[Stray Kids] What's make your day?
nhận dì quẹc mọi otipi…
nhận dì quẹc mọi otipi…
Note:- Nội dung trong truyện không nhằm mục đích bôi nhọ hay công kích đến cá nhân nào. Và cũng sẽ có sự xuất hiện của nhiều Kpop Idol nên nếu có anti bất kì ai, cũng xin các vợ hoan hỉ mà bỏ qua nhaa.- Tất cả những ảnh tớ dùng để minh họa trong truyện 80% là từ Pinterest và tất nhiên sẽ có những anime art. Vậy nên tớ không thể biết chính xác tác giả của tất cả những hình ảnh này là ai. Nếu như vô tình độc giả của tớ có là tác giả và cần tớ gỡ bỏ hay ghi cre thì cứ nhắn trực tiếp nhó. Xia xìaa ạ!…
=))) đăng lại quá trình vẽ của mị từ 2017…
Tác giả: Thối QuaEditor: Ái KhiếtThể loại: Ngôn tình, nguyên sang, khoa học viễn tưởng, sinh tồn, cơ giáp, tinh tế, tương lai, phát sóng trực tiếp, hài hước, 1v1, HETrích đoạn giới thiệu: ... Sau một thời gian dài im ắng, khoa Cơ giáp thủ công bất ngờ nổi như cồn vượt xa dự kiến của mọi người, xóa tan màn sương mù trên con đường phía trước."Chúng ta không may đứng ở vực thẳm thời đại, nhưng tôi tin chắc rằng các bạn chính là những ngọn lửa đang bùng cháy lên." Và cô, sẽ là ngọn lửa tiên phong đầu tiên.-Thừa Phong, người bị bỏ rơi lại được người máy chiến đấu nuôi lớn, ngày nọ cuối cùng cũng được tiếp xúc với cơ giáp trong truyền thuyết. Thừa Phong: ...Hầy, thôi vậy!…
tự viết tự thẩm…
"Joaan..."Joaan, cái tên chỉ duy nhất cậu thiếu niên yểu mệnh đã vĩnh viễn yên giấc thiên thu giữa mùa đông tái buốt hò gọi.Và chàng trai tê tê dại dại sắp chìm vào bóng tối, đồng hành người con trai lạ mặt ấm áp màu nắng ban mai kia ấy, phiêu bạt đến điểm cuối cùng cùng [anh] chẳng bao giờ gọi Fushi cả..."Ta... sẽ-... sẽ được gặp cậu ấy, đúng chứ?...""Vẫn chưa... chưa phải là lúc, người còn phải cùng tôi trưởng thành, sao có thể dễ dãi bỏ tôi mà đi được?..."Nhìn cậu thều thào những tiếng nức nở yếu ớt, cả thân nhiệt vật vã những vết thương thấm nồng tanh đỏ."Ta thật vô dụng... t-... ta đã để... cậu ấy chờ ta về nhà lâu quá rồi..."Bên cạnh chàng trai ánh mi xanh ngời dịu dàng, chau đôi mày như chịu lấy một nửa sinh mệnh không rời với kẻ xấu số trên nền lạnh ngắt.Đâu đó trong tâm, trong lòng của Fushi sớm không thể chấp nhận thực tại."Nhà... Hunang của ta... nhà của ta, ta phải đến... về với cậu ấy"Nhất là khi cả hai đã bên nhau lâu đến thế, dẫu cậu cạnh mình đơn thuần vì hình hài nó biến lấy, thì Fushi vẫn sẽ thương yêu cậu như thuở cả hai gặp nhau trong đêm bão tố."T-... tôi đã làm rất tốt mà, tại sao người..." - đứt quãng thanh âm nôn nao trong dạ, [anh] gối vầng trán vùi đầu lên bàn tay Ali thỏ thẻ, chỉ còn mỗi cách cố gắng trưởng thành và chóng trở thành con người hoàn chỉnh.Tại sao cậu vẫn nhất quyết đi theo người lạ mặt ấm môi ánh vàng, dù rằng Fushi đã vượt xa hơn chàng trai đấy?...…
"Này Takemichi, mày...ổn không?!" Tiếng gió rào rạc, những lá cây xuống làn đường. Hắn đứng trước mặt hơn 20 người con trai. Takemichi nở nhẹ nụ cười như mặt trời dần ló dạng. Câu hỏi ấy đã nghe rất nhiều lần rồi nhưng khi sắp tới ranh giới sinh tử hắn mới có cơ hội trả lời-Ổn, tất cả đều ổn cảNước mắt hắn ẩn sau lớp mặt nạ, giơ đôi tay đã làm bao nhiêu chuyện tàn ác trên đời ngắm nghía rồi tự hỏi, liệu có thể cười? [Lịch ra chuyện thất thường nên mọi người đừng hỏi nhé!]…
Chân trần, em đi dọc theo bờ biển, những hạt cát vàng ươm màu nắng khẽ lạo xạo cọ vào lòng bàn chân em. Em thấy một cảm giác thư thái và dễ chịu vô cùng, tựa như được nằm trên một chiếc đệm nước trong cơn nóng nực của tuổi trẻ. Em vừa ôm giấc mộng trưa hè ném xuống biển sâu, em từ biệt quả cầu lửa mơ ước để trở về với biển cả. Seokjin đến nơi lần đầu mà em gặp chàng, môi nở nụ cười tươi rói nhưng trong lòng lại cuộn trào như cuộc xung đột giữa thần biển và thần mặt trời.Nói ước mơ thì không sai nhưng cũng chẳng đúng, đó là tình yêu vĩ đại em dành cho chàng. Tình yêu giờ đối với em như chiếc đuôi cá rách bươm bị chàng rạch lấy để ngăn em trốn chạy; như chiếc rương kho báu rỗng tuếch của phụ hoàng - thứ mà chàng yêu nhớ chứ chẳng phải em. Chàng chỉ yêu chiếc đuôi đính đầy ngọc trai đá quý, chàng chỉ thương những kho vàng rương bạc sẽ đem đến cho đất nước chàng sự vinh hoa giàu mạnh. Tình yêu vĩnh cửu trong ảo ảnh ấy giờ đây chỉ còn là một giấc mộng xa vời, là thứ em muốn gạt phắt đi, là quá khứ đáng quên giữa em và chàng.…
- Original by MyHunhoney - Chuyển ngữ: QT đại ca Edit: Vi Nguyệt (Mì) --------oOo-------- Văn Án Tôi là một chú mèo. Mèo cửu mệnh, các bạn đã nghe thấy bao giờ chưa? Không phải toàn bộ loài mèo đều có chín mạng đâu. Song điều này chưa chắc đã là chuyện tốt, chắc có lẽ mọi người không biết, trừ phi bị chết đi theo cách lạ thường, đám mèo cửu mệnh vẫn sẽ sống, cho đến khi gặp sự việc ngoài ý muốn phải bỏ mình. Sau khi đánh mất một cái mạng, sẽ được tái sinh, xoá sạch ký ức trước đây, một lần nữa bắt đầu cuộc sống mới. Thật sự sống một cuộc sống mới, tựa như chưa từng trải qua chuyện gì. Đương nhiên, có một tình huống khác lạ. Nếu mèo cửu mệnh quá quyến luyến, không nỡ rời xa chủ nhân của nó, vào thời khắc chủ nhân trút đi hơi thở cuối cùng, nó cũng sẽ chết theo. Cho nên, chủ nhân, thực sự là một mối phiền phức. Tôi không nhớ ra được tuổi tác của chính mình, thế nhưng tôi biết, thời gian của tôi không còn nhiều. Đây sẽ là lần sống cuối cùng. Bởi vì vào buổi hoàng hôn mưa kín trời, tôi đón nhận một cái ôm ấm áp.…
Phần trước ở đây:https://www.wattpad.com/story/386049589…
Phần trước ở profile.…
Hán Việt: Tiểu thỏ tử quai quaiTác giả: Tam Ngũ CửuTình trạng: Hoàn thànhMới nhất: Phần 29Nguồn : KhoanchayThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Huyền huyễn , H văn , Thú nhân , Cận thủy lâu đài , Duyên trời tác hợp , 1v1Thỏ con thấy Thường Nga cùng Ngô Cương tại tiến hành nào đó thành nhân vận động, Thường Nga hô to không cần, Lạc niệm niệm khí đến không được, người nam nhân này thế nhưng khi dễ chính mình tỷ tỷ.Chính là đi vào, ngược lại bị tỷ tỷ mắng, thỏ con đôi mắt hồng hồng, đáng thương vô cùng hạ phàm.Không cùng tỷ tỷ nói chuyện, thế nhưng hung nàng.Ai biết một chút phàm liền gặp một người nam nhân ở sơn động gian vận động.Thỏ con không hiểu, mắt trông mong ngồi xổm cách đó không xa nhìn nam nhân tay ở chính mình giữa hai chân không ngừng từ trên xuống dưới, còn phát ra thô nặng tiếng thở dốc, là rất khó chịu sao?*Xà tính bổn dâm, hắn vốn là nhàn hạ khi ý động, chính mình động thủ sảng một phen, lại ở cao hứng thời điểm dư quang nhìn đến một đôi sáng ngời con ngươi, ngây thơ nhìn chính mình.Cặp kia đôi mắt mê mang, đơn thuần, bị như vậy một đôi mắt nhìn chằm chằm, trong lòng lại ác liệt khơi dậy lớn hơn nữa dục vọng sóng triều, muốn cặp kia đơn thuần đôi mắt nhiễm khát vọng dục niệm, muốn cặp kia đôi mắt chứa đầy chính mình thân ảnh.Vì thế, hắn quyết định muốn đem nàng quải tới tay, ăn đến miệng."Thỏ con ngoan ngoãn, giữ cửa nhi khai khai ~"Xà vương khẽ liếm hàm trên, tà mị cười, nheo lại đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm nàng chân tâm.…
Truyện trinh thám và hơi tình cảm Chúc các bạn đọc vui vẻ :3…
"Cầm tay em viết đôi chữ nguệch ngoạc."Dân quen viết lách, thích đẻ đoản văn. Không có gì, không hẳn là fic, chỉ là đôi ba đoản vẩn vơ mình viết. không rõ tên couple, nào cũng được. nghiêng về Taegyu và KookV hơn một chút…
Phạm Khuynh Thiên 14 tuổi, bị bạn cùng lớp bắt nạt sống một cuộc đời khổ sở.Phạm Khuynh Thiên 16 tuổi, bị phát hiện xu hướng tính dục, tuyệt vọng cầu xin yêu thương từ gia đình.Phạm Khuynh Thiên 18 tuổi, trượt đại học chán nản muốn chết.Phạm Khuynh Thiên 25 tuổi kết thúc cuộc đời đầy đau đớn, chết một cách khổ sở , xấu xí.Lá thư tỏ tình đẫm máu, nét chứ nguệch ngoạc bị người cậu yêu nhất ghét bỏ,xé nát.Hoàn thành một cuộc đời đầy thất bại. Không hề có cơ hội làm lại.(Ngược, thanh xuân vườn trường, công cưới vợ, thụ tự sát, SE) * Bối cảnh Việt Nam. *Phạm Khuynh Thiên× Nguyễn Gia Huy…
Sum: "Có một cậu bạn trai nói nhiều thì có gặp vấn đề gì không?"Hay, chuyện tình ngốc xít của hai nhỏ hướng nội. Một nhỏ khó thể hiện bằng lời nói, và một nhỏ nghĩ nhiều. Tag: fluff, ngọt sâu răng, vừa ngọt vừa vuiCouple: Haruto x Park JeongwooKhông có couple phụ.Được dịch từ truyện gốc: "Shut Me Up"Tác giả: bluechmmleLink: https://archiveofourown.org/works/42977073/chapters/107980887?show_comments=true&view_full_work=false#comment_634174864…
Tác giả: Băng Hà Thời ĐạiNội dung: Gần đây Đại Lý Tự có một con gà yếu ớt tới, không thể gánh vác việc gì, viết chữ bằng bút lông thì nguệch ngoạc, ai cho vào làm việc vậy?Báo cáo Thiếu khanh, Diệp Chi chỉ là một kẻ đi cửa sau, mà còn là loại vô liêm sỉ nhất.Vô liêm sỉ như thế nào?Thế tử gia Bùi Cảnh Ninh phát hiện gần đây mình rất không bình thường, ánh mắt thỉnh thoảng lại rơi vào nhóc đó!Đại nhân, chúng ta không hiểu! Nếu ngài không đá Diệp Chi ra thì thiếu khanh Đại Lý Tự sẽ trở thành của cô ấy mất!Thật vậy sao? Bùi Cảnh Ninh sờ cằm, hình như cũng không tệ!Trời ơi, thế tử gia uống nhầm thuốc rồi sao?---Bản dịch gốc chỉ đăng tải ở Wattpad mactuky123 và full trên Truyện TYT Yêu Yêu.…
Tác phẩm: Yên Hoa Nhất MộngTác giả: Tiểu thụ ăn hành ngập họngThể loại: Nữ và nữ, tranh quyền đoạt vị, chiến tranh, cổ đại------Đây là phần mà các bạn nên đọc trước:Mình có quy tắc: Một là không viết truyện có liên quan tới lịch sử, hai là không viết truyện có liên quan tới chính trị.Nhưng mình thích viết thể loại tranh đoạt quyền, tranh đấu giang hồ,...Cho nên, mình xin giới thiệu trước: Để tránh dính tới quy tắc, truyện của mình sẽ viết ở vũ trụ khác, không phải là bất kỳ quốc gia nào cả.Còn nếu muốn nói về văn phong, thì truyện cổ đại không thể viết theo kiểu thuần Việt hiện đại được. Ngày xưa, Việt Nam sử dụng tiếng Nôm, nếu muốn chính xác thì mình phải dùng tiếng Việt cổ. Và việc dùng tiếng Việt cổ vào tiểu thuyết cho giới trẻ, mình thấy không thiết thực.Tác phẩm này viết theo sở thích của mình, mình rất hạn chế dùng từ Hán Việt, nhưng một tác phẩm hoàng cung cổ đại thì không thể không dùng. Mong các bạn hiểu cho.------Nói về tên truyện, ban đầu, tên truyện là một vấn đề nan giải với mình. Tên "Yên Hoa Nhất Mộng" được đặt trong một lúc tình cờ. Các bạn có thể tra google cụm từ "Yên Hoa Tam Nguyệt" để hiểu rõ hơn, đây là một cụm từ đã được giải nghĩa tiếng Việt rõ ràng.…
Ba năm tình sâu nghĩa nặng, vậy mà Thái tử lại từ biên cương mang về một nữ tử dị tộc, thản nhiên nói muốn cùng ta giải trừ hôn ước, cưới nàng ta làm Thái tử phi."Ngươi bụng dạ rỗng tuếch, chữ nghĩa chẳng thông, cũng xứng làm Thái tử phi sao?"Chỉ một lời, cả kinh thành bỗng rộn ràng cười nhạo, ta trở thành trò hề trong mắt bao người.Cơn giận trong lòng dâng trào, ta dốc hết tâm huyết cầm bút viết lách. Chẳng ngờ sách mới vừa ra mắt đã nhanh chóng lan truyền khắp ngõ ngách kinh thành.Đêm khuya tĩnh mịch, Hoàng đế bí mật ngự đến, cười nói: "Ái khanh, quyển hai đâu? Trẫm muốn đọc quyển hai."Ta khẽ chau mày, thở dài: "Hoàng thượng, người giục viết thì thần còn miễn cưỡng theo được, nhưng Thái tử điện hạ của người... thật sự không được."Hoàng đế phất tay áo cười lớn: "Không được thì đổi, có gì khó đâu!"…