Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Anh xin lỗi, chúng ta chia tay đi cho dù cố níu cũng không có kết quả đâu, người anh yêu là cậu ấy" "..."----------------"anh trai của em đã lừa gạt chị vì sao chị còn tha cho anh ta?" " bởi vì tôi còn yêu anh ấy, tôi không từ bỏ"".." ---------------"Hoàng Anh Nhi, chị xem tôi là gì trong mắt chị? tôi làm tất cả là vì ai? đổi lại tôi nhận được gì?" "... xin lỗi""Từ một cô gái vui vẻ hoạt bát thành một cô gái trầm lặng, đau khổ nhận bao nhiêu tổn thương tất cả là vì ai?" "..." --------------"không được đánh anh ấy" "em sao rốt cuộc vấn chưa từ bỏ?""tình cảm không dễ từ bỏ, đừng làm hại anh ấy, tôi hứa sẽ không trốn nữa , sẽ ngoan" "tốt nhất em đừng giở trò gì, không đừng mong gặp hắn""..." cô gật đầu , cảm thấy cả người suy sụp hẳn…
ABO versionCp: Hikaru×Yoshiki no switchAlpha Hikaru - Omega YoshikiCẢNH BÁO: OOCMình viết fanfic này để thỏa mãn sự đói hàng của bản thân, fanart và fic HikaYoshi ít vcl huhuMình thích cả Hikaru thật và giả, mà ko biết viết như nào cho hợp lí nếu theo đúng cốt truyện, vì nếu hàng riu ngỏm òi thì làm gì có cảnh H nữa, nên thay vào đó mình cho Hikaru giả như nhân cách thứ 2 của Hikaru thật nha.CẤM ĐỤC THUYỀN, NẾU THẤY LÀ NOTP THÌ ĐỪNG ẤN VÀO ĐỌC GIÚP MÌNH, MẮC CÔNG KHÓ CHỊU RỒI BUÔNG LỜI CAY ĐẮNG THÌ BẠN ĐỪNG TRÁCH MÌNH ÁCP/s: toàn bộ ảnh trong truyện đều thuộc về Mokumokuren-sensei. Mình dựa vào những bức đó mới đẻ ra cái fic này kkk…
Tác giả: ElentThể loại: Truyện ngắnNam chính: Dương Thần Duệ ( Thầy giáo- Chủ tịch)Nữ chính: Lục Hạ Vy Nữ phụ : Trình Giai NhuNam phụ: Lâm Hy Lục Hạ Vy cô nàng tóc ngắn với thân hình nhỏ nhắn đáng yêu. Với bản tính lương thiện, ngốc nghếch. Từ một tỉnh lẽ cô chuyển vào trường tại một thành phố rộng lớn và sống cùng chị hị của mình. Ở đây cô gặp được Dương Thần Duệ- là một thầy giáo anh văn đồng thời cũng là giáo viên chủ nhiệm lớp 11c là lớp cô đang học. Anh từ bỏ nghĩa vụ đó là tiếp quản tập đoàn với khối tài sản khủng để làm công việc của một giáo viên. Tiếp đó là xuất hiện một Trình Gia Nhu- một hoa khôi vừa là học sinh giỏi cũng là con gái độc nhất của gia đình giàu có. Trùng hợp là thầy Thuần Duệ là giáo viên dạy coi môn thanh nhạc trước đó, tình cảm coi dành cho thầy dường như rất sâu đậm. Những mâu thuần tình yêu, những rắc rối học đường, những ân ái lãng mạn liên tiếp xãy ra....…
Cô- Nàng tiểu thư sang chảnh, quyền quýAnh - Một chủ tịch có xuất thân bần hànNhững tưởng khoảng cách đó không có gì bù đắp được. Nhưng rồi tất cả lại giống như định mệnh vậy.Mọi người ủng hộ Trang nha!!…
"When it's over, it's over.No questions, no tears, no farewell kisses."Đây là một chiếc fanfic đã được viết đi viết lại nhiều lần, nhưng lần reupload này sẽ là tái sinh chính thức. Mình viết lần đầu bắt nguồn từ tình cảm dành cho một couple trong quá khứ không thành, thì hiện tại bắt tay sửa lại bản thảo gốc cũng xuất phát từ cảm mến chân thành dành cho một couple khác, đó chính là GyuHao.Mình biết cảm hứng viết và dịch của mình không được đều đặn, nhưng cũng mong có thể hoàn thành được "wake me up when September ends", cùng với những fic khác còn đang bỏ dở.Hi vọng mọi người có được một trải nghiệm đọc tốt đẹp!…
Nàng là Atobe Keigo chuyên chúc nữ dong ~Nàng là Zoldyck gia nữ phó thêm con dâu chọn người ~Nàng phàm là nhiều mỗ hải ân đại trạch trung tê cư đặc biệt người hầu ~Nàng là Domyoji gia bình thường bình thường mà lại không đồng dạng như vậy nữ phó ~Nàng ban đêm gian bộ đệ tử cũng là phụ trách chiếu cố mọi người nhân ~Nàng là tử thần trong thế giới hòa tan băng sơn công lớn thần ~Thậm chí......Nàng làm quá hoa luân gia nữ phó ~Nàng ở muội muội công chúa trung sáp quá một cước ~Nàng ở đại đạo tự biết thế gia điệu thấp thợ khéo ~Nàng ở lục thâm Hoa Lộc thế giới đánh quá tương du ~Nàng cấp d bá tước đánh quá công ~Nàng ở Sesshoumaru hoa lệ tây quốc cung điện an quá gia ~......Điệu thấp nữ phó Hoa lệ nữ phó Mị hoặc nữ phó Trong trẻo nhưng lạnh lùng nữ phó Không đồng dạng như vậy nữ phó Nàng kêu Thủy Vô Nguyệt Đại thiếu gia nhóm Ban cho nàng tên Nàng đem bọn họ Phủng ở lòng bàn tay Quý trọng Sủng nịch Thẳng đến ước định thời gian Tiến đến Cả đời ......…
Sẽ ra sao nếu cuộc đời này vả cho bạn một cú đau và bạn còn tự ôm về thêm một rắc rối.Buổi sáng không nên tỉnh lạiHách Dật Nhiên tỉnh dậy vì mùi rượu cũ bám trong cổ họng.Cảm giác đầu tiên là đau, kiểu đau âm ỉ quen thuộc của những đêm anh cố tình uống đến mức trí nhớ mờ đi. Cảm giác thứ hai là... thắt lưng rất lạ.Không đúng.Quá ấm.Hách Dật Nhiên mở mắt.Trần nhà xa lạ. Màu trắng ngả xám, đèn chùm pha lê sáng long lanh, chắc là của một khách sạn nào đó. Ánh sáng buổi sáng xuyên qua rèm cửa mỏng, chiếu thành từng vệt nhạt trên sàn gỗ. Không phải phòng ngủ của anh.Ý thức chậm chạp kéo theo một cảm giác khác, hơi thở đều đều ngay bên cạnh.Hách Dật Nhiên cứng người.Anh cúi mắt xuống.Một chàng trai đang ngủ vùi trong chăn, vòng tay vẫn còn đang siết chặt lấy eo anh. Hách Dật Nhiên nhất thời bất động, não trống rỗng mất ba giây.Ba giây sau, hàng loạt mảnh ký ức rời rạc mới lục tục trồi lên.…
- "Xu Minghao người đến cùng cậu hôm nay là ai thế?"- "Xu Minghao anh chàng đó có phải là người yêu của cậu không?"- " Xu Minghao và Kim Mingyu là loại quan hệ gì thế?"- " Xu Minghao cậu Giám đốc gì đó....."- " Cậu ấy tên Kim Mingyu !"- " Xu Minghao......."- " Xu Minghao.."- " Kim Mingyu đáng ghét làm tôi bị làm phiền đến vậy"- " Là người của công chúng sẽ luôn bị làm phiền thế sao?!"- " Không!! "- "Em là người của tôi!"- " Đồ Điên"__________________________________________idea:Toptopauthor : my;))HhoosshiVibe "Minh tinh x Giám đốc"…
"Psst.. Jessi!""Hmm""I like you""I don't like you"Tiffany xoay người rồi chạy khỏi đó, nhưng cô cũng đã quyết định sẽ làm cho cô ấy thích mình.-Tiffany Hwang là một cô gái đáng yêu và tràn đầy năng lượng. Cô gặp được Jessica Jung- người lạnh lùng, ít nói và luôn tạo khoảng cách với mọi người, sau khi chuyển về từ Mỹ.Ngay lần đầu gặp mặt, cô luôn tự nhủ mình thích cô gái kia và sau đó cô lại biết được họ là hàng xóm của nhau.Lên trung học phổ thông, Tiffany đã lên kế hoạch để tỏ tình với cô gái kia sau ba năm bị từ chối tình cảm.- Nghe có vẻ là một fanfic con nít tuổi mới lớn nhưng mà mạch fic khá nhanh (đến chapter20 thì Jessica lên làm Giám đốc luôn rồi =)) ) và thật sự là fic rất đáng yêu. Đáng yêu lắm luôn( đối với tui). Làm nhảm dị hoy. Enjoy~…
Tôi chiếm hữu kẻ ác, người bị nhân vật chính xé ra từng mảnh trong một cơn trầm cảm tự ti.Điều này là kết quả của việc giết anh em của anh ấy, nên tôi đã cố gắng hết sức để giữ em trai anh ấy sống.Điều đó cũng là một phần thưởng khi tôi có thể thoát khỏi công việc một cách an toàn.Nhưng làm thế nào mọi chuyện đã xảy ra?"Kulk, kulk...!""Anh Han, tôi sẽ lo mọi thứ."Nhân vật chính đã hoàn toàn thay đổi. Anh ấy không thể buông tay tôi, người đã làm cho cuộc đời anh ấy trở nên tốt đẹp."Tôi không nên để bạn một mình."Không, tôi ổn, vì vậy xin hãy để tôi rời đi.Tên gốc: 악역인데 퇴사하면 안 될까⚠️Lưu ý: CÂU CHUYỆN KHÔNG PHẢI CỦA TÔI. Nguồn thuộc về TÁC GIẢ VÀ tôi chỉ NGƯỜI DỊCH CỦA CÂU CHUYỆN NÀY. VUI LÒNG KHÔNG BỎ PHIẾU ĐỂ TRÁNH XÓA. ĐIỀU NÀY CHỈ DÀNH CHO MỤC ĐÍCH ĐỌC ONLINE.Cảnh báo: VUI LÒNG KHÔNG ĐĂNG LẠI ( IB NẾU CẦN). NẾU BỊ BÁO CÁO TÔI KHÔNG CHỊU TRÁCH NHIỆM.…
Em từng là vị thiếu gia cao ngạo của giới thượng lưu, sống giữa nhung lụa, được cả gia tộc nâng niu như bảo vật. Nhưng ở tuổi 14, một sự thật phũ phàng bị phơi bày - em không mang giọt máu của họ.Gia đình vội vã đưa đứa con ruột trở về, còn em... được giữ lại, nhưng không phải với tư cách người thân. Em trở thành cái bóng lặng lẽ, ngày ngày phục vụ cho "tiểu thiếu gia thật sự".Mọi đặc quyền tan biến. Từ một người đứng trên đỉnh cao, em rơi thẳng xuống đáy - bị khinh miệt, sai khiến như một kẻ hầu không tên.Đến khi gia đình lâm vào khủng hoảng, họ chẳng chút do dự... bán em cho một ông trùm mafia, chỉ để đổi lấy tiền cứu vãn danh tiếng và cơ nghiệp.Từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục, lúc ấy em mới thực sự hiểu ra - mình chưa từng thuộc về nơi đó.Em không khóc. Chỉ cười khẽ, chua chát: Nực cười thật... Hóa ra, em chưa từng là "người"... chỉ là một con tốt dự phòng, họ tiện tay đẩy đi khi không còn giá trị.…
Wedges get up! (This chapter is free)A teenager is not a dreamer, but he often feels that his life is like a dream, but beautiful but unreal, especially at night, there are always strange dreams. 26nbsp;In the slumber of his dreams, the young man walked in the sea of incredible dreams. Under the blue sky, sunny daylight shines on the endless clouds and seas. The snow-white clouds seem to have no borders. The waves are flowing into the sea, and the golden 'color' sunlight that flows to the end of the sky is like a blessing of the gods. The sea of clouds, compared with this magnificent picture, the eagles and birds that occasionally cross the sky are as small as duckweed in the sea.In the sea of clouds, there are many "vortex eyes". The nearby clouds are centered on the vortex eyes, or they swirl around slowly or slowly. Some vortex eyes suddenly appear and dissipate. Some vortex eyes are gloomy and dark. Lightning and lightning are dangerous areas for all creatures to avoid, but there are also some vortex eyes that seem to be the long river resting place. The airflow is stable all year round. White clouds are like static cotton. The vortex flows slowly or even hardly to detect.…
Tác phẩm thuộc Project 24h Gyuhao fanfic challenge."Có thể tình yêu đối với chúng ta đã luôn là một cuộc chiến dài hơi, mà xác thân tôi nào có phải thánh thần.Quá khứ bao trùm lên giấc mơ tôi những ảo cảnh chói lòa lóa mắt. Chân dung người tình, 1999, Maurizio Bettini. Dịch từ nguyên tác tiếng Ý bởi Laura Gibbs.Một đêm nào đó được nghỉ ngơi sau tour diễn mệt nhoài, trước mặt chúng ta là màn hình TV vẫn còn chạy những dòng credits cuối phim, em nửa nằm nửa ngồi ngả vào lòng tôi, kéo tay tôi che lên mắt mình, nhiệt độ nóng ran lưu lại trên từng cái chạm, ngỡ như lời thì thầm có chủ đích đã vô tình lọt ra.Tôi nào có phải chàng Hercules mình đồng da sắt, sẵn sàng vì em hứng trọn mọi lưỡi gươm. Giống như nàng Selene ôm lấy dáng hình người tình say ngủ, em của ngày ấy, chàng Endymion - là tất thảy những niềm khát vọng, thiết tha, mất mát, ly biệt không lời của tôi.Tôi yêu em, như yêu một người tình không tuổi. Từ trái tim người tình mà họa nên bức họa không tên."…
Đây là một bộ truyện Đồng nhân về Hana Yori Dango ( Hoa ko bằng bánh. ). Nữ chính tên là Makino Tsukushi, tình huống trong truyện vẫn sẽ giống trong phim, nhân vật cũng ko thuộc về ta. Nhưng! Nam chính ko hẳn là Domyouji Tsukasa, ko phải chỉ có một nam chính mà là nhiều nam chính. Còn cái vấn đề bao nhiêu nam chính thì.... vào truyện rồi biết. Cách hành xử giải quyết vấn đề của nhân vật trong truyện sẽ đi theo hướng của tác giả ta đây. Tính cách của nữ chính sẽ được chỉnh sửa đôi chút. Tài năng của nữ chính cũng được cải biến dữ dội. Ngay cả gia thế cũng sẽ được thay đổi luôn. Sẽ ko có phần giới thiệu nhân vật đâu. Chương nào có nhân vật mới xuất hiện thì ta sơ lược ngắn gọn về nhân vật đó luôn. Ko giới thiệu dài dòng, đỡ mất thời gian. Ai có xem bộ phim " Vườn Sao Băng. " phiên bản NHẬT thì hẳn sẽ nắm được một phần tình huống có trong cốt truyện của ta. Xem thử bộ phim đó đi. Hay lắm luôn. Nhưng trước khi xem, nhớ chuẩn bị vài ly nước bên cạnh và chục hộp khăn giấy loại to đó. Khi ta xem mấy tập gần cuối, ta đã khóc rất nhiều. Ta nằm trên giường coi mà khóc ướt gối luôn. Điểm này cần phải chú ý. Những khúc cảm động thì khóc khô nước mắt nhưng khúc hài hước thì cười đến chột bụng luôn. Tác giả : Higa Watery.…
Một tai nạn khép lại tất cả. Nhưng định mệnh đã lại mở ra một cánh cửa mới cho Tsukushi. Makino Tsukushi quay về quá khứ, mang theo toàn bộ ký ức của cuộc đời trước, những ngày tháng ở Eitoku, mối tình cuồng nhiệt với Domyoji Tsukasa, và tình cảm lặng thầm chưa bao giờ gọi tên để rồi lại trở thành một tình bạn tri kỷ với Hanazawa Rui. Có điều giờ đây, khi cô đứng trước họ một lần nữa, thì không còn ai nhớ cô cả. Những kỷ niệm từng là cả thế giới của cô, đối với họ chỉ là trang giấy trắng chưa từng tồn tại. Nếu mọi thứ bắt đầu lại từ đầu, liệu Tsukushi có còn đủ dũng khí để yêu Tsukasa lần nữa? Hay lần này, định mệnh sẽ dẫn cô đến một con đường khác?----------------------------Tên: Như chưa từng quen nhauThể loại: FanfictionMain Couple: Tsukasa x TsukushiRating: M (trên 16 tuổi)Tình trạng: On goingThể loại: tình cảm, trùng sinh----------------------------Nhắc nhở tâm tình: Để tận hưởng bộ fanfic này một cách trọn vẹn, bạn hãy tìm đọc full manga Hana Yori Dango, vì trong truyện sẽ có sự lặp lại khá nhiều tình tiết và câu chuyện cũ.…
Câu chuyện kể về sự trở lại của một bác sĩ nơi thị trấn nhỏ và triết lý sống của anh, được xây dựng trên hơn 15 ca bệnh có thật. Tác phẩm giúp độc giả phổ thông hiểu thêm về kiến thức y khoa, đồng thời mang đến cho giới chuyên môn những góc nhìn mới. Đây là lời tri ân dành cho những bộ phim như The Good Doctor và Grey's Anatomy: một câu chuyện bác sĩ khác biệt, nhưng vẫn mang trong mình tấm lòng "y giả nhân tâm".Lưu Tranh Lượng, một bác sĩ trẻ từng làm việc ở Bắc Kinh, bị buộc thôi việc sau một ca "bay dao" thất bại. Không còn lựa chọn nào khác, anh quay về quê nhà, một thị trấn nhỏ ở Đông Bắc. Dù từng phạm sai lầm, anh được viện trưởng của Bệnh viện số Bảy cưu mang, sắp xếp làm việc tại khoa Cấp cứu.Ở nơi có nhịp sống chậm rãi, con người vừa nương tựa vừa ẩn chứa nhiều toan tính ấy, mỗi người đều mang trong mình một câu chuyện ít ai biết đến. Họ từng chứng kiến thời hoàng kim của thành phố này, cũng nếm trải nỗi chua xót của sự lụi tàn, nhưng không ai chịu đứng yên. Chính sự kiên cường đó khiến Lưu Tranh Lượng, vốn lạc lõng và xa cách ban đầu, dần hòa nhập.Đây không chỉ là hành trình "phục sinh" của một bác sĩ từng phạm lỗi, mà còn là bức tranh bi hài về đời sống của người dân Đông Bắc. Qua từng ca chẩn đoán chan chứa niềm vui nỗi buồn, nhân vật chính dần thực hiện lý tưởng ban đầu, chữa bệnh tốt với chi phí ít nhất, đồng thời truyền tải triết lý rằng trong cuộc sống, đôi khi lựa chọn "giải pháp thứ hai tốt nhất" mới là con đường khôn ngoan nhất.…
Truyện ngắn, viết theo cảm hứng. Hay có thể khen, không hay có thể ném đá.------------------------------------------------------------------------------------ Trước mắt anh bây giờ là một cái quần sịp hiệu Tomy, màu trắng tinh khôi với vẻ hào nhóa, loại vải mịn mà cùng với đường may trơn tru không tì vết, tuy không phải loại sang chảnh nhưng cũng là loại tốt, loại chỉ may cũng tốt, không dễ bị đứt. Được hơn hết là vẻ ngoài nhìn đẹp mắt, ưa nhìn. Chỉ có mỗi một điều là không biết mặc lên người nó sẽ như thế nào. @@Hồi lâu, anh gọi chủ tiệm ra. Chắc lại là mấy bà thím hay mấy ông nội già ra nói mấy câu ngon ngọt sản phẩm rồi nào vừa rẻ vừa bền, vừa đẹp lại vừa sang, không mua thì phí lắm.... -_- "OMG" - Trong tâm trí anh giờ chỉ là hình ảnh của một thằng thư sinh đeo kính, với mái tóc nâu bồng bềnh, gương mặt sáng lạng toát lên cái ưa nhìn. Cái áo sơ mi màu xanh da trời, cái quần cáo hơi quá gối, trên tay còn đang cầm hộp cơm, miệng chép, môi bóng nhờn vì dầu mỡ. Có hạt mồ hôi lăn xuống cằm hiện lên cả đường cong trên góc cạnh trên gương mặt ấy. Bây giờ thì cái suy nghĩ vớ vẩn về một bà thím hay ông nội nào đó đã bay mất hẳn, gạt hết mọi điều chỉ để chừa lại chỗ cho hình dáng kia thôi. "Đâu phải lần đầu thấy, thật là trẻ con mà"-anh tự nhủ mình. Haha nói ra như anh là một tên sát trai không bằng, chỉ là anh thích những cái lạ, thích những cái khác thường của những thứ bình thường. Dù sao trái vẫn là trai thôi. Hắn bước tới, anh đưa tay chỉ vào cái sịp: -"Cái này cậu tính làm sao?"…