Khói Mộng
Là sương mù ảo ảnh...hay là khói tỏa trong trái tim?…
Là sương mù ảo ảnh...hay là khói tỏa trong trái tim?…
Author: GrandnightsongThể loại: One-shotCouple: TopBom"I don't want to be forgotten" _ Park Bom_ "About love? I guess so"_ Park Bom_ "I am a human too,I have my own feeling too." _Park Bom_"Đừng cố để nói ra, vì tôi và người không hợp nhauCon tim chênh vênh này sẽ làm người chán ghét đến tận cùngCũng đừng cố làm vậy, vì tôi biết người chẳng hề muốn Cái nhìn ẩn chứa sự khinh miệt kia khiến tôi đến ngạt thởĐừng dối lừa nữa, hãy để tôi ra điTới một nơi xa thật xa, nơi mà không có sự tồn tại của con người Tôi sẽ hét lên rằng "Thế giới này ngập tràn sự dối trá" Lời tác giả: Câu chuyện này mình viết cuối 2013 đầu 2014, lúc đó mình mới học lớp 8 thôi á, lời lẽ trong câu chuyện ngây ngô vô cùng. Giờ thì sắp sửa kết thúc đời học sinh luôn, đếm lại không biết bao nhiêu truyện mình viết rồi xếp trong hốc tủ khóa chặt. Nói chung là cũng có chút bồi hồi. Ngày đó cuồng nhiệt 2NE1 lắm lắm, lúc nào cũng mơ mơ màng màng về mọi thứ như vậy hết á. Thôi lảm nhảm cũng đủ rồi, nếu ai thích thì nhớ tặng mình sao nhe !!…
"Tiêu gia, có người dùng thủ đoạn chính trị để giữ vững danh giá, có người dùng chiến tranh để giữ vững địa vị, có người dùng văn thơ để giữ vững chân tâm của thiên hạ, duy chỉ có ta dám dùng sắc đẹp để phát triển Tiêu gia ngàn đời. ""Nữ nhân không tâm địa rắn rết, không độc ác bạc tình, thì chắc hẳn đã là vong hồn bên bờ vong xuyên?""Ta là một nữ nhân, nhưng có quyền được nghị luận chính sự. Ta là mẫu nghi thiên hạ, nhưng có quyền được buông rèm nhiếp chính. ""Là nữ nhân, không được phép yếu lòng trước bất kỳ thứ tình cảm nào!""Một là tự tước đoạt lấy, hai là nhìn thấy kẻ khác tước đoạt đi!"…
Thể loại: Shortfic, Tâm lí xã hội, nhà văn× lưu manh, niên hạ.Pairing: Najun, một chút SungrenMy world is overwhelmed by loneliness. Try hard, fall down. Can someone hear my siren? Can someone turn me back to live?…
Tổng hợp oneshot về TAETEN.Enjoy!!!…
Emma là cô chủ của một tiệm hoa nhỏ, người luôn tỉ mỉ và dành trọn tình yêu cho từng đoá hoa.Phía sau sự nhẹ nhàng ấy là một quá khứ đau thương,bước từng bước qua những mất mát và khốn khổ.Cô chọn yêu những đoá hoa,như yêu lại chính đứa trẻ mang đầy tổn thương trong bản thân.Sự chăm chút và tỉ mỉ ấy khiến tiệm hoa được nhiều người đặt hàng và trong đó có một sự kiện diễn thuyết.Trong một chiều xuân nào đó khi đi giao hoa,cô gặp Cris,một phi công quân đội lúc nào cũng thiếu nghiêm túc,ai cũng thấy anh là một tên điển trai mang đầy tật xấu.Anh là một tên vô lo vô nghĩ vì phía sau mớ tiền của gia đình,dáng vẻ bất cần là cách anh chống lại khuôn khổ cho chính cuộc đời mình.Anh có niềm đam mê lớn với bầu trời mênh mông,nó cho anh tự do,cho anh thấy vẻ đẹp rực rỡ.Chính vì vậy mà anh chọn làm phi công,dù hay đùa cợt nhưng anh có bản lĩnh và có trách nhiệm với công việc đó là lí do anh được mời đến buổi diễn thuyết với tư cách là đại diện quân đội.Hai kẻ trôi dạt giữa biển người có thể chọn lướt qua,có thể sẽ chẳng gặp lại nhưng ở khoảnh khắc ấy,định mệnh của họ lặng lẽ bắt đầu.…
Healer - kẻ chữa lành.Một tác phẩm tập hợp nhiều chuỗi tâm sự thầm kín, chất chứa nhiều đau đớn và nỗi cô đơn khắc khoải. Nhưng, mình viết tác phẩm này, với hi vọng một phần nào đó sẽ chữa lành được trái tim cằn cỗi và tâm hồn đầy rẫy thương tổn của bạn.Thật sự rất biết ơn và hạnh phúc, nếu bạn yêu mến tác phẩm này, và từng ngày từng ngày sống tốt hơn.Cảm ơn các bạn.Morethanblue.…
Có lẽ ở một thời điểm khác , chúng ta đã là của nhau ?Vy đã leo lên đến tầng thứ 42 của những tòa nhà lấp lánh, nơi cô có tất cả: danh vọng, tiền bạc và sự ngưỡng mộ. Nhưng khi đứng ở đỉnh cao đó, cô chợt nhận ra dưới chân mình chỉ toàn là vực sâu. Cô đã chạy quá nhanh, nhanh đến mức đánh rơi cả người đàn ông duy nhất từng ôm lấy cô giữa những đêm đông buốt giá.Hoàng vẫn ở đó, dưới những bậc thềm cũ kỹ thấm đẫm nước mưa, ôm giữ đôi giày sneaker đã sờn rách và một tình yêu không còn nhịp điệu. Anh chọn cách "giậm phanh" để được sống, còn cô chọn nhấn ga để rồi lạc mất chính mình.Một cuộc gọi nhỡ lúc hai giờ sáng. Một cái chạm mắt tình cờ dưới ánh đèn neon trắng lóa của cửa hàng tiện lợi.Liệu chúng ta thực sự "sai thời điểm", hay chỉ là đã quá mệt mỏi để cố gắng hiểu nhau một lần nữa?Một câu chuyện về sự cô đơn công nghiệp, những đôi giày không còn cùng nhịp, và hành trình tự chữa lành giữa lòng đô thị rực rỡ nhưng lạnh lẽo.…
Bên nhau những ngày giông bão nhất, vốn dĩ đã nghĩ sẽ có thể đi cùng đến cuối đời.Ấy vậy mà, ngày yên bình nhất, anh lại đi.Note : Fic được lưu hành độc quyền trên Wattpad của @mailamzine, yêu cầu không tự ý mang đi khi không có sự cho phép.…
Tác giả: Thanh Nhàn (me)Summary: 𝐸𝓃𝓉𝒽𝓊𝓈𝒾𝒶𝓈𝓂 𝓌𝒾𝓁𝓁 𝒷𝓊𝓇𝓃 𝓌𝒾𝓉𝒽 𝓁𝑜𝓃𝑒𝓁𝒾𝓃𝑒𝓈𝓈.(Nhiệt huyết sẽ bốc cháy cùng với sự cô độc.)…
Vì em vô cùng thích hoa hướng dương, nên tôi gieo cho em cả cánh đồng mặt trời nhỏ.Chỉ để em ghé lại thôi.Chỉ để em ghé lại thôi..Warning : Fic được LƯU HÀNH ĐỘC QUYỀN trên Wattpad của tôi. Không cho phép mang đi hay chuyển ver.…
Te quiero.(cụm từ) (tiếng Tây Ban Nha)hơ n cả thí ch,như ng chư a phả i yê u---Đây chỉ là một tác phẩm nho nhỏ, nói về những vấn đề bao gồm tự sát, lo âu, thiếu cảm giác an toàn, mâu thuẫn gia đình,.... Hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc.…
Hôm nay là Thất Tịch...Vừa khéo, em cuối cùng cũng có thể buông bỏ anh.***Warning : Fic được lưu hành độc quyền trên Wattpad của tôi, nghiêm cấm hành động tự ý mang đi hay chuyển ver khi chưa nhận được sự cho phép.…
Chỉ là lâu ngày nghiền ngẫm lại bài hát "Mad World" mà bản thân từng phát cuồng.Sau đó trong đầu bật lên ý tưởng về một câu chuyện nhỏ , bi thương sẽ có nhưng những bi thương này tôi hứa sẽ thật dịu dàng.…
Anh là hiện tạiNhưng sẽ có người trở thành tương lai của em._______________________________________________***Warning : Fic được lưu hành độc quyền trên Wattpad của tôi, không chấp nhận chuyển ver hay mang đi đâu khi chưa nhận được sự cho phép từ chính chủ.…
Một huy chương sẽ thay đổi điều gì?Một bông hồng sẽ mang đến điều gì?Một lần đập cánh của chú bướm nhỏ sẽ tạo ra điều gì?Một tia nắng sẽ chiếu sáng thứ gì?Một ngọn gió sẽ cuốn đi điều gì?Một ngọn lửa sẽ thiêu cháy thứ gì?Một chú mèo đáng yêu đang nghĩ điều gì?Mà liếm mép lim dim mãi thế?…
Right, I'm living because I can't die but I don't have anything I want to doI'm in so much pain and loneliness but people around me keeping telling me to regain my consciousnessI try to vent my anger but I only got myself so what's the point of venting my anger.________________________________Đúng vậy, tôi đang sống bởi vì tôi không thể chết nhưng tôi không có bất cứ điều gì tôi muốn làmTôi đang rất đau đớn và cô đơn nhưng những người xung quanh vẫn luôn bảo tôi hãy tỉnh lạiTôi cố gắng trút giận nhưng tôi chỉ có bản thân mình, vậy thì trút giận được ích lợi gì.…