1đời của kẻ đứng sau ánh sáng
đây là truyện tự mik viết ra giấy hôm nay mới có dịp đăng, truyện nói về 1 country humans mà ít người biết tới...…
đây là truyện tự mik viết ra giấy hôm nay mới có dịp đăng, truyện nói về 1 country humans mà ít người biết tới...…
15 days challenge: Blue core1. Bầu trời vào hôm tôi tỏ tình cậu. 2. Cánh bướm xanh. 3. Tôi đã được tự do chạy trên con đường tôi muốn, kéo theo hàng ngàn niềm vui theo sau tôi. 4. Áo sweather xanh. Nó là đồ đôi đầu tiên với cậu. 5. Tiệm cà phê vào một ngày chiều. 6. "Này, hôm nay lại đi trượt ván với tôi chứ?" 7. Những chai soda lạnh vào mùa hè. 8. Em ngã người xuống cánh đồng hoa lưu ly. Trên môi còn nở nụ cười hoạt bát. 9. "Thiếu cây bút chì màu xanh dương rồi..." "Nè, cho mượn đấy." Và đó là bắt đầu cho tình yêu của tôi. 10. Cánh diều mà tôi và cậu cùng thả. 11. Kilig. 12. Mặt trăng xanh. 13. Đôi mắt em long lanh tựa như giọt nước rơi xuống viên saphire. 14. Bất cứ khi nào khóc, xin hãy viết ra ước mơ của cậu trong một chiếc máy bay giấy và ném nó lên bầu trời. 15. Chìm dưới đáy biển sâu.---…
Dòng họ Hoàng Gia và dòng họ Trần Vũ là hai dòng họ thân thiết vì muốn thân càng thêm thân nên họ đã định nếu họ nào sanh con gái thì sẽ thành lập hôn ước để hai nhà thân càng thêm thân nhưng hai đời lại dòng họ lại không có con gái chỉ có con trai . Nhưng đến đời thứ ba thì con trai thứ hai của họ Hoàng Gia sinh được một cô con gái và không may là cô gái ấy lại phải nhận sứ mệnh này . Huhu tại sao tôi lại có số phận này vậy ????…
"Cho những chênh vênhCho những nỗi trống trải mơ hồ.. Cho những ngày chỉ biết ngước mặt lên trời mà kìm lòng không khóc.. "Đây là một câu chuyện của một thanh xuân rất khác. Nó không khác ở quá trình mà nó khác ở tư vị, ở cách nhìn nhận vấn đề. Thật ra, lời văn lẫn cách dẫn truyện thật sự sẽ không hay như mong đợi, tuy nhiên câu chuyện có lẽ sẽ làm bạn hài lòng bởi nội dung. Bạn có thể chê nó nhạt nhẽo, rỗng tuếch, nhưng bạn không thể phủ nhận nó rất chân thực.!…
Đây là ''đứa con tinh thần'' của em nên mong mn ủng hộ nha~~Nút ĐỌC ở trên đoá…
truyện gọi tắc là "nét vẽ cuộc đời 2 chị em" nhaTrung: "em lớn rồi mà!?"- quay sang nhìn chị mình bằng ánh mắt viên đạnUyên: " mới lớp 3 mà đòi lớn, xớ "- chế giễu người bên cạnh Trung: " đấm bà giờ "- lấy cây bút màu vàng của mình và gạch đi chữ " trẻ ",ghi lại bên dưới chữ lớnUyên: lấy chút màu tím còn cụt ngủn trên tay,ghi sau chữ " lớn " là "nít"-" được rồi,không sửa nữa,em vẽ xấu quá đi mất "Trung: " tui còn nhỏ vẽ xấu hơn bà là phải,vừa vừa thôi! "- ngước mặt lên liếc nhìn chịvà từ đó bìa truyện ra đời✨…
tình bạn tình yêu…
Writer non tay, viết vì yêu thích cp. Bản tóm tắt: Chae Bonggu vì một biến cố mà để lại ám ảnh tâm lý, từ đó không thể nhảy múa được nữa. Do Eunho là ánh sáng trong lòng anh, là điểm dừng chân cuối cùng. Ám ảnh tâm lý quá lớn là sợi rơm đè chết con lạc đà giữa mối tình của hai người. Chae Bonggu tìm được cách trở thành một ngôi sao nghệ thuật như xưa, còn Do Eunho thì mất đi ngôi sao trong lòng mình. Tóm tắt gọn: Do Eunho không giữ Bonggu ở lại được. OTP âm dương cách biệt.…
"Chỉ cần là em hát, dù cả thế giới này có ngừng nghe nhạc, anh vẫn sẽ đứng sau lưng đàn cho em..."Tle và First - một người là những phím dương cầm trầm mặc, một người là luồng hơi ấm thổi hồn vào từng nốt nhạc. Giữa ánh hào quang của giới nghệ thuật, họ tìm thấy nhau như hai tần số rung động trùng khớp, cùng dệt nên bản giao hưởng mang tên "Chương Cuối". Đó không chỉ là một tác phẩm để đời, mà còn là lời thề nguyện về một tương lai nơi thanh âm và tình yêu sẽ vĩnh viễn hòa quyện, chẳng thể tách rời.Thế nhưng, bản giao hưởng cuộc đời vốn chẳng bao giờ dễ dàng đi đến nốt nhạc cuối cùng. Một nốt lặng nghiệt ngã rơi xuống khi giai điệu đang rực rỡ nhất, mang First rời xa khỏi khuông nhạc của hai người. Cậu biến mất như làn hơi ấm giữa mùa đông, để lại Tle đơn độc với những ô nhịp trống huếch và một lời hứa dở dang.Để rồi, khi "Chương Cuối" được vang lên giữa nhà hát lớn, người ta chỉ thấy một chiếc micro cô độc đứng lặng im dưới ánh đèn spotlight. Tle vẫn đàn, môi vẫn mấp máy theo từng lời ca, nhưng giữa khán phòng rộng lớn, tuyệt nhiên không có một giọng hát nào hòa nhịp.Bản nhạc hoàn hảo nhất đời anh, hóa ra lại là bản nhạc im lặng nhất thế gian. Bởi có những người không thể cùng nhau đi đến đoạn kết, không phải vì hết yêu, mà vì điệp khúc vừa cất lên, người hát đã vĩnh viễn hóa thành hư vô.…
[Một bản hùng ca được dàn dựng bởi quái vật. Một lựa chọn không có đúng sai, chỉ có những gì bạn còn nhớ.]---Tôi tên Minh, năm nay 16 tuổi. Là một game thủ chính hiệu với ước mơ trở thành anh hùng, giải cứu thế giới như mọi nhân vật chính trong truyện Jack Sure.Và rồi... tôi thật sự xuyên không.Thế giới bên kia không có mỹ nhân, không có của cải, cũng chẳng có những lời tung hô. Chúng chỉ là những tàn tích rỗng tuếch, những vệt máu khô loang lổ trên tường đá, và lũ quái vật bò lổm ngổm dưới tầng hầm tối tăm.Cuốn Sử Thi là hướng dẫn viên của tôi, mang theo những nhiệm vụ tiêu diệt bóng tối, khôi phục hòa bình. Nhưng lạ thay, suốt hành trình, tôi nhận ra... nó không thật sự nói chuyện với mình. Nó dường như thích giao tiếp với dì hơn là tôi.Dì Vân. Một người không có vũ khí, không có kỹ năng, và chẳng có lý do gì để xuất hiện ở nơi chết chóc này.Có một đêm nọ, tôi thấy dì đứng giữa đống tàn tích, ôm chặt cuốn sách vào lòng. Ngón tay dì miết nhẹ, rồi siết mạnh. Máu tứa ra, nhuộm đỏ những trang giấy cũ kỹ.Dì thì thào một thứ gì đó mà tôi chưa từng nghe :"ᚦᛁᚱᛃᚨ..."Sách im lặng.Rồi từng dòng chữ đỏ như máu bắt đầu rỉ ra trên những trang giấy trống:"Ngươi biết ta là ai mà. Ngươi chỉ không dám nhớ thôi."Tôi vẫn tự nhủ mình là nhân vật chính. Vẫn sẽ chiến đấu, phá vỡ bóng tối.Nhưng càng dấn sâu vào những cuộc phiêu lưu này, càng lắng nghe những lời rì rầm chỉ dành riêng cho dì , tôi bỗng cảm thấy một sự mơ hồ len lỏi.Như thể tôi đang lạc lối trong một vở kịch lớn hơn.…
Câu chuyện kể về nữ chính Ash, là một cô nàng sói vừa mới chuyển đến một ngôi làng ở phương Nam. Câu chuyện xoay quanh cô là và đời sống của cô đang tập thích nghi ở nơi đây. Spoiler thế đủ rồi (thực ra thì tớ lười:')) Bây giờ hãy trải nghiệm câu chuyện nhé!!Btw thông cảm cho tớ về ảnh bìa truyện, đến thời điểm tớ viết dòng này thì do bận học nên tớ chưa vẽ bìa truyện được, mong bạn thông cảm!!LƯU Ý : Tác giả (tớ) chỉ mới 2k11 thôi, nên nhiều tình tiết tớ có thể miêu tả sai sót hay gây khó hiểu, hiểu lầm mong cậu có thể liệt kê và góp ý. Xin cảm ơn!…
Sau cái chết đột ngột của ba, tôi cùng mẹ trở về căn nhà cũ của ông bà - một ngôi nhà gỗ cũ kỹ nằm giữa rừng thông lạnh lẽo. Mẹ bảo đừng lên gác xép. Mẹ bảo đừng chạm vào chiếc nôi.Nhưng đêm đầu tiên, tôi đã nghe thấy tiếng hát ru vọng xuống từ nơi đó. Du dương. Lạnh lẽo. Và buồn đến rợn người.Mỗi đêm, tiếng hát càng rõ. Mỗi sáng, tôi thức dậy với một món đồ mới trên giường - một con búp bê lạ, một mảnh nhật ký cũ, hay dòng chữ than đen nguệch ngoạc:"Anh hai ơi, đừng bỏ em..."Dưới mái nhà này, một đứa trẻ chưa từng được gọi tên vẫn đang chờ tôi.Một linh hồn bị lãng quên.Một sự thật chưa bao giờ được chôn cất.…
đây là 1 fanfiction nhỏ được suy diễn tưởng tượng từ hàng ngàn fanfic mị đã đọc.đây cũng là 1 góc nhỏ dành cho những bạn yêu thích Jungkook. --------------mọi người nhớ ủng hộ cho mị nha~…
Tên truyện : Tình yêu màu đỏNhân vật : Park Jimin , Kang Seul Gi, và 1 số nhân vật phụ..Nội dung : Đọc đi rồi bik :)))…
Tôi viết một lá thư tay. Không hoa mỹ, không dài dòng. Chỉ là vài dòng nguệch ngoạc được viết trong một buổi chiều mưa lất phất...Tôi không nhớ rõ ngày mình viết, chỉ nhớ hôm đó trời mưa.Còn cậu thì mượn cây bút của tôi mà chưa trả.Lúc ấy, tôi đã nghĩ:''Nếu cậu không trả, coi như cậu mắc nợ tôi.Còn nếu cậu đọc thư, coi như tôi mắc nợ cậu cả thanh xuân.'' Nhưng cậu không đọc.…
Tác giả: Lam ƯuThể loại: đam mỹ cổ trang, đồng nghiệp văn, tuần tra phá án, nhất thụ nhất côngDịch: QT ca caEdit : k3nLink nguồn: http://ladyk3n.wordpress.com/2011/08/29/toai-thi-ky-an-m%E1%BB%A5c-l%E1%BB%A5c/…