Chuỗi Ngày Buồn
Tâm tư dấu sâu trong đáy lòng. Tôi chẳng thể nói được với bất kì ai, đành nói với chính mình mà thôi...…
Tâm tư dấu sâu trong đáy lòng. Tôi chẳng thể nói được với bất kì ai, đành nói với chính mình mà thôi...…
Tôi có 1 nỗi buồn mang tên" Đơn Phương".Tôi thích một người , tôi thương một người, vô cùng thương nhưng anh ấy nhất quyết không thương tôi! Nỗi buồn của tôi thật đẹp. Anh ấy cho tôi cảm giác đơn phương là như thế nào ! Anh là người đầu tiên mà tôi yêu đơn phương! Tôi thương Anh ! Người lạ ! Chàng trai Song Tử 0506 của tôi ❤…
Một nùi tâm sự tỉ tê của một fan-lai gắn bó với K-POP hơn 7 năm trời:- Ti tỉ bài học rút ra được từ những "người thương".- Nói nhảm về các "ấy".- Sự thật và những mẩu chuyện nhỏ nhặt.- và một nùi những điều thú vị khác.| Với tui K-POP giống như nhà, đi đâu xa thiệt xa cũng không lo có người chờ cửa. Và các "oppa" của tui chẳng khác gì gia đình, cạnh bên tui những lúc buồn chán nhất, vực tui dậy, dạy tui nhiều bài học giá trị, ý nghĩa. Người ta cứ chửi fan-lai như tui suốt ngày chỉ biết hú hét vì những thứ xa vời ở tận đẩu tận đâu, nói rằng theo dõi các vị ấy là điều vô bổ nhất mà tui làm với cuộc đời mình. Nhưng tui không nghe, có chết tui cũng không bao giờ từ bỏ bọn họ. Vì bạn biết không, họ có thật, những điều mà họ làm là có thật, và họ tác động lên tui tích cực. Và không phải nói ngoa, khi cho rằng sẽ không ai có thể thay thế được họ. Bởi vì với tui, các" ấy" là rất, rất nhiều người tui mãi mãi quý trọng và yêu thương bằng cả tuổi trẻ và thanh xuân của mình. |…
Vy biết đến Hoàng từ những ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường đại học. Anh nổi bật giữa đám đông bởi chiều cao ấn tượng, mái tóc đen hơi rối và nụ cười hiền lành như vệt nắng cuối hành lang mỗi buổi chiều tà. Với Vy, Hoàng tựa như một vì sao xa xôi, lấp lánh nhưng dường như mãi mãi không thể chạm tới.Họ học cùng trường, thậm chí có vài môn chung, nhưng thế giới của Vy và Hoàng dường như nằm ở hai quỹ đạo khác nhau. Hoàng là chàng trai năng động, tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa, xung quanh luôn có bạn bè vây quanh. Còn Vy, cô gái có phần trầm lặng và hướng nội, thường chọn cho mình một góc nhỏ trong thư viện hoặc lặng lẽ quan sát mọi thứ từ xa.Tình cảm của Vy dành cho Hoàng âm thầm và lặng lẽ như những cơn mưa phùn tháng ba. Cô thích ngắm nhìn anh từ xa, dõi theo bóng lưng anh khuất sau dãy hành lang, hay vô tình bắt gặp ánh mắt anh trong giảng đường đông đúc. Mỗi lần như thế, trái tim Vy lại khẽ khàng rung động, một niềm vui nho nhỏ lan tỏa trong lòng.Vy biết rõ mình chẳng có lý do gì đặc biệt để Hoàng phải chú ý đến một cô gái bình thường như cô. Anh có quá nhiều người bạn, những mối quan tâm khác và có lẽ, cả những người con gái xinh đẹp vây quanh. Thế nên, Vy chọn cách giữ kín tình cảm của mình, biến nó thành một bí mật ngọt ngào chỉ riêng cô biết.…
ở đây hẳn có người đã từng yêu đơn phương ai đó rồi nhỉ? chắc chắn những người từng yêu đơn phương sẽ hiểu cảm giác của nhân vật này, biết là sai những vẫn cắm đầu vào để rồi chôn vùi nó mãi mãi.…
Đam mỹ manhua/nhất thụ đa công/mỹ thụ/mỹ công/công ngọt ngào/thụ đáng yêu…
Lúc đầu định đăng truyện khác, nhưng nghĩ lại thấy truyện khá dài, mà chưa chỉnh chu gì nên để lại.Các mẩu truyện ngắn trong này đều là mình tự viết.Độc giả xin cứ tự nhiên, cứ giữ tâm tình thoải mái mà đọc.Mong các bạn sẽ ủng hộ, yêu thích và đặc biệt là tôn trọng tác giả.Tiểu Lạc xin nghiêng mình đa tạ!!!…
ko mang truyện đi đâu, xin cảm ơn…
Lăng Mộng Linh và Lục Hướng Nam là thanh mai trúc mã, họ đã học cùng nhau từ những ngày tiểu học năm lớp 3. Khi bước sang tuổi mười ba, giữa hai người nảy sinh một đoạn tình cảm trong trẻo, cả hai đều đem lòng đơn phương đối phương nhưng cố chấp giấu kín, không ai cất lời.Vào năm tháng chuyển cấp, vì chuyện gia đình, Hướng Nam từng nản lòng và có ý định từ bỏ kỳ thi lên cấp 3. Chính lời hẹn gặp lại nhau ở cổng trường số 1 của Lăng Mộng Linh đã trở thành ngọn hải đăng đưa anh bước tiếp con đường tri thức. Thế nhưng, khi bước chân vào khoảng trời cấp 3, những ngập ngừng của tuổi trẻ lại vô tình tạo thành vách ngăn. Vẫn giữ trong lòng đoạn tình cảm đơn phương ấy, nhưng Lục Hướng Nam lại hiểu lầm rằng Lăng Mộng Linh không còn thích mình nữa. Sự hiểu lầm đẩy anh bước về phía một người con gái khác, để lại giữa hai người là sự chia xa, mỗi người rẽ sang một ngã rẽ hoàn toàn khác biệt.Bẵng đi một thời gian dài, bánh xe vận mệnh một lần nữa đưa họ tương phùng tại nơi giảng đường đại học. Đoạn tình cảm dang dở thuở thiếu thời bùng cháy lại, Lăng Mộng Linh và Lục Hướng Nam chính thức yêu nhau, nắm tay nhau bước qua những tháng ngày rực rỡ nhất của tuổi trẻ.Thế nhưng, những vết sẹo quá khứ chưa từng ngủ yên.Tình yêu nồng nhiệt này là sự cứu rỗi, hay là khúc dạo đầu cho một ngã rẽ nghiệt ngã khôn lường?…
Ảnh bìa không thuộc quyền sở hữu của mình!…
" Tình yêu đôi khi lại được hình thành từ những thứ đơn giản nhất .. Chỉ cần đã là định mệnh, dù khoảng cách có xa đến vạn dặm vẫn mãi hướng về nhau "- amiee -…
Khi các diễn viên bị cuốn theo vai diễn...Quá nhập vai hay không thể kiềm chế cảm xúc?Thật hay giả?Mơ hay tỉnh?Con tim hay lí trí?Yêu hay không yêu?Nếu yêu thì ĐỊNH NGHĨA KHÁI NIỆM "YÊU" TÔI NGHE NÀO!Chú ý ⚠️: *Hoàn cảnh nhân vật trong truyện hoàn toàn khác so với đời thực*…
Năm ấy, không ai là không biết tôi với Lục Dã là một cặp thanh mai trúc mã quấn quýt không rời. Tên ngổ ngáo với cả thế giới ấy, ở trước mặt tôi lại bày ra vẻ mặt dịu dàng duy nhất, kiên nhẫn học cách yêu một người.Tôi đã sống với Lục Dã cả đời, và nghĩ rằng cả đời này cũng sẽ như vậy.Đời người sớm nở tối tàn, tình yêu oanh oanh liệt liệt ngày nào cũng bởi một đêm mưa mà phai tàn. Lục Dã sau đêm ấy liền bay sang nước ngoài biệt tăm biệt tích, không bao giờ trở về nữa.Người ta nói rằng, biểu tượng tình yêu lớn nhất đã vỡ tan rồi, không còn ai tin vào tình yêu nữa. Chính tôi cũng nghĩ như vậy.Nhưng trước ngày cưới của tôi, người đàn ông ấy lại trở về, xuất hiện trước mặt tôi với nụ cười bình thản."Lâu rồi không gặp."…
Mùa hè năm ấy, trên căn gác nhỏ đầu đường Nguyễn Thị Minh Khai, Hiền và mối tình viễn xứ.Viết cho tuổi mười tám của Hiền, chàng học trò chẳng có gì ngoài tuổi trẻ và sự rung động.Cho Hưởng, cho họa sĩ Thái, cho Đông Anh, và cho những tháng năm rực rỡ buồn yêu...Năm năm sau đọc lại "hoa hồng xứ khác"…
PERTHSAINT_AEPETE_COUPLE__LOVE BY CHANCE 🖤❤(tt). Đây là phần tiếp theo của PERTHSAINT_AEPETE_COUPLE__LOVE BY CHANCE 💕 Yêu thương PerthSaint. Muốn lưu giữ lại những hình ảnh tốt đẹp nhất của PerthSaint. 🖤❤Tình cờ rằng tình yêu không cố định ở ai. Chúng ta chưa từng yêu ai bởi vì sự tình cờ! _LBC_Chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên những ký ức tốt đẹp nhất!😉😙Mình rất mong sẽ nhận được sự ủng hộ của tất cả mọi người cho phần tiếp theo này! Love All 😙🖤❤PERTHSAINT FOREVER 🖤❤🐯🐉_KimJoyHan_ 20191013#Hình ảnh lấy từ nhiều nguồn…
Câu chuyện tình yêu đơn phương từ thuở thiếu thời cho đến khi trưởng thành của cô gái nhỏ, dựa trên chính câu chuyện của tác giả, đã thay đổi để không liên quan đến mọi người xung quanh. Người ta bảo 'thanh xuân của chúng ta ít nhất có một người dính lời nguyền tuổi 17... chàng trai hay cô gái bạn yêu thật lòng bạn gặp ở tuổi 17, nhất định sẽ quay lại gặp bạn ở năm 25 tuổi'. Yêu thầm năm 17 tuổi, rõ là ở cùng một thành phố, thế nhưng lại chưa từng một lần gặp lại, muôn lần bỏ lỡ nhau. Chỉ cho đến năm ấy, vào năm 25 tuổi, đột ngột gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách.Bởi vì muốn học cách buông bỏ, nên viết ra hết để thôi nhớ về anh, coi như đặt dấu chấm hết cho một câu chuyện tình tuổi xuân thì đã lỡ dở.…
" Yêu đơn phương là gì? Là ngốc chẳng dám nói ra Vậy nói ra ta được gì? Được thêm một thứ mất đi " Bài hát - yêu đơn phương là gì?Người ta thường nói đơn phương là thứ đau khổ nhất trong tình yêu. Vậy mà Nhất Hoàng đã kiên trì hơn 3năm chỉ để đơn phương một người là Thái Vi , vậy liệu sự kiên trì của anh có được đáp trả không? Hay chỉ mãi là đơn phương. Cùng đón đọc các độc giả nhé…
24/7 nghĩ đến anh…
Nhật ký lớp 10a6Kỉ niệm năm đầu cấp. Trường mới, thầy cô mới, bạn bè mới.... bỡ ngỡ....Dù ngắn ngủi nhưng chúng ta đã quen biết nhau, có những kỉ niệm khó có thể quên. Có được những người bạn tốt❤️Nhật ký của mkLưu lại mãi không quênViết từ ngày 14/8/2017.Hoàn thành ngày 14/10/2018.Chỉnh sửa 4/2020.tuongvy37…