Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Bàn cổ khai thiên lập địa, thần châu vạn vật sinh sôi không ngừng. ngàn năm sau, thần châu đại địa, thần, ma, yêu, đạo, nhân cùng chia nhau thiên hạ. Nhưng lãnh đạo các phái bất an với tình hình hiện tại, mưu đồ một phái độc đại, nhất thống thiên hạ ❤❤❤Tác giả: Đang cập nhậtDịch: Lục Dương_Translator…
Thể loại: đồng nhân/fanfic, đam mỹ, góc nhìn thứ nhất, OOC, hài hước, tình cảm, cổ đại đan xen vài yếu tố hiện đại, thanh thủy văn, crossover,...-----♡ Với sự tham gia của các diễn viên: - Ôn Quân, Ngô Bổn, Tam Hồng, Nhất Tú, Tứ Tiến, Hắc Long, Bạch Hổ, Đường Tụng (Thần y đại đạo công) - Chung Quỳ, Liễu Hàm Yên, Vương Phú Khúc, Ngũ Thiên Đồng (Thiên sư Chung Quỳ - phiên bản Âu Dương Chấn Hoa, lấy toàn bộ tạo hình ở nhân gian phần "Mỹ lệ truyền thuyết") - Bao Chửng (lấy tạo hình chính trong webdrama Khai Phong kỳ đàm) - Cùng vô số diễn viên quần chúng khác.------♡ Lưu ý chung: - Nội dung truyện hoàn toàn là trí tưởng tượng của tác giả, vì thế đa số các tình tiết trong truyện đều là hư cấu. - Có vài thuật ngữ trong truyện được lấy trên các trang web và Wikipedia để hỗ trợ giải đáp thắc mắc, cung cấp/bổ sung thông tin, dữ liệu và tất cả chỉ có giá trị tham khảo. - Đừng xé CP, đừng xé CP, đừng xé CP!!!-------● Mùa 1: Ôn Quân.........- Lưu ý riêng: Truyện được lấy cảm hứng từ những đồng nhân/fanfic Trung của CP Ôn Quân x Ngô Bổn trên Lofter, Tieba.Baidu,... và không hề liên quan gì đến chính sử, vui lòng cân nhắc kĩ trước khi đọc.........- Ghi chú: Câu mở đầu: "Nếu được quay trở về nơi bắt đầu" được lấy từ một bài viết ra đề tài trên nhóm "Từ viết lách đến viết sách" của tài khoản Facebook "Lăng Tranh"..........● Mùa 2: Chung Quỳ........● Mùa 3: (đang tiến hành chọn diễn viên)…
"này làm ơn đừng có như thế nữa được không ?""không đấy, thì làm sao ?""cậu làm tôi khó chịu đấy, dừng lại đi""không""cái kết đúng như ý cậu rồi đấy, vừa lòng chưa ?""đương nhiên, tôi cố tình mà"…
Dã sử, huyền huyễn, trọng sinh, tình cảm – chính trị – chiến tranh, nữ cường, trả thù – cứu rỗi.Sau khi bị vua cha chém đầu, linh hồn Mị Châu không tan biến mà được thần Kim Quy đưa về cõi Thiêng. Tại đây, nàng được biết vận mệnh của mình chưa chấm dứt – nàng là mảnh then chốt giữ gìn long mạch phương Nam, và phải trở lại trần gian để cứu lấy nước Nam khỏi vòng xoáy diệt vong – lần này, không còn là công chúa ngây thơ, mà là một kẻ đã chết một lần và hiểu thế nào là phản bội, thù hận, và quyền lực.…
Lester từng là một cậu bé hề mang lại tiếng cười trong nhà hát bên rìa rừng. Nụ cười và màn trình diễn của cậu là thứ duy nhất níu giữ cuộc sống của những người xung quanh. Nhưng tình yêu bị phản bội và một đêm, lửa thiêu rụi cả nhà hát do người yêu của cậu âm mưu với tình nhân nhằm chiếm đoạt tiền bảo hiểm. Mẹ cậu chết trong vòng tay, trong khi người cậu yêu bỏ trốn cùng tình nhân.Nước mắt biến thành tiếng cười điên dại giữa biển lửa. Trong khoảnh khắc đó, nỗi đau của cậu đã triệu hồi một thứ bóng tối. Lời đề nghị vĩnh cửu: "Đổi tiếng cười của ngươi lấy sức mạnh vượt lên nỗi sợ hãi".Khi đứng dậy một lần nữa, cơ thể cậu biến thành một cái bóng trong vỏ bọc của một chú hề. Da tái nhợt, đôi mắt ẩn chứa ánh đỏ. Quả bóng bay màu đỏ là hơi thở. Khuôn mặt cười không bao giờ phai. Sức mạnh của hẳn không ăn thịt, mà ăn "nỗi sợ hãi" và những mảnh linh hồn bị bỏ lại, sức mạnh sẽ càng tăng lên.Kể từ đó, mỗi đêm Halloween, tiếng cười của Lester lại vang lên từ khu rừng quanh thành phố. Có người mất tích, năm này qua năm khác. Không có xác chết, chỉ có một chút dấu vết.Bóng bay đỏ, những bức tường với hình vẽ nụ cười, và sự im lặng kéo dài thêm một phút của đồng hồ thành phố.…
Cô từ nhỏ lạc mất cha mẹ, được hai vợ chồng thương nhân nuôi dưỡng. Lớn lên, cô trở thành thiếu nữ 18 xinh đẹp, thông minh, được nhiều người thầm thích. Biết được quá khứ của mình, cô lên đường đi tìm cha mẹ ruột. Cô đã gặp được hắn- Thái tử điện hạ. Dường như có một sợi chỉ đỏ buộc họ với nhau. Về sau, nhiều bí mật được hé mở, sóng gió nổi lên, liệu sợi chỉ đỏ ấy có đủ bền chắc để giữ họ lại với nhau, hay đột nhiên sẽ đứt rời...…