nhật kí của Lee Donghyuck- ngày cuối. [Markhyuck/SE]
Tác giả: hhuonglanCouple: Lee Minhyung x Lee DonghyuckKết: SEVUI LÒNG KHÔNG COPY, REUP TÁC PHẨM CỦA MÌNH LÊN CÁC TRANG/ NỀN TẢNG KHÁC…
Tác giả: hhuonglanCouple: Lee Minhyung x Lee DonghyuckKết: SEVUI LÒNG KHÔNG COPY, REUP TÁC PHẨM CỦA MÌNH LÊN CÁC TRANG/ NỀN TẢNG KHÁC…
Tôi từng nghĩ, ngồi cạnh cậu ấy chỉ là một chuyện nhỏ.Cho đến khi cậu rời đi... mà không một lời tạm biệt.Nếu hôm đó tôi quay lại, nếu hôm đó tôi nói ra-liệu mọi thứ có khác không?Nhưng thanh xuân vốn dĩ không có chữ "nếu".Và cậu... mãi mãi là người tôi không kịp giữ.…
Hãy đọc và nhận thấy bản thân mình trong đó nếu bạn là kẻ đơn phương. -Hồ Minh Nguyệt-…
4 năm xoay quanh cậu…
"Chỉ vì một nụ cười, một bóng lưng mà thương nhớ suốt mấy năm trời."Giữa bao bộn bề, sự hối hả của học sinh cuối cấp khi chuẩn bị cho kì thi tuyển sinh - một kì thi rất quan trọng để quyết định tương lai, ngã rẽ của mỗi người. Và tôi cũng là một trong số đó. Nhưng khác với mọi người, trông tôi rất thong thả, dường như không có lấy một mục tiêu hay động lực phấn đấu.Đó chỉ là suy nghĩ của tôi trước đây thôi, còn bây giờ tôi đã trở thành một phiên bản khác, cố gắng và miệt mài hơn rất nhiều. Tôi đã từng vì một người con trai mà điên cuồng học ngày đêm thức đến sáng, cày mọi đề toán chỉ để đỗ chung một mái trường với cậu ấy...Liệu sự nỗ lực ấy có thể giúp một cô gái bình thường như tôi chạm đến ánh mặt trời của đời mình không? Đọc truyện để biết thêm nhenNhân vật chính: Tôi (tên của "tôi" sẽ được bật mí sau nha ) Đôi lời của mình gửi gắm đến những bạn độc giả: Truyện này mình viết ngẫu hứng nhưng hoàn toàn dựa vào cuộc sống thật của mình nên mong sao chạm được cảm xúc độc giả ạ, bìa truyện cũng là do mình tự vẽ ạ. Mong mọi người sẽ yêu thích và ủng hộ đứa con tinh thần này của mình ạ…
sứa x moon#-27082019…
Ngược - Ngọt - Thanh xuân vườn trường - tình tay 3 - thương thầm…
Tình yêu đơn phương vừa ngọt ngào vừa đau khổ. Tớ sẽ không để ai biết được, trong quãng thời gian ngây thơ và trong sáng của tuổi học trò, cậu đã từng là nhân vật chính trong cuộc đời của tớ.…
Tác giả : Ninh Mông NgưNhóm dịch : Ngôn PhongThể loại : Tình cảmTình trạng : Đang cập nhậpNguồn : ngonphongcomics.comTrích : Mười năm yêu đơn phương, Bạc Hoan dùng thời gian một nửa đời mình để theo đuổi người con trai tên Sở Trạch. Những điều tốt đẹp mà anh dành cho cô khiến cô không thể tự thoát ra được. Nhưng, mỗi một lần tỏ tình Bạc Hoan nhận lấy chỉ đều là sự từ chối lạnh nhạt. Đợi đến khi cô quyết tâm sẽ không làm phiền nữa, Sở Trạch mới nhận ra, cuộc sống của hắn không có sự tồn tại của nha đầu kia lại thiếu sức sống đến như vậy. Lấy hết dũng khí, bác sỹ Sở quyết định sẽ cố gắng hết sức để cưng chiều, cố gắng hết sức để yêu một lần.…
Một vài câu chuyện dựa theo nhật kí của Nhật - một nhân vật hư cấu do Has tạo ra bằng chính câu chuyện mà bản thân đã nhìn thấy hoặc cảm nhận. Đây là cây bút đầu tay của Has, có thể sẽ có một vài sai sót, xin các đọc giả lượng thứ và chỉ bảo.Một số kí hiệu giúp đọc giả nhận biết được để không bị rối trong quá trình đọc:"Lời thoại nhân vật."• [ Tin nhắn điện thoại. ]*Suy nghĩ nhân vật*Has mong rằng mọi người sẽ cảm nhận được cảm xúc của truyện. Chúc mọi người vạn ngày bình yên.Trân trọng.Khai bút sơ tác [24/01/2026]…
Ký ức cả một khoảng trời niên thiếu tươi đẹp chỉ gói gọn trong một bóng lưng thẳng tắp vương chút nắng trưa của người con trai.Ảnh bìa: pinterest…
Trả lại em yêu, khung trời Đại Học Con đường Duy Tân cây dài bóng mát Buổi chiều khuôn viên mây trời xanh ngát Vết chân trên đường vẫn chưa phai nhạt Trả lại em yêu, khung trời mùa Hạ Ngọn đèn hiu hiu nỗi buồn cư xá Vài giọt mưa sa hôn mềm trên má Tóc em thơm nồng, dáng em hiền hòa. ------------------------------------------Trả lại em yêu mối tình vời vợiDang dở ngả đôi đường…
này, tớ thích cậu…
Những cảm xúc đọng lại như hương vị sữa còn đọng lại trên đầu lưỡiDo keotrasua rất thích đọc shoujo manga nên truyện ít nhiều bị ảnh hưởngNhững oneshort do keotrasua tự nghĩTruyện viết với mục đích phi lợi nhuận.…
Đơn phương là gì? Đơn phương là thứ tình cảm xuất phát từ một người, là cái cảm giác luôn dõi theo, luôn thầm mến đối phương, thật đẹp đẽ và thơ mộng làm sao. Nó rất đẹp, nhưng cũng rất đau. Khi đơn phương, chúng ta phải chấp nhận rằng tình cảm mà mình dốc lòng dành cho họ, có lẽ sẽ không bao giờ được đáp lại. Đối với những trái tim mà chính người ấy là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời, nó sẽ trở thành một sinh vật dai dẳng, vừa đẹp, vừa có thể khiến bản thân chết dần chết mòn trong mớ hỗn độn. Những mẩu chuyện ngắn kể về tình cảm một chiều sẽ được viết, và đăng tải bởi Sheepp. Rất mong mọi người sẽ đón nhận.…
Có người từng nói,yêu đơn phương rất hạnh phúc.Cũng có người nói, yêu đơn phương rất vui vẻ.Nhưng Hạ Chí không hề đồng ý như vậy!Anh đã đơn phương Cảnh Uyển bảy năm trời, một chút hạnh phúc, một chút vui sướng, một chút yêu thương anh chưa một lần dám mơ đến, huống hồ tới việc có thể được cảm nhận một chút ấy... Điều này anh cho rằng là vọng tưởng.Bảy năm không đủ để giúp anh quên một người, lại càng không thể giúp anh thôi không nhung nhớ về một người!Nhiều lần anh tự hỏi, nếu bảy năm trước, vào thời khắc định mệnh cho anh của tuổi mười bảy được gặp cô để rồi khắc sâu mãi trong tim hình bóng cô, sẽ ra sao nếu anh không gặp được Cảnh Uyển?Anh hận trái tim mình vì sao đến tận bây giờ vẫn chỉ khắc sâu hình bóng cô? Anh hận bản thân mình tại sao lúc nào cũng nghĩ tới cô, tại sao lại là cô, tại sao lại là người con gái không hề yêu anh...Yêu đến mức khổ tâm như vậy, Hạ Chí vẫn luôn cố chấp nguyện lòng.Tại vì sao? Anh trả lời thành thật: "Vì anh yêu Cảnh Uyển."Nếu mãi mãi cô không bao giờ yêu anh, anh có còn yêu cô hay không? Anh cũng trả lời không suy nghĩ rằng: "Anh cho dù khổ sở cũng vẫn luôn bên cô, dù đau đớn anh cũng luôn yêu cô. Bởi anh yêu cô hơn hết thảy, yêu một người đến mức đau lòng."Nếu số phận có thể cho mình tự chọn lấy, liệu Hạ Chí có lựa chọn được gặp và yêu Cảnh Uyển khi mười bảy tuổi?…
- Tôi kể ông nghe một câu chuyện được không?- ...- Câu chuyện kể về một nhỏ rất ngốc! Cô ấy thích một anh chàng vào ngày 2 tháng 10, năm ấy nhỏ học lớp 9, năm ấy, anh chàng cao 1m 73 và nặng 55kg. Cậu không biết nhỏ đó thích anh chàng kia như thế nào đâu. Khi biết anh chàng đó sẽ thi vào Ams, cô ấy mỗi tối đều thức đến hơn 3 giờ sáng để học bài...cô ấy muốn học chung lớp với cậu...Lớp 10, chàng trai ấy cao 1m 77, nặng 59kg, chàng trai ấy thích bạn lớp trưởng, cô ấy... Lớp 11, chàng trai cao 1m83 nặng 63kg...lớp 12, chàng trai cao 1m85 nặng 66kg... Chàng trai sinh vào tháng tư, nên tháng tư là tháng cô gái yêu và trân trọng nhất. Chàng trai ấy ghét mùi phấn hoa. Chàng trai thích uống cà phê đặc,vì thế, cà phê luôn là thức uống tâm đắc nhất của cô gái. Chàng trai thích xem phim hành động Mĩ...vì thế, cô gái cũng vậy. Chàng trai thích món ăn mẹ cậu ấy nấu.. Vì thế, cô gái hay sang nhà cậu ấy để mẹ chàng trai dạy nấu ăn. Chàng trai thích những cô gái tóc đuôi ngựa, không thích những cô nàng son phấn lòe loẹt. Chàng trai gõ bàn phím với tốc độ 106 từ mỗi phút... Chàng trai đã thích 2 cô gái....Còn cô ấy chỉ có một người duy nhất...…
Tên: "Lùi Một Bước Biển Rộng Trời Xanh"Tác giả: Miêu Miêu Thích Viết. Thể loại: Hiện đại, anh em không cùng huyết thống, ABO, ngược tâm. "Thật xin lỗi, anh..." Khi tay anh ấy sắp chạm vào đầu cậu, không hiểu sao cậu lại nhớ đến những lần cậu thấy anh bên người khác, rồi cả những lời anh nói hôm qua... Cạnh. Cậu hoảng hốt lùi về sau né tránh khiến cái ghế bị ngã ra sàn, bàn tay anh cũng dừng lại giữa khoảng không của cả hai. Cậu chợt nhận ra mình vừa làm gì, bối rối muốn giải thích, nhưng lại không biết phải giải thích điều gì, vì vậy chỉ có thể lắp bắp lặp lại "Thật xin lỗi, em, em chỉ là, chỉ là..." Anh cũng sực tỉnh, nhẹ nhàng nở một nụ cười rồi đưa tay muốn vuốt ve đầu cậu như mọi lần để bảo: "Không sao đâu." Nhưng, cậu lùi về sau, bàn tay anh lần nữa dừng giữa không trung, nụ cười đọng lại, căn phòng lần thứ hai rơi vào yên tĩnh. Cậu hít sâu một hơi, lặng lẽ nắm chặt tay để kiềm chế những đau khổ, khó chịu, chán ghét cùng sự yếu đuối của bản thân vào trong rồi ngẩng đầu mỉm cười nhìn anh, ra vẻ nhẹ nhàng như bình thường nói: "Haha, tại tối qua em có đọc vài tài liệu thấy người ta bảo Alpha và Omega không phải bạn đời của nhau thì không nên tiếp xúc quá gần nhau nên theo bản năng né tránh haha..." Cậu gượng cười nhìn vào mắt anh, đôi mắt nâu mềm mại dường như ánh lên chút gì đó tổn thương khiến cậu nhanh chóng nghiêng đầu né tránh. "Nhưng chúng ta là anh em mà... Từ nhỏ đã luôn gần gũi với nhau..." Anh lắp bắp, giọng nói có chút bối rối hiếm thấy..._________Nguồn ảnh: T…
My treasure…