Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Chút tình anh gửi nhờ em,Sen thương sen nở nên duyên vợ chồng..." Cậu thương em hầu của cậu lắm. Bối cảnh là một Việt Nam xưa yên bình xinh đẹp với những chuyện tình đầy thơ và đầy chân tình. Với mối tơ hồng do ông tơ dẫn lỗi bà nguyệt se nên. Tình ta như một đoá sen đầy thuần khiết mà cũng da diết.…
"Chúng tôi bước tiếp trên con đường của mình, nơi ánh nắng ngày mới rọi xuống mặt đất làm bừng sáng vạn vật cùng những xúc cảm trong tôi. Sắc xanh của hoa lưu ly hoà quyện với những giọt nước còn vương lại trên cánh hoa, khiến nhân loại vừa cảm thán trước vẻ đẹp dịu dàng và khiêm nhường của hoa, vừa đau lòng bởi một mong ước thật nhỏ bé mà chân thành.Đó có lẽ không là mong muốn của riêng ai. Bất kì ai đã và đang yêu đều mang trong mình những tâm tư ấy, khao khát ấy. Nhưng cũng bởi vì sợ xúc cảm ích kỷ muốn chiếm hữu người kia của bản thân sẽ bộc phát, nên hoa lưu ly đã thay con người gửi gắm tình cảm đến người ấy một cách thật thầm lặng.Chúng tôi đã yêu, đã tổn thương, đã mất mát, để rồi sau tất cả những gì chúng ta đã hi sinh vì tình yêu của cuộc đời mình, lời thì thầm yêu thương chỉ còn gói gọn trong một nguyện ước đơn giản nhất dành cho người mình yêu nhất:"Forget Me Not - Xin đừng quên tôi"."~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Disclaimer: Fushigiboshi no Futagohime (manga) và các nhân vật thuộc quyền sở hữu của ANAN Miyuki. Vui lòng không mang truyện đi đâu hay làm gì nó mà chưa có sự xin phép của author Hanatsuki Yuki tui đây. P/s: Mặc dù nhân vật chính là Shade và Rein, thế nhưng couple của chúng ta không phải là Shein. Rein chẳng qua là một người đang yêu đơn phương, và Shade là người kể lại câu chuyện ấy mà thôi.…
Tên truyện: Cao Thủ Học ĐườngTác giả : ChibinThể loại : Truyện TEEN, Học ĐườngTình trạng : Hoàn ThànhWebsite: WWW.ThichTruyen.VNNguồn: ZingLớp 10 Toán với biệt danh là "khối nam châm" của học viện, tuần nào cũng được Ban Giám hiệu nêu tên, điểm chỉ, ấy vậy mà tật cũ không thể nào bỏ được.Lớp chọn một của cả khối nhưng lúc nào cũng nằm trong tình trạng học lan man,sự quan tâm của Ban Giám hiệu thưa dần, thưa dần rồi mất hẳn, mọi sự ưu ái được nhượng quyền cho lớp học kề bên. Lớp 10 Toán với 28 thành viên , âm thịnh dương suy 18 thằng con trai và 10 đứa con gái. Lớp 10 Anh đạt chuẩn ngay cả trong số lượng học sinh 15 nam và 15 nữ. Hai lớp học luôn đối đầu không ngừng nghỉ , với tinh thần là kẻ thù với nhau từ tiền kiếp.…
Yêu một người đã khóĐến có thể đến bên nhau càng khó hơn.Nội Dung: Chuyện tình của Đình Trọng và Tiến Dũng mặc dù rất yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau, cả 2 như loài Hoa Bỉ Ngạn mãi mãi không thể gặp nhau được nữa.…
Tên raw: 低等动物Nguồn: wikidichTác giả: Tạp Bỉ KhâuSố chương: 17CP chính: Hạ Tri x Kỷ MãoThể loại: Nguyên sang, đam mỹ, HE, tình cảm, khoa học viễn tưởng, 1×1Editor: LacnguyetVăn án:Người đột nhập vào nhà anh, thế nhưng lại giống búp bê bơm hơi mà anh chế tạo. Chủ yếu là kể về một con người không biết yêu và không quan tâm ai, lại nói chuyện yêu đương với trí thông mình nhân tạo.Chú ý:Truyện chưa hỏi ý tác giả, xin đừng mang đi, chỉ đúng tầm 60%, văn phong chưa tốt nên còn nhiều sai sót.Truyện còn đăng trên link: anhtranglacloi.wordpress.com…
Không cần biết là loại tình cảm gì, chỉ biết là muốn ở bên cạnh người đó.Xa là nhớ, gặp nhau là cười.Mình bên nhau, được không?Diệp Lâm Anh x Trang Pháp…
Kang Taehyun - học sinh xuất sắc, điềm tĩnh đến đáng sợ, luôn đặt trật tự và lý trí lên trên mọi cảm xúc. Với cậu, tình yêu là một thứ yếu mềm, là mảnh ghép nguy hiểm có thể phá vỡ mọi kế hoạch hoàn hảo. Cậu không yêu - và cũng không để ai có cơ hội bước vào thế giới bên trong ánh mắt lạnh như sương ấy.Choi Beomgyu - kẻ liều lĩnh đến ngông cuồng, sống không nguyên tắc và chẳng màng đến cái nhìn của người khác. Cậu như ngọn lửa không thể kiểm soát, đốt cháy mọi giới hạn bằng những trò trêu chọc và sự bất cần. Nhưng ẩn sâu sau nụ cười nhếch môi và đôi mắt bất cần lại là những vết nứt từ quá khứ chưa bao giờ lành lại.Hai con người. Hai thế giới. Một kẻ kiểm soát - một kẻ không bị trói buộc.Một cuộc cá cược bắt đầu. Không phải vì thắng thua. Mà là vì lần đầu tiên trong đời, có người đủ gan phá vỡ vỏ bọc của người kia - dù biết rõ rằng sau ánh nhìn đó, có thể là tất cả... hoặc chẳng còn gì để giữ lại.…
+50 cuộc gọi nhỡ và +100 tin nhắn chưa đọc từ người dùng NCST gửi đến người dùng Phạm Duy ThuậnLưu ý:- Hãy là một người giao hàng văn minh mình, vui lòng ko leak fic ra ngoài- Không có liên quan đến chính chủ, chỉ là một chút delulu của tác giả dựa trên chiếc ke kiến tạo lịch sử của chú 6 trong livestreams ban nãy…
Đại loại là nơi nhét những con mã không đủ thời lượng để up riêngCouple: SooJun, STJunWarning:Tùy fic sẽ có cameo Nam Khánh, thích bế 🐰 nên kiểu gì cũng có mùi All🐰, cân nhắc trước khi đọc…
Nguyễn Quang Anh- RHYDER, từ nhỏ đến lớn em đã gồng gánh quá nhiều thứ. Em cố gắng để trở nên nổi tiếng, kiếm thật nhiều tiền để xây nhà và cho mẹ một cuộc sống tốt nhất. Em cố gắng hết sức để tìm lại hào quang năm 12 tuổi. Em cố gắng gồng mình chịu mọi sự chỉ trích từ cộng đồng mạng rap Việt vì để có thể tiếp tục theo đuổi đam mê cháy bỏng của mình. Em là anh lớn trong DGH cố gắng dùng hết sức để đưa tổ đội lên cao. có thể nói em chưa bao giờ đươc yếu đuối đươc trẻ con đươc sống với cảm xúc thật đựơc trở về độ tuổi thật của mình. Nhưng khi vào ATSH, mọi thứ đã thay đổi, em đươc mọi người công nhận, mọi người cưng chiều, mọi người yêu quý và có thêm sự tự tin để tiếp tục theo đuổi con đường âm nhạc của mình.…
"La muse, đứng yên!"Hoàng Lâm Phong bỗng treo một hộp nhỏ gì đó trong tay lên xe đạp rồi bước vội về phía tôi. Theo phản xạ tôi muốn lùi lại nhưng hai chân không nghe lời cứ đứng sững tại chỗ."Ngốc quá, dây giày mày bị rơi ra rồi!" Lâm Phong nói, giọng dịu dàng.Tôi thẫn thờ nhìn bóng hình chàng thiếu niên mặc áo sơ mi trắng gọn gàng tràn ngập hơi thở học đường Việt Nam. Không biết cậu đang chạy về phía này hay chạy thẳng vào tâm trí tôi nữa?Phong tinh tế quá, Phong bị đi*n à?Câu nói ấy suýt nữa bị đánh bật ra khi chàng trai từ từ ngồi xuống. May thay, nó được sự mê mẩn kịp thời ngăn cản. Sau chiếc kính cận, đôi mắt chăm chú dõi theo từng cử chỉ của cậu ấy mà không chớp lấy một lần. Có lẽ bị nhìn kĩ quá nên mắt Phong nhắm tịt thành hai dấu trừ. Kịch bản đang đẹp, tôi lại ăn nói tếu táo: "Ồ, mày cười mất cả mắt!" nhưng rồi tự chìm đắm trong đó không cách nào thoát ra...Nụ cười mang giọt nắng cuối xuân khiến người thiếu nữ xao xuyến mãi. Trái tim trong lồng ngực đập liên hồi và cứ thế, tôi thổn thức trước vẻ đẹp khó tả của Lâm Phong. Nắng tháng Ba tinh khôi khiến cậu toả sáng, trong mắt tôi, Phong chính là sự tồn tại lấp lánh nhất!…