Tình Cảm Năm Đó Bỗng Chốc Lụi Tàn
Một cô gái thầm yêu một chàng trai.Khi cô đi du học trở về có ý định thổ lộ tình cảm với anh nhưng anh đã bên cạnh một cô gái khác…
Một cô gái thầm yêu một chàng trai.Khi cô đi du học trở về có ý định thổ lộ tình cảm với anh nhưng anh đã bên cạnh một cô gái khác…
Tên truyện: Cây cam ở nhà cậu ấy, nhưng quả cam cứ rụng sang nhà tôi suốt (ต้นส้มอยู่บ้านเขา แต่ผลส้มหล่นมาบ้านเราตลอดเลย) Tác giả: Littleskyofme ✿Mô tả: "Nhà Koh không trồng cam, nhưng lại được ăn cam suốt, thật khó hiểu." Đây là câu chuyện về một "nhóc tì mê cam" và một "chủ nhân cây cam" - người mà chưa bao giờ được ăn quả cam nào từ chính cây của mình dù chỉ một ngày.Nội dung: Sát vách nhà Koh có người mới dọn đến, mang theo một cây cam lớn. Lạ lùng thay, ngày nào cũng có cam rụng xuống từ cái cây ấy sang sân nhà Koh. Koh bèn đặt nải chuối để "đổi lễ" lại, và rồi nải chuối cũng biến mất. Nếu nhà này đã có con quỷ ăn cam, thì nhà bên kia chắc chắn cũng phải có con quỷ ăn chuối rồi!Chủ nhân của cây cam đó thực chất cũng tên là Koh. Thật là bực mình, tại sao cái thằng nhóc đó lại có cái tên ngầu y hệt như cậu cơ chứ!…
Có những giấc mộng mang tên ký ức Có những nỗi đau mang tên hoài niệm Có những tình yêu gọi là thầm lặng Có một thanh xuân mang tên cậu.…
hoa đào nở trước tết thì đến tết sẽ tàn, cũng như đôi ta yêu sớm thì đến thanh xuân* sẽ đường ai nấy đi...*thanh xuân chỉ khoảng thời gian đẹp nhất đời người.…
Một chút xíu cảm hứng từ cuộc tình một chiều của tui, một góc lãng mạn nhưng hơi buồn.Credit photo: Pinterest :33…
Tình cảm sâu kín nhất từ cô bé này gửi đến Anh.…
"tớ tên là thanh tịch nghĩa là sự im lặng đến tận cùng cậu là Hạ Phong nghĩa là cơn gió đầu hạ vội vã"…
Bộ truyện được chuyển thể thành phim HỒN PHÁN CỬU XUYÊN do ĐIỀN GIA THỤY đóng chính.Văn ánCửu cô nương Lãng Cửu Xuyên - người đã rời phủ Khai Bình Hầu hơn mười năm để dưỡng thân nơi xa - nay trở về kinh thành chịu tang.Chỉ là, cuộc đoàn tụ sau bao năm lại chẳng hề ấm áp: mẹ ruột không ưa, người nhà lạnh nhạt, ai nấy đều xem nàng như tai họa chuyên gây chuyện.Vừa đặt chân vào giới quyền quý kinh thành, đám công hầu quyền quý đã cười chê: lớn lên nơi thôn dã, mang tướng yểu mệnh, hành xử thô lỗ, chẳng khác gì cỏ dại trên núi, không thể bước lên chốn cao sang.Lãng Cửu Xuyên chỉ cười: cỏ dại có gì không tốt? Sinh cơ dồi dào, gặp gió là lớn, lại hợp ý nàng vô cùng.Khi mọi người âm thầm mở cược xem cái "đồ đoản mệnh tầm thường" này sẽ chết lúc nào, lại quên mất - nàng vốn là tai họa, mà tai họa thì có thể sống dai ngàn năm.Đúng vậy, nhìn thì yếu mềm, mong manh, tưởng như dễ bắt nạt... nhưng ngươi thử động vào ta xem?Ngươi than rằng sau lưng ta không ai che chở? Nực cười. Chính ta cũng có thể trở thành đôi cánh của mình, cần gì phải ngẩng đầu dựa vào thang mây?Ban ngày chém dương, ban đêm đoạn âm, một thân thần thông thiên hạ đều biết. Người người bỏ ra số tiền lớn để cầu gặp nàng, nhưng Lãng Cửu Xuyên chỉ muốn tích công đức, tái tạo thân thể, kéo dài mạng sống, tìm lại linh hồn đã mất... tiện thể trả thù.Mở đầu như địa ngục thì đã sao?Ta rồi cũng sẽ tự tay giết ra một con đường sống!…
Joong - thiếu gia nhà tài phiệt từng thất lạc nhiều năm, nay trở lại giữa ánh đèn rực rỡ và những ánh nhìn dò xét. Cậu là mảnh ghép vừa khớp với những toan tính ngầm của giới thượng lưu, nhưng lại lạc lõng trong chính vai diễn mà người ta đã sắp sẵn. Lớn lên bên ngoài khuôn phép, Joong mang theo sự tự do và bản năng thuần khiết, đối lập hoàn toàn với thế giới của lễ nghi, quyền lực và những cuộc đàm phán không lời.Định mệnh đặt cậu trở về, và đồng thời đặt lại lời đính ước từ thuở ấu thơ với Dunk - người thừa kế tập đoàn Boonprasert. sinh ra để đứng giữa ánh đèn, bước đi giữa những cuộc thương thuyết với dáng vẻ điềm đạm và bản lĩnh bẩm sinh. Anh là hiện thân của chuẩn mực, của một thế giới mà Joong không hề quen thuộc. Họ từng có một lời đính ước từ thuở nhỏ - một sợi dây tưởng chừng đã đứt đoạn theo năm tháng, nay bỗng siết lại khi cả hai chạm mặt trong một khung cảnh lấp lánh ánh vàng và toan tính.Giữa tiệc rượu và ánh nhìn ngấm ngầm dò xét, giữa những lời bàn về lợi ích và quyền lực, hai con người - tưởng đối lập - lại bị buộc phải đối diện nhau. Một người mang theo ký ức lãng quên và cảm xúc chưa rõ hình hài. Người còn lại - mang theo ánh mắt sâu không đáy, lặng lẽ quan sát và chờ đợi điều gì đó chưa thể gọi tên.Mọi thứ bắt đầu từ một ánh nhìn. Và có thể... sẽ chẳng dừng lại ở đó.…
tôi thích một người suốt chín năm, chỉ vì một lời hứa năm ấy.chúng tôi là thanh mai trúc mã, hai bên gia đình từng đùa rằng sẽ kết thông gia với nhau. anh cũng từng nói sẽ cưới tôi, còn tôi thì mang câu nói đó đi qua cả tuổi thanh xuân.chỉ là khi thật sự lớn lên, anh lại dần rời xa tôi. ở trường, anh coi tôi như người xa lạ.cho đến một ngày, tôi nhìn thấy anh mỉm cười với người khác.lúc đó tôi mới hiểulời hứa ấy, chỉ có mình tôi tin là thật…
Được viết bởi @Tuiluneyy…
Khi hai công ty tầm trung tụ họp( ˘⌣˘)♡(˘⌣˘ )…
About...love?…
Đơn phương là cảm giác mà bạn thích nhưng chẳng dám nói, đau lòng và chỉ một mình chịu đựng. Yêu đơn phương là thiệt thòi, và điều đáng sợ là bạn không đủ tự tin để nói cho người ấy.…
Tên cũ: Đoá dành dành của riêng anh Tên mới: Dành dành chớm hạNgày bắt đầu lên ý tưởng và viết: 8/7/2023Ngày kết thúc: 18/1/2024Ngày chớm hạ định mệnh đưa hai trái tim hòa chung một nhịp, tràn ngập những hồi ức vương mùi hoa dành dành tinh khôi. Khánh Hạ và cậu em khóa dưới Việt Anh đến bên nhau bằng những sự ngây ngô nhất của tuổi trẻ, cùng nhau bước qua đoạn đường thanh xuân rực rỡ nhất giữa những năm tháng cấp ba.Để rồi mùa hạ ấy kết thúc, chỉ để lại hương hoa vương vấn trong hồi ức...Bìa: vẽ and edit by Linh Rina…
nói về cuộc tình đơn phương của một cô bé tiểu học nhung những người bạn xung quanh cô luôn chứng minh rằng cô ko yêu đơn phương…
Cảm xúc sẽ thế nào? Ra sao?Khi cô bé 14 tuổi yêu chú ruột mình…
Dựa trên cậu chuyện đơn phương đau đớn của tôi. Nhưng sẽ buồn và có phần cô đơn hơn.Chúc cậu hạnh phúc. Taehyung ah!!…
a love story between bobby and jisoo.…
Không cần phải giải thích nhiều😊..... tiêu đề đã nói lên tất cả🙁😔…