lâm nguyên anh phúc | thằng chó
mẩu truyện ngắn.…
mẩu truyện ngắn.…
Welp, quay lại để sìn viên chức mẫn cán, cán bộ thiên đình aka Thân Công Báo ở hai vũ trụ Khương Tử Nha và Natra đây.Đồng cảnh tương ngộ phận làm công ăn lương giữa thế gian bạc bẽo nên dù biết bao couple ngon phải biết ở Natra tôi đây vẫn chọn viết và giải trí với lão gia nói lắp/người đàn ông gánh vác gia đình/simp chúa thương chồng Báo ca ca. Chúc các bạn đọc vui vẻ.Lại lưu ý: Đồ dịch, tự viết, có tên tác giả nếu dịch, nêu rõ tình trạng xin permisson dịch, tác giả không cho sẽ xóa liền. Bạn đọc không mang đi đâu, đọc ưng nói lời vàng oanh, không ưng ngoảnh mặt, mà cay quá uống sữa chớ chửi thề, mất vui.…
hđq&bhc❄😼…
Tác Giả: Hoa Bất Lai XứThể loại: Linh dị+ Vô hạn lưu + kinh Dị sinh tồn+ hành tinh điện ảnh+ hài hước+ đấu trí+ Hậu tận thế+ Thế giới địa ngục.... Tóm tắt:Một người chết. Nhưng cái chết không dẫn đến sự kết thúc . Khi Hàn Viễn mở mắt, thứ chào đón anh không phải sự hư vô, mà là một thế giới hoàn toàn khác.Một thế giới không thuộc về bất kì sự tồn tại nào. Người ta gọi nơi này là "Hành tinh điện ảnh"Ở đây, con người bị ép bước vào những "bộ phim kinh dị" không có lối thoát.Cái chết không đại diện cho điều gì, chỉ mang đến sự lưu đày sâu hơn ở tận cùng hố sâu của Địa ngục Và giữa vô số cơn ác mộng đó, giữa thế giới ấy...Hàn Viễn xuất hiện.…
cp: tlmh x hđqtuyển tập textfic hiếuquan xàm xí viết cho dzui của chúnwarning: thiếu nghiêm túc, 700 năm ra 1 cháp…
lấy cảm hứng từ bài "Ánh Sao Và Bầu Trời"tuyển tập HE SE tung chảo…
Ai đi đặt tên cho quán cà phê cái tên gì nghe không đủ wow vậy trời?…
lại là cái xóm trọ toàn năng đó nhưng ở một nơi khác hẹ hẹ. Vẫn là những mẫu tình yêu gà bông không drama (hoặc có) về mấy tbc…
Câu chuyện của phần 2 chủ yếu được dựa trên những câu truyện cổ tích.…
chuyển ver từ : xinh và yêu | danggilltác giả : @haiyange ( rốt )…
hội những sinh viên thích đàn đùm…
-Truyện không tam quaπ !Hán Việt: Nhĩ dã hỉ hoan tiểu du mạThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , OE , Tình cảm , H văn , Thú nhân , Xuyên nhanh , Song tính , NP , Chủ thụ , Sản nhũ , Cường thủ hào đoạt , Vạn nhân mê…
ủa, thế đến bao giờ mới may ?…
Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên mà Kiều Thanh Thanh làm là gọi điện thoại kêu chồng mình về nhà."Không xin nghỉ phép được? Vậy thì nói với sếp anh là vợ anh sắp nhảy lầu rồi!"Cô bình tĩnh bắt đầu lên mạng mua sắm, hẹn thợ đến sửa sang lại cửa sổ, lắp thêm bồn nước, máy năng lượng mặt trời, hệ thống sưởi dưới sàn nhà,...Đến khi đồ đạc được chất đầy khắp nhà, chồng cô bơ phờ mệt mỏi xuất hiện trước mắt, Kiều Thanh Thanh mới òa khóc nhào đến ôm anh."Em nhớ anh lắm!"Mười năm rồi, trong những năm tháng phong ba bão táp, bấp bênh trôi nổi đó, không ngày nào cô không nhớ đến anh.Lần này chúng ta phải cùng nhau đối mặt với thiên tai tận thế càn quét, cho dù chết cũng phải chết bên nhau.*Tag: Yêu sâu sắc, chủng điền văn, trọng sinh, mạt thếTừ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Kiều Thanh Thanh, Thiệu Thịnh An…
thương tin và thương anh…
Ai bt nữa dô đọc i chịu thì chịu k chịu thì dô…
Đây toàn là mấy câu chuyện tấu hài của Vua Anh Tông thôi…
nè Alhaitham 6h sáng dậy ăn sáng nhéKaveh 6h dậy làm đám cưới nhé!…
🦊 x 🦢Longfic, rất nhìu chữ📝…
Lưu ý: Bạn nào tinh thần yếu thì không nên đọc bộ này. Vì NGƯỢC nặng nên đọc sẽ tức lắm nhé. Số chương: >300 chương + ngoại truyện.Thể loại : Ngược sủng đan xen, hiện đại, có H, nữ cường, nam máu chó. Tình trạng : vẫn đang sáng tác .Chúc các bạn đọc vui. ..........................Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: "Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?""Cút!" Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: "Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!"Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới:"Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!"Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.*****5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.…