên 20 🙄"Chin nhỗi" vì chưa lấp mấy hố kia xong lại đi đào hố khác. Nhưng ta thích 🙂!!!!TRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI https://www.wattpad.com/user/thichanduale (WATTPAD @THICHANDUALE). Vui lòng không đọc nếu bạn thấy truyện của mình được đăng tải ở những chỗ khác. Xin cám ơn!!!!!!!!…
như cái tiêu đề:)…
"ngẩng cao cái đầu lênbước đều bước..."14.08.21…
Một vài câu chuyện dựa theo nhật kí của Nhật - một nhân vật hư cấu do Has tạo ra bằng chính câu chuyện mà bản thân đã nhìn thấy hoặc cảm nhận. Đây là cây bút đầu tay của Has, có thể sẽ có một vài sai sót, xin các đọc giả lượng thứ và chỉ bảo.Một số kí hiệu giúp đọc giả nhận biết được để không bị rối trong quá trình đọc:"Lời thoại nhân vật."• [ Tin nhắn điện thoại. ]*Suy nghĩ nhân vật*Has mong rằng mọi người sẽ cảm nhận được cảm xúc của truyện. Chúc mọi người vạn ngày bình yên.Trân trọng.Khai bút sơ tác [24/01/2026]…
Vừa lúc ấy, ly matcha latte của tôi cũng được làm xong. Tôi vui vẻ bước tới nhận lấy ly nước mát lạnh, định quay đi thì bỗng một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi từ phía sau. Tôi giật mình quay lại thì đó là cậu ấy. Vì lúc nãy tôi không nhìn rõ nên không để ý. Và phải thừa nhận một điều rằng cậu ấy rất đẹp trai.…
Ta luôn theo đuổi những thứ không thuộc về mình mà quên trân trọng những người ở bên cạnh. Chúng ta giống nhau, đều thích người không thích mình.…
Mình muốn kể một chuyện tình bình thường. Về một cô gái, và một chàng trai. Về những điều họ đã cố gắng, những điều họ đã buông bỏ.Trong câu chuyện này, không có cái gọi là đúng người, nên cũng chẳng có cái gọi là đúng thời điểm. Thời gian qua đi, mỗi con người đều đổi khác, đó là bản chất của trưởng thành, và mỗi người chúng ta gặp trong mỗi thời điểm, trong mỗi giai đoạn đều góp phần tạo nên con người ta của hiện tại. Sự xuất hiện của họ là tất yếu, là cần thiết.Chỉ có điều, cuối cùng ta chọn điều gì? Cho chính mình, hay cho cuộc tình mình.…
Đó là khi tôi tròn 10 tuổi trong cuộc đời thứ hai của tôi. Tôi đã tìm thấy một công tước trẻ mà nhân vật nữ chính đáng lẽ là phải cứu.Trong cuốn tiểu thuyết và những câu chuyện, dù là nữ chính, nam chính hay nhân vật phản diện đều có những tiêu chuẩn nhất định. Tôi cũng biết nguyên tác, vì nó có một số thứ tôi không thể biết nên làm thế nào, tôi có nên cố gắng quyến rũ công tước để giúp anh ta tránh lá cờ tử thần không?Nhưng trong câu chuyện gốc, nữ chính đã nói điều gì đó với anh ta"Tôi thích công tước, tôi thích con người của ngài ấy"Tôi đã nghe vậy, gã này đã đến chỗ tôi lúc nửa đêm với tình trạng máu me đầy mình."Em nói em thích ta thích con người của ta. Ta cũng yêu em, em sẽ không bao giờ... không bao giờ rời bỏ ta, đúng không?" [ừ nữ chính bỏ thì về với em nha ><]PHÙ, tôi tuyệt vọng.Chết đi.Thay vì cứu công tước trẻ này, tôi đã quyết định đập tan âm mưu quyến rũ công tước và chạy trốn [ơ kìa chị ==] Nhưng"Em là một đứa trẻ không có tim, không có lương tâm""Argh!! Tôi xin lỗi mà"***"Em sẽ biến mất và trốn ở đâu nữa đây?""...........................""Ta nói cho em biết, bất kể em trốn ở đâu, ở đế chế chết tiệt nào, không có nơi nào mà ta không thể tìm thấy em"Công tước nói những lời nói ấy, có vẻ chẳng đáng sợ chút nào khi anh ta đe dọa tôi với vẻ mặt tràn đầy bất an và tuyệt vọng như vậy [chời má =))]…
Năm đó, trong lòng Phác Thái Trúc Đào vụng trộm chứa một người, thích phải cháu của anh rể, Đào Nhật Minh. Anh có một đôi mắt màu đỏ thẫm tựa biển lửa rộng lớn, hờ hững gọi cô ấy là "đàn em." Sự ngỡ ngàng của lần đầu gặp mặt luôn khiến Trúc Đào nhịn không nỗi muốn lại gần, nhưng cách biệt về huyết thống lại là ranh giới khiến họ không thể vượt qua, chẳng biết từ khi nào, thầm mến ngây ngô chôn dưới đáy lòng dần dần nảy mầm, từ từ, cũng nảy mầm trong lòng anh...…
Tôi đơn phương cậu ba năm. Đáp trả tôi, cậu từ chối?!!Đây chỉ là một câu chuyện nhỏ của cô nữ sinh cấp ba, hoàn toàn không phải ngôn tình mật ngọt, chỉ có nỗi đau khuất lấp đằng sau.Nếu bạn cũng đơn phương ai đó, tuyệt vời! Chúng ta về đội nào!Chỉ là, kết chuyện này của tôi không được may mắn rồi!~…
Đơn phương cậu. Làm bạn thân của cậu. Tỏ tình với cậu. Rồi lại thích cậu lần nữa.Mỗi một câu một chữ đều là cả một quá trình, là cả tuổi thanh xuân của cô dành hết cho một người. Trái đất rộng lớn như vậy, họ quả thật cũng có duyên quá rồi.Dưới cách nhìn của nhân vật chính (Khả Vi). "Nhật kí Tôi thích cậu..." là nhật kí nói về chuyện tình đơn phương của cô cùng với 'tình yêu sét đánh' của mình...…
trong một lần nói chuyện,tớ đã lỡ thích cậu .... Tác giả : S-hinnn…
Tuy không mỗi ngày, dành để lưu lại tất tấn tật kỉ niệm của tôi.…
Vô hạn văn án!! Văn án không hồi kết!! Còn sống là còn ý tưởng!! Còn ý tưởng là còn ghi!! ⋅ By tác giả không bao thiếu văn án mớiPS: Ai lấy văn án nhớ ghi nguồn. Mà chắc không có đâu nên chỉ ghi thế thôi :))…
Hãy vào đây nếu bạn có những tâm sự giấu kín... Và cùng tôi chia sẻ nổi buồn.| Ai có câu chuyện nào muốn chia sẻ thì hãy liên hệ cho mình ngay trên phần tin nhắn của wattpad nhé |…
Có người từng nói,yêu đơn phương rất hạnh phúc.Cũng có người nói, yêu đơn phương rất vui vẻ.Nhưng Hạ Chí không hề đồng ý như vậy!Anh đã đơn phương Cảnh Uyển bảy năm trời, một chút hạnh phúc, một chút vui sướng, một chút yêu thương anh chưa một lần dám mơ đến, huống hồ tới việc có thể được cảm nhận một chút ấy... Điều này anh cho rằng là vọng tưởng.Bảy năm không đủ để giúp anh quên một người, lại càng không thể giúp anh thôi không nhung nhớ về một người!Nhiều lần anh tự hỏi, nếu bảy năm trước, vào thời khắc định mệnh cho anh của tuổi mười bảy được gặp cô để rồi khắc sâu mãi trong tim hình bóng cô, sẽ ra sao nếu anh không gặp được Cảnh Uyển?Anh hận trái tim mình vì sao đến tận bây giờ vẫn chỉ khắc sâu hình bóng cô? Anh hận bản thân mình tại sao lúc nào cũng nghĩ tới cô, tại sao lại là cô, tại sao lại là người con gái không hề yêu anh...Yêu đến mức khổ tâm như vậy, Hạ Chí vẫn luôn cố chấp nguyện lòng.Tại vì sao? Anh trả lời thành thật: "Vì anh yêu Cảnh Uyển."Nếu mãi mãi cô không bao giờ yêu anh, anh có còn yêu cô hay không? Anh cũng trả lời không suy nghĩ rằng: "Anh cho dù khổ sở cũng vẫn luôn bên cô, dù đau đớn anh cũng luôn yêu cô. Bởi anh yêu cô hơn hết thảy, yêu một người đến mức đau lòng."Nếu số phận có thể cho mình tự chọn lấy, liệu Hạ Chí có lựa chọn được gặp và yêu Cảnh Uyển khi mười bảy tuổi?…
Giang Lạc Dao là con gái dòng chính nhà họ Giang, từ nhỏ đã nhận hết sủng ái.Một ngày nọ có một thầy bói đến nói rằng số mệnh của nàng có tai ương, trừ khi tìm được một người có tính khí bạo ngược để đi cùng, thì mới có thể chuyển nguy thành an.Cha nàng luống cuống quyết định - đưa nàng tới biệt phủ Nhiếp Chính Vương.Là người nổi danh tàn bạo và quyền lực nhất thiên hạ, Nhiếp Chính Vương còn đang nợ nhà họ Giang một ân tình. Ai ngờ nhà họ Giang lại nhanh chóng giao con gái mình cho hắn ta.Nhiếp Chính Vương không thèm ngẩng đầu, chỉ cầm bút hồi đáp: "Bổn vương không cần con gái của ngươi."Ngay khi hắn vừa viết xong, một cô gái yêu kiều khoác chiếc áo choàng bạc bước vào, khẽ nói: "Lạnh."Nhiếp Chính Vương cau mày: "Lạnh? Lạnh thì đừng chạy lung tung."Sau này, Hầu gia nhà họ Giang vui mừng đến đón con gái về nhà, nhưng không ngờ lại bị từ chối ngoài cửa.Nhiếp Chính Vương cho người trả lời: "Con gái của ngươi, bổn vương giữ lại rồi."Nhiếp Chính Vương lúc đó đang ở trong phủ dịu dàng dỗ dành cô gái bên cạnh: "Ngoài trời lạnh, nàng ở lại trong phủ đi, hôm nay đừng đi gặp cha nàng nữa, được không?"《 Nhiếp Chính Vương đấu trí với cha vợ 》…