Chúng Ta Là Của Nhau
Viết truyện vì đam mêNhưng nó xàm xí đú lém…
Viết truyện vì đam mêNhưng nó xàm xí đú lém…
Tình đầu sẽ là tình đau nhất hay hạnh phúc nhấtKhắc cốt ghi tâm hay vĩnh viễn muốn quên điSẽ là bên nhau trọn đời hay xa cách một đờiHoặc là vợ chồng hoặc là người dưng nước lã......…
Truyện ngắn đã hoàn.…
...mối tình đơn phương = thanh xuân của Hạ Nguyệt...…
Chỉ có thế nói 2 chữ...đơn phương và nó đau lắm. Đừng dại dột đâm vào tình yêu đó như tôi . Bạn sẽ đau , và rất đau !…
một chút dễ thương của donghyuk và lisa7/4/2019 : #1 konpink…
Tôi không đủ can đảm để nói lời yêu em, bây giờ thì khác rồi!…
Một ngôi sao sân khấu tỏa sáng giữa ánh đèn.Một vệ sĩ lạnh lùng, che giấu quá khứ nhuốm máu.Hai thế giới vốn chẳng bao giờ giao nhau... cho đến khi viên đạn đầu tiên vang lên.Khaotung - kiêu ngạo, bướng bỉnh, chưa từng biết sợ là gì.First - nguyên tắc thép, khép chặt trái tim, không để ai bước vào lần thứ hai.Họ đối đầu, đấu khẩu như kẻ thù... nhưng khi hiểm nguy ập đến, lại không thể ngăn mình liều mạng vì nhau.Giữa những chuyến lưu diễn khắp châu Á, một âm mưu chết người dần lộ diện.Mỗi bước tiến gần sự thật đều đẩy họ sâu hơn vào vòng xoáy nguy hiểm - và vô tình kéo hai trái tim lại gần hơn bao giờ hết.Song song đó, Boun - cảnh sát ngầm, và Prem - hacker thiên tài, cũng đang đặt cược mạng sống trong một canh bạc không đường lui. Ở đó, ranh giới giữa nhiệm vụ và tình yêu mỏng manh đến mức chỉ cần một lời thừa nhận... tất cả sẽ sụp đổ.Hào quang và bóng tối. Dối trá và khát khao.Khi mọi thứ hòa làm một, chỉ còn câu hỏi duy nhất vang lên trong tim: Anh có dám đánh đổi cả mạng sống... chỉ để giữ lấy một người?…
no one dies a virgin life fucks us allchỉ đăng độc quyền trên Wattpad by: @Sequester_Queen…
Khi hai công ty tầm trung tụ họp( ˘⌣˘)♡(˘⌣˘ )…
"Hậu truyện" chính thức của "Hòn đảo màu xanh và cầu vồng lục sắc" (?) Hay là một dòng thời gian khác (?) Hãy khám phá ngay.Tấu hài là chính…
Tide: Thương là Đau (Tên khác: Tôi thành công cua con trai chủ quán nước)Author: VeraCategory: University!Au; OOC; Hurt no Comfort; Angst; Ngược nhẹ; slow burn (cháy chậm); Unrequited love (đơn phương); HE; Sorry not sorry ;)Summary:Fang với tư cách là sinh viên ngành Nhiếp ảnh và Quản lý công. Cộng thêm kinh nghiệm thủy chung chỉ thương một mình Boboiboy - con trai của chủ thương hiệu lâu năm ngay ngã tư mặt tiền...Thì cuối cùng! Tấm chân tình này đã được anh sinh viên nhà giàu, trai đẹp thủ khoa năm ba ngành quản trị kinh doanh đáp lại bằng câu: 'Tớ mong chúng mình chỉ dừng ở mức bạn bè'"Wèn chá nà!" - Fang tự an ủi mình, thể nào cũng phải có cách cua được ảnh!Người ta hay nói đó: 'Có công mài sắc có ngày nên kim'Hãy cùng đón chờ câu chuyện tình yêu đẹp và ngọt như mật của hai bạn trẻ nhé!!!"Fang fell first...but Boboiboy never fell for him..."Lịch ra truyện không cố định!Yêu yêu các cậu 🫶🏻❤️…
Mùa Xuân tớ yêu cậu có thể trở lại quá khứ một lần nữa tớ cũng sẽ yêu cậu.Mùa Hạ tớ yêu cậu dù thế nào tớ cũng mãi yêu cậu.Mùa thu cho dù ở đâu đi chăng nữa tớ vẫn mong cậu vui vẻ hạnh phúc. Mùa đông tôi cuối cùng cũng có được chàng trai tôi yêu nhưng dường như tôi lại thấy trái tim tôi sai rồi.4 phần 4 cốt truyện khác nhau ngược nam ngược nữ.Trên nhân vật mùa Xuân Trần Thiếu Hoan và Doản Kì Duyên (Trình Tư Kỳ)Mùa Hạ Đoàn Tuệ Lâm và Lục Phong Thiên,Lục Phong Nhân Mùa Thu Chu Nhất Dương và Hạ Nhật Vi, Bùi Xuyên Mùa Đông Trà Quân Long và Lục Hạ Vi,Hà Di Trạch…
Có lẽ là cậu á....không bao giờ biết về mình , một người đang đơn phương c đây nàynhma mình biết về cậu rất rõ đấy :(-- Đơn phương câụ gần 2 năm ,tôi chẳng thể chịu đựng được nữa ,muốn cậu để ý đến tôi 1 chút thôi huh...…
Một thoáng suy nghĩ chợt vụt tắt trong miền ký ức trong trái tim tôi, một cô gái nhỏ bé chỉ biết ngắm nhìn chàng trai năm ấy bên ngoài cửa sổ lớp học. Thích người ấy, liệu có nên nói ra…
Giữa một thành phố rộng lớn, nơi con người lướt qua nhau như những đường thẳng không giao, Tư Mặc và Khuê Nghiên lại vô tình trở thành ngoại lệ.Họ gặp nhau lần đầu trong một dự án hợp tác giữa hai công ty công nghệ. Không ấn tượng, không thiện cảm, chỉ là hai con người quá giống nhau: lý trí, sắc sảo và không dễ nhượng bộ. Những lần tranh luận căng thẳng, những cuộc họp kéo dài đến khuya, những ánh nhìn khó chịu... lại vô tình kéo họ lại gần nhau hơn theo cách mà cả hai không nhận ra.Từ những lần chạm mặt tưởng chừng ngẫu nhiên, họ dần bước vào cuộc sống của nhau. Cảm xúc nảy sinh trong im lặng, không ồn ào, không vội vã, nhưng đủ sâu để khiến cả hai thay đổi.Nhưng tình cảm chưa kịp gọi tên thì thực tế đã xen vào.Áp lực từ công việc, cùng những hiểu lầm chồng chất khiến khoảng cách giữa họ ngày một lớn. Những lời chưa kịp nói, những lần lựa chọn sai thời điểm... dần biến yêu thương thành tổn thương.Tư Mặc chọn im lặng.Khuê Nghiên chọn rời đi.Cả hai cứ thế đánh mất nhau, không phải vì hết yêu, mà vì không đủ dũng cảm để ở lại.Những tưởng đó là kết thúc, nhưng hóa ra chỉ là một khoảng lặng cần thiết cho một khởi đầu dài hơn phía trước.…
"Nếu một người đã yêu bạn từ rất lâu, nhưng mãi sau này bạn mới nhận ra-liệu tình yêu đó còn có thể chạm đến bạn không?"Ánh sáng từ một ngôi sao xa có thể mất hàng nghìn năm để đến được Trái Đất. Có khi ngôi sao ấy đã tắt từ lâu, nhưng ánh sáng của nó vẫn tiếp tục di chuyển-như một lời nhắn gửi từ quá khứ, một minh chứng rằng những gì ta từng bỏ lỡ vẫn chưa thực sự biến mất.Trường Sơn du hành về quá khứ, nhặt lại những mảnh ghép đã mất. Mỗi lần anh tung đồng xu, thời gian vỡ vụn, ánh sáng lóe lên trong thoáng chốc-như cách ánh sáng từ một vì sao cuối cùng cũng đến được mắt người nhìn sau bao nhiêu năm lang thang trong vũ trụ.Một câu chuyện về tình yêu không bị giới hạn bởi thời gian-nó có thể bị lãng quên, nhưng chưa bao giờ thực sự biến mất.…
Nói rằng triệu năm vẫn chờ, chỉ là một lời nói suông mà thôi. Nhưng tôi biết, có người vẫn chờ hàng ngày, trong im lặng...…
Đây là bộ truyện tớ viết về tớ, ngẫu hứng viết thôi. Mong các bạn đón nhận hoặc không.…