Yêu Đơn Phương...
Đôi khi, tình yêu chỉ là chuyện của một người...…
Đôi khi, tình yêu chỉ là chuyện của một người...…
Lời đầu tiên cho mình xin cảm ơn những bạn đã đọc truyện của mình ! Vì đây là tác phẩm đầu tay nên có thể sẽ có một số sai sót. Mình mong các bạn sẽ thích truyện của mình. Kamsamitaaaa :3…
Lần đầu em viết truyện có nhiều sai xót mọi người góp ý và bỏ qua lỗi cho mình nha.Mình cũng không giỏi văn vẻ lắm đâu do u mê quá nên thử sức truyện này viết về 2 cp mà mình cứ leo lên thuyền là phóng như tên lửa xem tức không mọi người. 😡😡(Bounprem và Mewgulf) chuyện gì xảy ra khi hai người lạnh lùng yêu nhau mọi người đón xem nha 😁😁😁😁…
Đây là một câu chuyện dựa kịch tình ca đam mỹ "Nhất Bái Thiên Địa". Mình không biết là có vừa lòng tất cả các bạn không, nhưng mong mọi người sẽ thích!!!…
Không phải tình yêu nào cũng ngọt ngào như người ta thường nghĩ đôi khi tình yêu chua chát lắm.…
Là câu chuyện đơn phương cậu...Là muốn gửi ba chữ đó với cậu...…
Boun Noppanut Guntachai - người thừa kế đế chế bất động sản danh giá bậc nhất Thái Lan, giàu có, quyền lực và khó tính đến mức mọi lời tán dương đều bị anh bỏ ngoài tai. Đối với anh, cảm xúc là thứ yếu mềm, và con người thì không ai đủ đặc biệt để khiến anh bận tâm.Prem Warut Chawalitrujiwong - một giảng viên trẻ xuất thân từ gia đình gia giáo, sống ngay thẳng, dịu dàng nhưng không dễ khuất phục. Anh ghét sự kiêu ngạo, càng không ưa kiểu người tự cho mình là trung tâm thế giới.Họ gặp nhau trong một sự kiện không mấy dễ chịu. Một lời nói qua lại. Một ánh nhìn bất cần. Một cái tên mà lần đầu tiên, Boun nhớ đến sau khi đã quay đi.Tưởng chừng là hai đường thẳng song song, nhưng càng tránh xa, định mệnh càng kéo họ lại gần. Khi người luôn kiểm soát tất cả bắt đầu đánh mất bình tĩnh vì một người chẳng hề để tâm đến anh. Và một người có nằm mơ cũng không ngờ bản thân sẽ mở lòng với kiểu người mà anh ghét nhất...…
tôi không khóc cũng không cảm thấy buồnchỉ cảm lòng tôi đã trống vắng vài phần…
"...Tôi cứ thích gọi chị là chị, dù rõ ràng đó là giáo viên dạy văn của tôi. Cách nhau 5 tuổi và sinh ra ở hai thế kỉ, dù vẻ ngoài ngô nghê kia có cố đánh lừa tôi tới đâu thì rõ ràng chúng tôi vẫn ở hai thế giới tách biệt. Thế giới của tôi chị đã trải qua rồi, thế giới của chị tôi không hiểu được. Tôi của năm tháng ấy cứ đinh ninh chờ đợi một khoảnh khắc mờ hồ, chờ đợi lúc bản thân đủ trưởng thành để nói ra hết. Và tôi đã ngây thơ tin rằng thời điểm hoàn hảo đó thật sự sẽ đến, chỉ cần chờ thêm một chút, một chút nữa thôi..."…
An Tư Hạ vốn nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể yêu người con gái đã giam cầm cuộc đời mình, nàng chán ghét cô. Thế nhưng khi người đó biến mất khỏi cuộc sống của nàng, khi cô không còn nhớ nàng là ai nữa, thì nàng lại mang cảm giác mất mát. Cuối cùng thì nàng lại là kẻ theo đuổi, khao khát thứ tình cảm mà mình đã để vuột khỏi tay. Phải chăng tình yêu là dày vò lẫn nhau? Cả hai đều đau khổ đến cùng cực!…
Love Yourself~…
sẽ có nhiều mẩu chuyện khác nhau mỗi mẩu sẽ có vài chap hoặc nhiều hơn (lần đầu tuôi viêtd có gì ủng hộ nhen sai sót chỗ nào mong mọi người thông cảm tg hay sai lỗi chính tả đọc mong đừng quạo=>) truyện bao ngọt nhen không có ngược mấy…
tôi từ chối một người bước vào cuộc đời mình, để đợi một người trong tim không có mình…
Một ghi chép ngắn mô tả cảm xúc của bản thân mình về một người nọ, một người mình thích nhưng mãi sẽ chẳng với tới được, mình thích chị ấy nhưng chúng mình hoàn toàn không thuộc về nhau..Dù sao cũng cảm ơn chị, cảm ơn chị đã đến bên đời tôi, cho tôi hiểu cảm giác thích một ai đó là như thế nào…
Xin chào Em trưởng thành của tương laiiiii!!! :))…
Có những duyên phận mà ta ngỡ đó là tình yêu.Cô dành cho anh những khoảng thời gian thanh xuân ngọt ngào.Liệu họ có là duyên phận của nhau?Truyện ngắn "Em gái mưa" gồm 3 phần sẽ là một món quà sâu sắc mà tác giả muốn gửi đến cho những trái tim đang loay hoay tìm câu trả lời cho tình cảm của mình.Hãy vote ủng hộ tác giả nhé.…
Cố Hạ Tuyết theo đuổi Trần Trạch Dương suốt 2 năm,vô số lần nhận về sự phũ phàng và ánh mắt lạnh nhạt vô tình của anh,nhưng cô chưa từng có ý định từ bỏ,một lần cũng không.Khi tai nạn xe ập tới,Cố Hạ Tuyết mất trí nhớ,tất cả tình cảm thanh xuân của cô đều tan biến theo máu loãng trên đường.Kí ức biến mất,trái tim cũng trống rỗng.Trạch Dương lao đến,run rẩy cầu xin cô,cầu xin cô đừng quên mình,nhưng Hạ Tuyết chỉ bình thản lắc đầu."Xin lỗi bạn học,tôi không quen cậu"…
"Tôi lặng lẽ cất gọn mảnh kí ức về anh ấy trong những năm mười sáu tuổi"…