Giấc mơ của Ran (RANxRIN)
lần đầu viết truyện nha , có j sai sót thì cho tui xin ý kiến với (='ω'=)…
lần đầu viết truyện nha , có j sai sót thì cho tui xin ý kiến với (='ω'=)…
(Chắc chắn đôi lúc sẽ bị OOC, sốp ít viết H vì bộ này thuộc dạng thanh xuân vườn trường. Muốn H đừng tìm bộ này của sốp, hối viết H sốp không nhận đâu).Trong lớp của tôi có một tên rất lạnh lùng, nhưng không hiểu bằng cách thần kì nào đó chúng tôi vẫn là bạn."Mau lên, sắp muốn học rồi đồ nha đầu."-"Cậu đợi tôi một chút thì trời sập à!?"_________________________________________-Cuối cấp--"Haiz, tại sao cuối cấp rồi mà tôi vẫn chưa có anh nào hết thế?""Do ngực cậu bé."-"Biến thái, tôi không chơi với cậu nữa đâu.""Nếu không chơi với tôi nữa thì cả đời này cậu cũng sẽ không kiếm được bạn trai đâu."-"Gì chứ, ý cậu là gì?""Tôi nói vậy thôi."...Đọc truyện để xem tình tiết tiếp theo nhớ. Btw đây là bộ fic đầu tiên của tui ạ 💔…
Ờ... Không có gìNhân vật y/n sẽ mặc định là nữ…
Đọc rùi biết^^ he he…
Bối cảnh của truyện là khi JuYeon có một chuyến công tác ngắn ngày ở Busan, nơi anh gặp được một người bạn khiến anh có nhiều xúc cảm không giống như JuYeon của những ngày thường.Một đoạn truyện ngắn mình muốn viết về JuYeon và Hwall (The boyz).Hy vọng nhận được nhiều ý kiến của mọi người, để nếu có thể, mình muốn phát triển thành một truyện dài hơn.…
thể loại: tình cảm, kinh dị,...cặp đôi: len x rin, miku x mikuo,....ms viết truyện lần đầu!! có sai sót xin vui lòng bỏ qua >< Arigatou…
♥ Mình làm có sai xót thì xin các bạn bỏ qua nhé ♪♥…
Cho ta couple của các thím nèo~~~…
Một ngày nắng, tôi nhìn thấy cậu.. và cậu chính là mặt trời của tôi .…
Một cô gái bình thường giữa biển người.Một ánh nhìn ngắn ngủi chạm vào trái tim Jimin.Không banner, không ánh sáng - chỉ là em, nhưng anh vẫn nhớ.Và lần đầu tiên, anh muốn giữ ai đó lại... bằng trái tim thật của mình.…
- Tên truyện: Có Biết Tôi Là Ai Không ??!- Tên khác: Này ! Có Nhớ Tôi Không ??!- Tác giả: Mong Ne (Neyu)- Thể loại: Truyện dài- Tình trạng: Đang sáng tácVào mùa xuân nọ, có hai sinh linh bé nhỏ cất tiếng khóc chào đời. Trùng hợp thay, Diệp Mộc Yên và Triệu Khôi sinh cùng một ngày, ở cùng một phòng sanh, nhà cũng chỉ cách nhau một hàng rào bằng những bông hoa tigon xinh đẹp.......- Sao nay ngoan vậy ? - Hắn nháy nháy con mắt.- Tao có làm gì đâu ? - Nó tỏ vẻ khó hiểu.- Chủ đi đâu, pet theo đó. haha ! - Hắn cười tao, chạy thật nhanh nhưng ngẩng cao đầu tỏ vẻ hãnh diện....- Nín đi, lát chở đi chơi!Hắn cốc đầu "yêu" nó một cái. Chưa đầy 2 phút sau, nó nín hẳn.- Ngoan. - Hắn dịu dàng vẹo má nó...."Chỉ cần mày hạnh phúc thôi"...."Chỉ 3 năm thôi, 3 năm thôi, mày nhất định phải đợi tao, nhất định tao sẽ quay về, nhất định là như thế..."..."Đã bao lâu rồi ? Sao mày vẫn chưa về ?"---------------------------------------------------------…
Sẽ có một ngày chúng ta phải vẫy chào nhau và ước không bao giờ phải nói lời tạm biệt.Thật ra tạm biệt không phải là chia ly, mà đó chính là một lời hứa hẹn cho lần hội ngộ tiếp theo rất xa. Tất cả những điều bạn làm khi còn là học sinh điều có ý nghĩa, đều là động lực giúp bạn tiếp tục bước đi trên con đường đời của mình..Và hơn nữa, nếu có yêu ai hãy nói ra cho người kia biết... Dù là thành công hay thất bại thì ít ra người ta cũng biết. Đừng như tôi, vì muốn giữ lại cái tình bạn bền vững mà mãi mãi không bao giờ dám thổ lộ... suy cho cùng thì vẫn là do tôi không đủ can đảm.…
Truyện là truyện xuất bản đầu tiên nên còn hơi thiếu sót mong bỏ qua…