TÌNH YÊU BỌ XÍT(cực bất ngờ...)
…
không biết nữa…
nơi chia sẻ về cuộc sống =)))…
Có một bức tượng giống hệt người sống trong bảo tàng, và nó biết động đậy.Có một bức tượng mọc ra lông vũ mỗi lần Shuichi gọi nó bằng tên.Có một bức tượng đã tự xưng mình là Thiên thần hộ mệnh của Shuichi.Có một bức tượng đã nói nó yêu cậu hơn bất cứ thứ gì...("Vậy, chính xác thì, anh yêu tôi hay yêu [sự thực] đang ẩn náu bên trong tôi?"Rantarou chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng mà buốt lạnh. Một nụ cười, rõ ràng chẳng có chút gì là giả tạo, nhưng lại trát lên đôi mắt gã cái đắng chát đến chạnh lòng. Như thể biết bao xúc cảm, biết bao câu từ ứ nghẹn chôn sâu bấy lâu đều theo cái nhếch môi nhẹ tênh ấy, lan tràn.Gã chậm rãi, run rẩy áp tay mình lên gò má Shuichi."... Xin lỗi em."Shuichi không nói gì thêm.)…
Truyện đầu tay của tớ hihi>33…
Sưu tầm nhiều quotes hay sẵn sàng cho mọi người ngẫm. ^^Quote từ nhiều nguồn, của nhiều tác giả khác nhau mình đã SƯU TẦM từ lâu rồi, giờ mới đăng nên chẳng nhớ nguồn nữa. Mong các bạn thông cảm.Trong tập còn bao gồm một số bài viết ghi lại cảm xúc của của chính mình. Muốn góp ý inbox Kim trên face nhé! Link face của mình: https://www.facebook.com/thienkim1712Cảm ơn mọi người, nhớ tặng sao cho Kim nhé! <3…
Tôi là Diệp Thạch Lam. Tôi có một người anh song sinh là Diệp Thạch Dương. Chúng tôi lớn lên trong cùng một gia đình, dưới cùng một vòng tay của bố mẹ, ở chung một phòng, ngủ chung một giường, thậm chí là tắm chung. Chúng tôi giữ thói quen đó cho đến tận bây giờ và có lẽ là không bao giờ thay đổi. Liệu tình cảm của chúng tôi có lớn hơn tình anh em? Nếu chuyện đó xảy ra, chúng tôi nên làm gì? Chạy trốn? Hay đối mặt với nó? Một ngày nọ, anh hỏi tôi: - Nếu chúng ta không phải anh em... em có yêu anh không? Tôi bất ngờ trước câu hỏi này... Tôi chẳng biết trả lời anh sao nữa... Và rồi sau đó, tôi phát hiện tiền kiếp của chúng tôi đã từng đối địch với nhau. Anh là chúa tể bóng đêm, còn tôi... Tôi là nữ vương thiên giới. Sau khi biết được điều đó tôi đã suy nghĩ rất nhiều và rồi tôi nhận ra tôi cũng yêu anh, điều đó chỉ là quá khứ, hãy để nó trôi đi.…
Sự thay đổi của tôi...…
chỉ là tôi ngốc…
Oneshot nhỏ thôi…
Tình trạng: Chưa hoàn thànhDịch giả: lacmingGiới thiệu chung: Đây là phần hai của loạt game đình đám Danganronpa nhưng được kể dưới góc nhìn của Komaeda Nagito, bao gồm 23 chap được chia thành 3 volume. Lý do mình dịch manga này là bởi Nagito là nhân vật mình yêu thích nhất trong toàn bộ franchise, và mình cũng chưa thấy ai dịch bộ này nữa. Mình không có kĩ năng redraw hay gì đó tương tự nên thành quả sẽ không được đẹp, mong các bạn thông cảm. Và vui lòng không mang bản dịch này đi bất cứ nơi nào khác.…
lời tự sự của một cô gái đã từng yêu anh…