Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chúng ta là bạn thân nhất từ thời còn bé tíVậy tại sao lòng em lại cảm thấy nôn nao mỗi khi anh ghé ngang?Em đã cố gắng giấu đi tình cảm này, nhưng em không kiềm chế được nữa rồiHọ nói rằng chúng ta còn quá trẻ để yêu đương, nhưng mà em...Lỡ yêu anh mất rồi...🎶Catching Feelings - Justin Bieber 🎶…
"Có lẽ trong cuộc đời của mỗi người ai cũng đã từng trải qua cảm giác yêu đơn phương là như thế nào...có những cuộc tình có kết quả tốt đẹp nhưng cũng có những mỗi tình lại không được như mong đợi. Có những người yêu nhưng không thể nói, có những người lại không thể đáp trả..."…
Tạ Tinh Du có một bí mật kéo dài suốt từ những năm tháng cấp ba, đó là thích một thiếu niên bằng tuổi mình, Lý Minh Dực.Anh là người đồng hành bên cậu từ khi chưa có nhận thức, cùng cậu trải qua hầu hết những cột mốc quan trọng trong đời. Người mà dành cả thanh xuân chỉ để yêu thương, chăm sóc một người còn chẳng tính là anh em trên danh nghĩa. Người mà sẽ mắng cậu lúc cậu không ngoan, cũng sẽ ôm cậu dỗ dành ngay khi cậu rơi nước mắt. Anh ấy đối với cậu giống như ánh mặt trời, luôn lặng lẽ nhưng lại mang đến cho cậu sự ấm áp cô đọng nhất. Anh như từ khoảng không bước đến ôm lấy cả cuộc đời non trẻ của cậu, rồi cứ thế mà cùng cậu bước đi trên con đường vô định phía xa xa.Tạ Tinh Du yêu anh, yêu nhiều đến độ hèn nhát. Từ trước đến nay, trong tình yêu, những chân tình mộc mạc chưa bao giờ là đủ. Anh tốt đến mức cậu không thể từ bỏ. Nhưng sự tự ti về giới tính cùng tình cảm sâu sắc giữa hai gia đình lại khiến cậu không dám tiến lên. Rồi, giữa những xoay vần của cuộc sống, giữa những tình cảm bề bộn từ đôi bên, liệu đến cuối cùng, người thiếu niên bên cậu cả thanh xuân có đi cùng cậu đến cuối đời không? Khoảng thời gian đã qua sẽ là nền tảng để tình yêu được bứt phá từ sâu trong những linh hồn lạc lối, hay chỉ là những câu chuyện đẹp để lại day dứt mãi về sau?…
*Tác giả: Hoa Tường Quân* Thể loại: Hiện đại hướng, OE* Couple: Bác Quân Nhất Tiêu* BGM: Không thể chạm tới - Lý Đại Mạt (https://www.youtube.com/watch?v=vDU5j0nprPk)* Vui lòng không KY, không chuyển ver và không tự tiện mang đi. Cảm ơn mọi người đã đọc!…
Đây là nơi mà một cô bé 2004 bày tỏ tâm trạng hằng ngày của mình. Đôi lúc cũng là những câu truyện trong quá khứ hay là những câu truyện tưởng tượng của bản thân. Vì chẳng thế nói với ai nên nó sẽ bày tỏ lên đây, nơi mà mọi người không ai biết nó là ai.Kieru trong tiếng Nhật có nghĩa là biến mất.…
Tình cảm là thứ không thể miễn cưỡng. Những người yêu nhau, dù xa nhau đi mấy cũng về với nhau. Quan trọng là người trong cuộc có dũng cảm ở bên cạnh nhau hay không. Đối với Diệp Kha và Từ Lạc mà nói, đã không ở bên nhau bao nhiêu năm trời, nhưng khi cả hai trưởng thành, gặp lại nhau, mới biết mình yêu đối phương đến mức nào, để rồi tiếp tục... lửa tình bùng cháy.Thanh xuân của Từ Lạc xoay quanh một chàng trai, là mỗi ngày nhìn chàng trai ấy qua khung cửa, là âm thầm thích anh, là giúp bạn mình theo đuổi anh. " Ngõ vắng quanh co, đã bao lần chạm mặt nhau, đã bao lần chúng ta đi ngang qua nhau, đã bao lần chúng ta quay lại mà không thấy nhau. Gặp lại chính là duyên số, vậy chúng ta yêu thêm lần nữa đi anh."" Không cần yêu thêm lần nữa. Bởi anh vẫn luôn yêu em"Truyện này là truyện đầu tay của mình. Mình đã lấy hết dũng cảm để đăng đấy nữa!! Mình không chuyên văn, cũng chưa từng trải qua bất cứ cuộc tình nào nên truyện chắc chắn có nhiều thiếu sót, mong các bạn đọc lượng thứ. Câu chuyện này bắt nguồn từ trí tưởng tượng của mình và cảm xúc từ nhiều mối tình mình được chứng kiến. Chúc bạn đọc vui vẻ. Thân ái.…
"Nếu một người đã yêu bạn từ rất lâu, nhưng mãi sau này bạn mới nhận ra-liệu tình yêu đó còn có thể chạm đến bạn không?"Ánh sáng từ một ngôi sao xa có thể mất hàng nghìn năm để đến được Trái Đất. Có khi ngôi sao ấy đã tắt từ lâu, nhưng ánh sáng của nó vẫn tiếp tục di chuyển-như một lời nhắn gửi từ quá khứ, một minh chứng rằng những gì ta từng bỏ lỡ vẫn chưa thực sự biến mất.Trường Sơn du hành về quá khứ, nhặt lại những mảnh ghép đã mất. Mỗi lần anh tung đồng xu, thời gian vỡ vụn, ánh sáng lóe lên trong thoáng chốc-như cách ánh sáng từ một vì sao cuối cùng cũng đến được mắt người nhìn sau bao nhiêu năm lang thang trong vũ trụ.Một câu chuyện về tình yêu không bị giới hạn bởi thời gian-nó có thể bị lãng quên, nhưng chưa bao giờ thực sự biến mất.…
Một lần cảm nắng kéo dài tận 7 năm.Tác giả: Phương Rùa Tôi kể bạn nghe một tình yêu lạ... Đó vẫn là một mối tình đơn phương chưa có điểm dừng, bởi, dù đã 7 năm, hình bóng cậu vẫn chưa hề phai nhạt trong tâm trí tôi. Tình yêu đơn phương quả thực rất giống một thanh chocolate đen. Vị đắng nhiều hơn ngọt nhưng để lại một dư vị thật đậm sâu, làm chúng ta muốn cắn thêm miếng nữa để cảm nhận hương vị quyến rũ đó. Thanh chocolate đen, thơm mùi cacao, ăn chẳng ngán, tuy chẳng ngọt vẫn làm ta mê mẩn. Cũng giống như tình yêu đơn phương, dù đắng, dù chẳng đi về đâu vẫn khiến ta vì chút ngọt ngào thoảng qua mà đâm đầu. Tình yêu giống như chất gây nghiện, đã thử sẽ lún sâu, đến cuối chẳng thể thoát ra nổi, để bản thân chìm trong vòng xoáy phức tạp của cảm xúc. Nhưng dư vị ngọt ngào sẽ còn mãi, để lại trong tâm trí tôi những kí ức đẹp nhất. Để tôi kể bạn nghe một tình yêu lạ, chuyện tình trong sáng của một cô gái thơ ngây đã lỡ phải lòng cậu bạn cùng bàn...…
Đây là hành trình lần tìm lại những ký ức tưởng chừng đã rơi rớt đâu đó giữa tuổi trẻ, để ghép chúng thành một bức tranh hoàn chỉnh - bức tranh của những rung động đầu đời.Người con gái ấy lớn lên với thứ tình cảm lẽ ra không nên có. Những cảm xúc chưa kịp hiểu rõ đã phải đè xuống, những nỗi lòng phải giấu nhẹm đằng sau nụ cười chọc ghẹo. Những dằn vặt, tự trách, mâu thuẫn nội tâm và cả những thắc mắc mãi không đủ can đảm để hỏi.…
Hội Mũ vành can thiệp một lần nữa, và trước khi chúng tôi nhận ra, bên cạnh chúng tôi đã là một cây ngân diệp chói lòa ánh bạc. Thầy của chúng tôi, thầy Qifrey, không còn ở bên chúng tôi nữa. Thầy không bỏ chúng tôi, chỉ là chúng tôi không biết cách mang thầy trở lại....Truyện được lấy theo góc nhìn của Agott, kể lại những ngày tháng sau đó của lũ trẻ khi thầy của chúng giờ đây chỉ là những cành lá màu bạc vô hồn. Có yếu tố tình cảm nhưng không rõ ràng, dừng lại ở mức platonic nên kể cả khi bạn là fan noncp vẫn có thể thưởng thức tác phẩm ^^ Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã đọc…
Cuộc đời buồn chán của Park Jimin bỗng nhiên bị thay đổi. Sau một tai nạn, Jimin phát hiện ra một điều. - Tên này rốt cuộc là ai? Tại sao mọi người lại nói đây là chồng mình? Jungyeom đâu rồi?Thể loại: Kinh dị, viễn tưởng, trinh thám.…
Cô ấy yêu em mười một năm, em yêu cô ấy bốn năm nhưng chúng em chỉ mới bên nhau một năm.Vy đã nói chúng ta là một thể, điều Ngoại mong muốn cũng là điều Vy mơ ước. Ngoại quỳ thì chúng ta cùng quỳ, ngoại muốn kết hôn Vy càng muốn cho Ngoại một lễ cưới trang trọng.Tôi xin trình bày trước các đọc giả, những nhân vật và tình tiết trong truyện hoàn toàn không có thật, đó chỉ là sự tưởng tượng của riêng tôi. Đây là truyện đầu tay do tôi viết với mục đích biến trí tưởng tượng của mình thành câu chữ để lưu giữ cho sau này. Cảm ơn các bạn…
Hi, xin chào mọi người, lâu lắm rồi mình mới trở lại nhỉ, và đã đào ra cái hố này đây, lần đầu tiên mình thử sức với dạng instagram nên có gì sai sót thì mong mọi người bỏ qua :D…
Ai bảo rằng tình đơn phương là hạnh phúc vì từ đầu đến cuối mình yêu, mình tự bỏ?Ai bảo tình đơn phương là khổ đau khi biết người đó không thích mình?Ai bảo rằng tình đơn phương vốn không đẹp vì chỉ từ một phía?Và bạn tôi ơi, bạn đừng quên rằng chỉ cần trong tim chúng ta có một bóng hình, có những tâm tư giấu kín, có những ánh mắt lặng lẽ trao cho ai đó, có những lá thư chưa kịp đưa tay người...Tất cả những thứ đó, là kí ức đẹp nhất, là kỉ niệm và là thanh xuân! ***Truyện Ngắn: Thương nhớ một thờiTác giả: Woony[ĐĂNG ĐỘC QUYỀN TẠI WATTPAD VIỆT NAM]…
Tôi và anh tự khi nào đã trở nên thân thiết đến lạ thường. Tự khi nào chúng ta lại có thói quen nhắn tin cho nhau mỗi buổi tối, chúc nhau ngủ ngon. Tự khi nào chúng ta lại vui mừng khi gặp gỡ nhau ở các buổi ngoại khóa. Tự khi nào mà trong lòng tôi lúc nào cũng đầy hình bóng của anh, lo anh đã ăn gì chưa, đã uống gì. Tự khi nào mà tôi hình thành thói quen dõi mắt kiếm tìm bóng lưng quen thuộc của anh. Tôi đã từng biết bao lần hy vọng rằng anh sẽ mở lời hoặc chí ít tôi phải là người sẽ thổ lộ tình cảm trong lòng mình với anh. Nhưng tôi không dám, sợ rằng những suy nghĩ trong đầu mình chỉ là ảo tưởng của chính tôi. Tôi không muốn mất anh vì thế tôi chọn giữ sâu thứ tình cảm này lại mà tiếp tục đắm chiềm trong sự ngọt ngào và cảm giác vui sướng mà anh mang lại một cách thầm lặng.…
Trích truyện:Lâu dần, tình cảm của tôi dành cho nó không còn dừng lại ở mức bạn bè đơn thuần. Tôi nhận ra bản thân không tự chủ mà ngắm khuôn mặt tốn gái của nó, trong lòng dâng lên cảm giác đố kị, khó chịu khi trông thấy nó thân thiết với những người con gái khác, quan tâm tới nó hơn bình thường. Chẳng khó để tôi nhận ra rằng: TÔI THÍCH PHAN HOÀNG THIÊN!Cre bìa: Pinterest…