Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Hoa Quỳnh kể về chuyện tình đơn phương muôn thuở của một người con gái tựa đóa hoa quỳnh dành cho Vầng Trăng Sáng của cô ấy. Chỉ vì lo được, lo mất nên đến cuối con đường, người con gái ấy vẫn chọn cách im lặng. Đến khi mà cô muốn nói ra tất cả, lại chẳng còn khoảnh khắc nào tiếp diễn để cô mở lời. Hướng Dương hy vọng rănhf bạn sẽ thưởng thức Hoa Quỳnh một cách đón nhận nhất vì đây là tác phẩm đầu tay của mình. Xin cảm ơn!…
Tình yêu như giọt sương trĩu nặng đầu cành, khiến chúng ta phải thổn thức vì nó.Tình yêu như một bông hoa thật đẹp trong khu vườn vừa ngào ngạt sắc hương lại vừa lộng lẫy sắc màu.Thật hạnh phúc khi em có thể nắm nó trong bàn tayVà chỉ tiếc rằng em lại đánh mất điều ấy của một thời tuổi trẻ ... năm em lên 17 tuổi…
Người ta nói tình yêu không phải do con người điều khiển mà là do số phận.Mà số phận thì thật khó đoán! Lâu như vậy rồi...Tôi muốn hỏi số phận một câu thật lòng rằng...Đến bao giờ nửa kia đích thực của tôi mới chịu quay đầu lại, mới chịu nhìn xem, người yêu tương lai của cậu ta, chính là tôi đây, đang chờ đợi cậu ta mòn mỏi đến chừng nào?…
"Nhật ký từ ngày mà em không thể giữ trái tim mình khỏi việc bị chiếm trọn bởi chàng trai ấy"Chuyện tình đơn phương tuổi học trò đầy mơ mộng của một cô gái. Chàng trai hình như đã có người trong lòng? Hình mẫu lý tưởng rất xa vời so với 'em'! Diễn biến tiếp theo vui lòng đọc câu chuyệnLưu ý: Đây là một câu truyện hư cấu với ý tưởng từ đời thật, sẽ có một số chỗ bị phi logic, không hợp với thời đại,.. .Tác giả: TS…
Nhân vật tiếp theo trong bộ truyện này tui mang đến cho đó chính là Tấn Khoa cậu em út nhà SGPTrong chuyện này mình sẽ viết về chuyện tình cảm của Khoa và Y/n nhưng có 1 điểm đặc biệt đó là cả hai quen nhau trước khi khoa gia nhập SGP các diễn biến trong câu chuyện từng địa điểm đều là hư cấu và không có thật chỉ là phục vụ nhu càu đọc chuyện của các bạn có cùng sở thích chuyện thế này thui Chúc mn đọc truyện vv…
vẫn luôn như vậy , những mối tình đơn phương thời niên thiếu ấy hả? chúng trông mới ngây ngô và trong sáng biết bao nhiêu.... tôi cũng vậy! đã từng là như thế .. tôi biết khoảng cách giữa tôi và anh ấy ...ôi trời sự hiểu lầm tai hại ... biên dựng lại từ câu chuyện có thật của tôi .... đến bây giờ là đã tròn 7 năm tôi thích thầm anh ấy ... ở thời điểm hiện tại.. tôi vẫn thương người con trai ấy... nếu bạn tò mò câu chuyện của tôi.. hãy bắt đầu đọc và trải nghiệm..!…
sau vụ tai nạn đó, ý thức của cậu vẫn còn mơ hồ nhưng cậu không muốn bỏ lỡ kì thi cuối cấp, cũng không muốn ai thay thế vị trí lớp trưởng của mình. Tưởng chừng thứ chờ đón mình ở trường là những lời hỏi thăm, sao mà ngờ được mọi chuyện đã đi quá xa, sao cậu lại trở thành người có ý đồ giết em trai trong mắt mọi người ?. Là hắn , cậu ghét hắn!"wtf?? tôi đối đãi với cậu tốt quá hay sao hả, biến đi"" Yeon Jun à ! tớ chỉ muốn thêm chút không khí đổi mới thôi"22/4/2023-soojun-…
Vào tháng 9 năm 2019, màn hình ô tô Teyes - thương hiệu nổi tiếng và uy tín tại thị trường Nga và Châu Âu đã chính thức gia nhập thị trường Việt Nam và ngay lập tức tạo nên sự chú ý nhờ cấu hình ưu việt, tính năng độc đáo và các tiện ích thông minh, màn hình ô tô Teyes đã nhanh chóng trở thành lựa chọn hàng đầu, mang đến những trải nghiệm tuyệt vời cho người dùng.https://proauto.vn/san-pham/man-hinh-android/man-hinh-teyes.html…
Chuyện này mh đọc thấy hay lên copy về cho mọi người cùng đc nhé.trích dẫn:Lăng Tuyết Mạn từ nhỏ đã bị người cha ức hiếp, dù chưa tốt nghiệp nhưng nàng thường xuyên đi làm thêm để đem tiền về phụ giúp gia đình. Mặc vậy, người cha vẫn không ngần ngại mắng nhiếc nàng. Đối xử tệ với nàng đã đành, ông thường xuyên vung tay đánh mẹ nàng.Bao nhiêu nỗi bực tức và ấm ức tích lũy từ lâu. Khi vừa về nhà nhìn thấy cảnh mẹ mình bị đánh không thương tiếc, mất đi lý trí nàng kêu to một tiếng, xông vào phòng bếp cầm lấy con dao, hướng thẳng ngực người đàn ông đâm mạnh xuống!Kết cục nàng nhận tuyên án mười lăm năm.***Nàng, ngày đầu tiên xuyên qua, liền bị phụ thân áp giải lên kiệu hoa. Đi với nửa đường, một tin dữ truyền đến!"Cái gì? Tên vương gia ốm yếu kia không chờ ta bái đường xung hỉ liền chết?"Lăng Tuyết Mạn ngửa mặt lên trời cười ba tiếng, bàn tay vung lên, "Hồi phủ! Chú rẻ thành người chết, vậy không cần xuất giá đi?"Ai ngờ..."Từ Vương Gia trước khi mất có để lại di ngôn: hôn lễ tiếp tục, tứ vương phi cùng linh vị bái đường! Vì Tử Vương Gia thủ tiết cả đời cho đến chết!"Từ Vương Gia! Ngươi thật là một vương gia đáng chết!.…
Bối cảnh lấy ở thành phố Nam Kinh, đại lộ Ngô đồng, Trung Quốc. Các thông tin trong truyện và địa điểm là không chính xác.Tô Nguyệt-một người ít nói, hướng nội, còn bị overthinking. Nhan sắc có thể nói là nhìn được, thậm chí mờ nhạt đến mức khiến người ta dễ dàng quên mất gương mặt của cô, và khiến cô luôn luôn bị lạc trong đám đông. Về thề thao, Y Vị cũng khá vụng về và không có năng khiếu. Bù lại cô có rất nhiều đam mê. Nhưng điều duy nhất Y Vị có thể làm được là vẽ vời.Đầu năm nhất đại học-trong khoảng khắc nào đó, Y Vị đã nhất thời cảm nắng tên bạn cùng bàn, Nhất Trí Viễn, cũng là thủ khoa ngành thanh nhạc. Đó là người duy nhất còn trầm tính hơn cả cô, ở Lớp thì gục đầu ngủ từ đầu đến cuối tiết. Luôn xuất hiện với mái tóc bù xù, quần áo xộc xệch, điển hình mẫu người con trai mà Y Vị ghét cay ghét đắng."Bạn cùng bàn, có lẽ tao lại thích mày thêm chút rồi."…
Cậu là Fourth Nattawat là sinh viên năm nhất đại học, cậu vì hiền lành nên hay bị mọi người bắt nạt ,cậu thường xuyên bị Gemini Norawit bắt nạt nhưng cách hắn bắt nạt cậu thật lạ , cậu vốn thích hắn từ lần đầu tiên gặp mặt không biết hắn có thích cậu không nhỉ... (hé lu tác giả hay viết sai chính tả hay viết thiếu một vài từ hơi khó đọc mọi người thông cảm nhé ) mọi người đọc truyện du dẻ…
Thanh xuân ai cũng có đôi lần rung động. Mỗi khoảnh khắc đều như một thước phim tua chậm làm người ta nhớ mãi. Có thể là tình đầu đẹp đẽ như ánh trăng sáng, hay là đau khổ như dằm trong tim. Tất cả như đều được định mệnh sắp đặt...Mỗi câu chuyện là một vũ trụ riêng lẻ. Nơi giữa người và người có những mối duyên ràng buộc. Để lại trong tâm trí những kỷ niệm khó quên...…
"Sau chia tay, họ dần xa xa xa nhau. Ngày ấy, Bích Anh quyết định rời xa anh -Cao Thuỵ.5 tháng sau, cô muốn quay lại với anh, nhưng anh đã quên rồi, quên tất cả về cô rồi. Chàng trai mà cô yêu năm 17 tuổi đã không thể đi bên cạnh cô đến suốt cuộc đời"_Truyện rất sến, ai không thích thì phím "back" _Không đọc chùa, thể hiện sự LỊCH SỰ dùm mình nhé :))…
#RiaLoveSP #PerthSaint #Perthppe #Saintsup Lâu lắm lắm rồi mới quay lại viết về PerthSaint. Tui team #SonPin nên lâu lâu thấy tui viết Saint công thì cũng đừng ngạc nhiên nhé. Tui sẽ chủ yếu viết những đoạn fic ngắn, đơn giản chỉ là những điều đột nhiên xuất hiện trong đầu và hoàn toàn không có thật nha.…
Ai cũng nói thời học sinh mà ngồi cạnh nhau thì càng ngày sẽ nảy sinh tình cảm với nhau, lúc thì từ cả hai phía nhưng có khi tình cảm chỉ đến từ một phía. Và tôi lại rơi vào trường hợp 2. Tôi đơn phương cậu nhưng cậu lại chỉ coi tôi là bạn thân. Từ lớp 10, cái lần đầu tiên tôi lạc vào nụ cười, ánh mắt của cậu, đã được 3 năm. Nếu nói ra tôi sợ sẽ mất đi cả tình bạn lẫn tình yêu, nhưng không nói ra thì cứ băn khoăn trong lòng không sao yên ổn được. Cứ thế tiếp diễn suốt 3 năm... cho đến một ngày tôi buộc phải chọn giữa im lặng hay nói ra sự thật…
Hỡi nhan sắc, ngại ngùng chi không nói,Cho trời thêm xanh, cho cảnh càng xinh.Cho dư âm vang động của lời tìnhLàm êm ấm đôi ngày xuân trống trải.Tôi lắng đợi! Nhịp lòng tôi đứng lại!Tôi cần tin! Tôi khao khát được nhầm!Cho tôi mơ một ảo tưởng thâm trầm,Và mặc kệ, nếu đó là dối trá!Mở miệng vàng! và hãy nói yêu tôi!Dẫu chỉ là trong một phút mà thôi!(trích từ Bài thơ_mời yêu_ của tác giả Xuân Diệu)…
Rốt cuộc Minh Hưởng có từng để tâm đến em không? Hay đó chỉ là sự ảo tưởng của kẻ si tình?Đông Hách chẳng tài nào xoá nhoà hình ảnh chàng trai Sư Tử ấy khỏi đoạn kí ức thanh xuân của mìnhÙm húm, thì sẽ có một số từ ngữ hơi ấy một xíu, vì bối cảnh là ở trường học. Mà học sinh thì không thể nào thiếu những pha nói bậy được đúng không??? Mong là mọi người đừng nên quá nhạy cảm với ngôn từ mình dùng nha😸…
Tôi từng vì tình mà đánh mất cả lương tâm.Tôi từng vì tình mà bán rẻ cả tình đồng đội.Tôi từng vì tình mà gây nên hoạ diệt quốc.Tôi chỉ vì một chữ "tình" mà tạo ra biết bao nhiêu sóng gió. Để rồi chính chữ "tình" ấy ném về cho tôi trái đắng, quả ngọt thì lại chẳng thấy đâu."Biết bao nhiêu người xâu xé nhau để giành lấy tình cảm của tôi, nó là thứ vô giá chẳng thể mua được bởi tiền tài hay danh vọng! Vậy tại sao, khi vào tay anh rồi... thứ tình cảm ấy của tôi lại trở nên rẻ mạt đến thế?"…
"Tất cả sự suy đồi đều bắt nguồn từ tình yêu. Hãy cứ yêu và nàng sẽ thấy, thứ tình cảm ngỡ tưởng là hạnh phúc nàng trao cho họ, thực chất đều là bất hạnh thôi."Pairing: Lily Mirabelle x Grace x Simeon. Mà đúng ra không có nhiều tình cảm trong truyện lắm, chủ yếu là về tình cảm của Lily.Lưu ý:- Lily Mirabelle hay Gabriel là OC của mình, dựa vào bối cảnh game Obey Me!, không phải nhân vật trong game.…
[ A TIME TO REMEMBER]Câu chuyện về chúng tôi có lẽ cũng như vậy, lúc trẻ chúng tôi là những thằng con trai nghịch ngợm trong bộ đồng phục học sinh ngày nào còn đang bày ra đủ trò giờ đây đã dính chút sương gió của cuộc đời, cuộc sống đã khiến ta trở thành những người mà ngày trẻ ta ghét nhất, thế giới mà ta đang sống là như vậy đấy. Nụ cười trong lớp học những năm tháng ấy có lẽ mãi là nụ cười đẹp nhất, mà mỗi chúng ta chẵng thể nào tìm lại được, lũ con trai cười chẳng ngớt trên sân trường, cậu trai nào đó trao cả trái tim của mình cho một cô gái chỉ vì một nụ cười, cô gái cười mỉm khi trong hộc bàn là món quà được để từ lúc nào chẳng hay, là hình ảnh cô bạn bàn dưới cậu trai bàn trên ngoái đầu xuống nghe cô bạn nói chuyện, những câu chuyện mà giờ cậu chẳng thể nào nhớ rõ nhưng nụ cười ấy thì cậu chẳng bao giờ có thể quên được Cũng là vì khi nghĩ về nó ta thường cười, thường hoài niệm, ta thường tự trách mình ở quá khứ, nhưng lại thường vẫn nở nụ cười khi thấy rằng mình cũng đã có một tuổi trẻ để hoài niệmCô ấy trở thành mảng ký ức đẹp nhất quảng đời tuổi trẻ của mình, vẫn là cô bạn bàn dưới với tóc dài đen nhánh, đôi mắt sáng long lanh cùng tôi chuyện trò ở hành lang năm ấy…