[Đoản] Đơn Phương...
Chỉ là, viết về những tháng ngày, tôi thương một người đến đau lòng...…
Chỉ là, viết về những tháng ngày, tôi thương một người đến đau lòng...…
Tôi đã từng thích cậu. Nhưng cũng chỉ là đã từng...…
Thanh xuân vườn trường mờ nhạt, Thanh Xuân có mờ nhạt, có tiếc nuối, có đơn phương, có buồn, nhưng đó chỉ mới đầu của cuộc sống sau này mong rằng sau này cô gái ấy chàng trai ấy cười nhiều hơn vui vẻ hơn đừng vì thanh xuân của mình mờ nhạt hơn người khác, rồi lại mang khái niệm đấy sống tiếp phần cuộc sống sau này…
Đúng vậy, hắn và cô thật sự là “bạn cùng chung hoạn nạn”, tình cảm không ai sánh được! Có điều, khi bất cứ ai hỏi hai người bọn họ quen nhau như thế nào thì hắn và cô cũng rất ăn ý… thà chết chứ không cung khai! Đùa cái gì chứ, muốn bọn họ thành thật thừa nhận, nói hắn và cô là vì duyên “chó” mà kết bạn sao? Là vì “chó rượt” nên bị ép thành một cặp… vậy mặt mũi của bọn họ biết để vào đâu chứ! Cho nên đương nhiên hắn và cô phải tay nắm tay, lòng bảo lòng cùng nhau giữ vững bí mật! Nhưng khi nụ hôn đầu tiên của cô bị hắn cường đoạt đi, vậy mà hắn lại hoàn toàn không nói sorry với cô. Còn dám khăng khăng nói đó chẳng qua là dán “Salonpas” mà thôi, bảo cô đừng so đo như vậy. Cái này, cái này… mà còn có thể nhịn được thì không gì không thể nhịn nữa. Cô quyết định chiến tranh lạnh với hắn, xem xem ai lợi hại hơn? Nhưng khi hắn bị cô chỉnh thảm, số xui phát huy công lực, trở thành đệ tử của thần xui xẻo thật sự thì… Cô lại không nỡ hơn bất cứ ai, nhịn không được mà muốn dịu dàng với hắn một chút. Cái này… chẳng lẽ là tình yêu?! Nghĩ như vậy, hai “đại biểu xui xẻo” lập tức quyết định dắt tay nhau đi về phía con đường hạnh phúc thênh thang. Có điều… xui xẻo sẽ không di truyền mới đúng chứ!…
Một câu chuyện về tình yêu, nghĩa khí và định mệnh giữa thời khắc đất nước chuyển mình.Năm Pháp thuộc, khi Việt Nam rung chuyển trong cơn hấp hối của một triều đại cũ và giấc mơ độc lập đang âm ỉ trỗi dậy, bốn chàng trai trẻ bị cuốn vào vòng xoáy giữa Đông và Tây, giữa truyền thống và đổi thay, giữa tình yêu và sứ mệnh.Dunk Natachai, tiểu thiếu gia dòng họ Boonprasert danh giá - nổi tiếng với nghề dệt lụa và bốc thuốc, sống trong khuôn phép nghiêm khắc của gia tộc với lời răn: "Không bán thuốc, không bán lụa cho kẻ phản quốc."Dunk điềm đạm, nhẹ nhàng, nhưng trong lòng là một ngọn lửa cháy mãi không tắt.Joong Archen, công tử Nam Kỳ, trí thức Tây học, sống phóng khoáng, nhưng trái tim lại hướng về miền Bắc - quê mẹ anh, nơi anh chưa từng thật sự thuộc về. Gặp Dunk, Joong như được đánh thức phần bản ngã đã chôn giấu bấy lâu. Tình cảm giữa họ lớn dần trong âm thanh khung cửi, tiếng đàn tranh và những cơn mưa đầu mùa.Cùng lúc, giữa hai người bạn thân của họ, một thứ cảm xúc khác cũng âm thầm nảy nở.Phuwin Tangsakyuen, học trò miền Bắc - nghiêm túc, giỏi võ và sống khép kín, tưởng chừng trái ngược hoàn toàn với Pond Naravit - nghệ sĩ tự do, mê nhiếp ảnh, nghiện khói thuốc và không ngại sống thật với chính mình. Họ va vào nhau như lửa gặp nước - nhưng cũng như đá và lửa - càng va càng sáng.Khi chiến tranh nổ ra, mọi ranh giới đều tan biến: giữa đúng - sai, sống - chết, ra đi - ở lại.Joong buộc phải quay về phương Nam chiến đấu, mang theo lời hứa: "Ta sẽ trở về, như dòng sông trở về biển."…
#donphuongbanthan…
Đơn giản là sự cô đơn mà thực tế đã và đang trải qua. ◽️…
ở thái lan thấy ít người phải làm việc với ng yêu cũ nhỉ, khá niche warning: textfic, bad words, xàm chố…
có 1 người chú ý tới Anhcó 1 người yêu thích Anhcó 1 người nguyện chờ đợi Anhcũng có 1 người đi cùng Anh với tư cách bạn thân nhất!…
Otp…
những bài thơ mình viết theo cảm xúc của mình vào những đêm muộn mình bị mất ngủ hy vọng mọi người thích.…
Tôi không chắc nó sẽ hayNhưng ít nhất nó nói lên được nổi lòng của tôi:)))…
" Em không biết những điều em đang làm liệu có khiến anh cảm động hay không. Chỉ hi vọng anh đừng biến mất khỏi tầm mắt em. Nếu như đơn phương anh là mù quáng, vậy em nguyện mù quáng vì anh "---------Nếu các bạn có hứng thú :)) chỉ là những dòng tâm sự ngắn của một cô gái nhỏ đang thích thầm một chàng trai hơn tuổi thôi .…
Lần đầu tiên Anh gặp cô vào 10 năm trước, 10 năm sau vẫn là cô, cô bé nhỏ ngày xưa nhưng cảm giác Anh giành cho cô đã khác xưa mất rồi…
Vài mẩu truyện về crush :)…
Bắt đầu từ sự hiểu lầm rồi trở nên yêu say đắm. Du học trở về, Chu Nhan bởi vì "Tiếp Phong Yến" (đại loại gọi là tiệc: "ĐÓN GIÓ TẨY TRẦN"), nhưng mà đi nhầm phòng, bị tổng tài tập đoàn R Lâm Tịch cho rằng là bạn gái quan hệ xã hội, mang theo đi dự tiệc tối từ thiện. Kế hoạch của Lâm Tịch là làm cho Chu Nhan thích mình, sau đó lại tàn nhẫn bỏ rơi, báo thù cho huynh đệ Viên Dã. Nhưng lại không nghĩ rằng bản thân mình lại động tâm trước... Hoa Tịch Nhan nở, toàn bộ đều vì em...Nguồn: Phượng Đài Vũ - Ngonphongcomic…
"Vậy em đã làm gì?""Em chỉ đi chơi vài ngày thôi mà""Vài ngày của em là đến hơn ba tháng sao?"-----"Không lộn xộn, tôi chiều em quá sinh hư đúng không?""Anh yêu ơi..chồng ơi..ông xã ơi..em xin lỗi""Em quậy vậy đã đủ chưa?"…
Người cậu thích năm cậu 17 tuổi là người có ngoại hình thế nào, có tính cách ra sao và quan trọng là người đó có thích cậu hay không?Nhưng dù cậu ấy có thích tôi hay không hay thích một người khác, ít nhất đối với riêng tôi, cậu ấy luôn là người tôi thích nhất, là nét chạm khắc thanh xuân đẹp đẽ nhất của cuộc đời tôi...Tuấn Anh đem lòng thích cậu bạn thân cùng lớp, dù biết tình yêu này không đến đâu nhưng nó cứ dần lớn lên và bắt đầu mất kiểm soát. Liệu Tuấn Anh có hành động bất cẩn vượt qua ranh giới tinh bạn và rồi tình cảm đơn phương này rồi sẽ đi về đâu?…
"Yêu thầm như cơn mưa mùa hạ, đẹp đẽ và đầy khao khát, dù chẳng thể nắm lấy, nhưng cũng đủ khiến trái tim bùng cháy suốt một mùa hè."Truyện kể một cô gái, thích thầm một chàng trai nhiều nhiều năm. Thiết nghĩ đến đại học sẽ sinh sống cùng một thành phố, nhưng hoá ra cách cả một đất nước. Sau tận ấy năm bỏ lỡ, hai người lại vô tình gặp lại nhau. Trái tim lại lần nữa mang theo nhịp đập của hồi ức thanh xuân, rung động thêm một lần.Những tưởng chỉ mình cô yêu đương phương, nhưng biết rằng chàng trai cô mến ngộ cũng đã cảm nắng cô gái này từ những ngày đầu. Không cần mãi ngừng lại trong quá khứ lẻ bóng, hãy vững tiến tương lai. Vì chính nơi đó, đôi khi thứ ta ngừng tìm kiếm lại vô tình xuất hiện và viết tiếp mãng kí ức thanh xuân trọn vẹn!Lời tác giả: Đây là lần đầu tớ viết truyện, truyện chính là bắt nguồn đôi chút về bản thân tớ. Viết lên những trang đầy cảm giác thanh xuân, chính là những xúc cảm đáng quý ở cấp 3! Hy vọng nhận được nhiều lời nhận xét từ cậu, giúp tớ viết thêm được vài điều hay nữa nhé!…