(Hương Khuê ) Ta Còn Thuộc Về Nhau
Hương và Khuê liệu có thuộc về nhau không ? Hãy đọc Fic để biết nhé…
Hương và Khuê liệu có thuộc về nhau không ? Hãy đọc Fic để biết nhé…
‼️OOC, KHÁC NGUYÊN TÁC‼️•Warn: cuntboy, Naoya!bot, mang thai, furry, từ ngữ thô tục,...•cp: Toji Zen'in (27 tuổi) x Naoya Zen'in (18 tuổi) • Bí ẩn từ khu từng già, liệu Naoya có thể sống sót trốn thoát khỏi sự truy lùng trên đường mòn. Cũng như là người thợ săn Toji có thể trả thù cho người vợ đã khuất của mình ? "Ma Sói" vẫn tồn tại, vẫn là nỗi khiếp sợ trong tâm trí của mỗi người dân trong làng sống quanh khu rừng...•btw đây là những ngày đầu mình viết nên mong được đóng góp nhỏ nhẹ để mình phát triển văn phong hơn, iu ạ 🫦🤲🏻…
Từ chương 51-56Mất chương 52-53Gửi @loiphong2612…
" nhìn thấy em khóc một lần liền muốn bảo vệ em một đời "…
"Draco nhận ra cử chỉ xa cách của cô, trong lòng rơi xuống bông tuyết lạnh ảm đạm cùng lạnh lẽo. Y hơi cúi đầu.- Hermione...Y gọi khe khẽ, cũng không có ý muốn trêu đùa gì, nhưng mà y chỉ muốn gọi như thế. Gọi cho mối quan hệ của họ quay lại như lúc ban đầu. Cả hai uống chung một ly rượu, trôi xuống tâm can là vị chát khổ đau của phần đời đã qua, là hơi men mơ hồ của phần đời chưa tới, nhưng đọng lại nơi cuống họng là vị ngọt nồng bất giác vương vấn. Vị ngọt ấy không biết còn có thể lưu lại được bao lâu, hay chỉ là thứ mồi nhử dụ dỗ người ta tự chuốc lấy những đắng chát khổ đau. Vì thế cả hai đều khựng lại, đều không thể chắc chắn.Cô quay người lại, trực tiếp hứng trọn đôi mắt y, rồi quét một lượt đến cái dây xích bạch vắt trên cổ áo của y. Dây xích bóng loáng thi thoảng đong đưa theo từng cái nhích tay nhẹ nhàng của y, ánh lên cái thứ ánh sáng hoang sơ tinh túy của trăng non miền sơn dã đêm cuối hạ. Xích kia tròng lên tâm tư dã dại của họ, để họ tự khắc chết, tự giày xéo cái thứ bản chất nguyên thủy ký sinh trong tâm khảm.Hai người như hai con bạch nhãn lang, nhìn nhau rít lên những tiếng gầm gừ của đồng loại, thế nhưng sẽ chẳng ai lao đến cắn xé lớp da nanh nọc của đối phương, lột trần yếu đuối cùng bất lực của người kia. Họ có những lãnh địa riêng, con mồi riêng, vì thế họ không muốn chia sẻ đau đớn của mình cho người khác. Cuối cùng chỉ chờ cái chớp mắt của thời gian kéo đi những xúc cảm không nên có..."…
chủ tịch hội sinh viên kiêm chủ nhiệm câu lạc bộ truyền thông sao cứ đi nhầm sang phòng tập câu lạc bộ nghệ thuật mãi thế!?warning: textfic, lowercase, ooc, hạt nhài và một chút bad wordsmọi nhân vật, tình tiết trong truyện đều là do tôi vẽ ra nhằm mục đích giải trí, không liên quan đến người thật, vui lòng không bê ra ngoài, thén kìu🫰🏻…
Tôi viết ra những câu chuyện này, dựa theo suy nghĩ của bản thân, không có ý phỉ báng, bác bỏ bất cứ điều gì cả. Một số chi tiết do bản thân tự thêm để hợp với logic, khiến người đọc có cái nhìn nhân ái hơn với những nhân vật phụ, nhân vật phản diện.…
Một cậu học sinh nhà quê tên Hạnh lên Hà Nội học cấp 3, mang theo lời bố dặn: "Con hãy tiến bước. Hãy tiếp tục đi lên. Rồi con sẽ thành công." Cậu học rất giỏi, nghĩ lớn hơn tuổi, đói thoát nghèo và đói được công nhận đến mức bắt đầu xem nhiều người quanh mình như bậc thang, lực cản hoặc phép thử. Ở trường mới, Hạnh gặp Linh Linh, một cô bạn sáng, giàu, giỏi tiếng Anh, chơi piano rất hay và sinh ra gần như ở vạch đích. Giữa hai người mở ra một quan hệ vừa giúp nhau vừa kéo nhau vào vùng rung động đầu đời.Trong lúc đó, bố Linh Linh là Trần Minh Quân, một người lớn thành đạt và cực kỳ sắc, nhìn ra tham vọng của Hạnh rồi chìa ra những cơ hội thật: lớp chọn, tài liệu, người quen, hướng đi dài hạn. Cái giá của cơ hội là một món nợ vô hình và một hệ giá trị lạnh: muốn đi xa thì phải biết cắt bỏ phần mềm, phần chậm, phần người.Series không dừng ở hết lớp 12. Từ lớp 10 tới lúc ra trường, truyện đi theo câu hỏi trung tâm: Hạnh có thể tiến rất xa, nhưng cậu sẽ còn lại là ai khi thật sự làm theo câu dặn ấy đến cùng, và rồi có dám hiểu lại nó theo nghĩa mềm hơn không? Ở phần cuối, câu hỏi ấy đổi hình thêm một lần: học giỏi có biến được thành thứ chạy được ngoài đời không?…
gửi em chút tình thơ ngây,em quay sang bảo: "em gây anh à!"lại nhìn thấy nàng thướt tha,nàng hôn má em; đúng là gây đó!…
màu hồng𝙩𝙖́𝙘 𝙜𝙞𝙖̉ 𝙡𝙖̀ 𝙖𝙥𝙝𝙤𝙣𝙜 , 𝙗𝙖̉𝙣 𝙦𝙪𝙮𝙚̂̀𝙣 𝙘𝙪̃𝙣𝙜 𝙘𝙝𝙞̉ 𝙩𝙝𝙪𝙤̣̂𝙘 𝙫𝙚̂̀ 𝙖𝙥𝙝𝙤𝙣𝙜 . 𝙢𝙤̣𝙞 𝙮́ 𝙩𝙝𝙪̛́ 𝙝𝙤𝙖̀𝙣 𝙩𝙤𝙖̀𝙣 𝙡𝙖̀ 𝙘𝙝𝙞́ 𝙩𝙪̛𝙤̛̉𝙣𝙜 𝙩𝙪̛𝙤̛̣𝙣𝙜 , 𝙫𝙪𝙞 𝙡𝙤̀𝙣𝙜 𝙠𝙝𝙤̂𝙣𝙜 𝙢𝙖𝙣𝙜 𝙩𝙤̛́𝙞 𝙣𝙤̛𝙞 𝙠𝙝𝙖́𝙘 𝙠𝙝𝙞 𝙠𝙝𝙤̂𝙣𝙜 𝙘𝙤́ 𝙨𝙪̛̣ 𝙘𝙝𝙤 𝙥𝙝𝙚́𝙥 𝙘𝙪̉𝙖 𝙩𝙤̛́ . 𝙭𝙞𝙣 𝙘𝙖̉𝙢 𝙤̛𝙣 𝙡𝙤𝙫𝙚 𝙪 - 𝙖𝙥𝙝𝙤𝙣𝙜.…
khi mà satangwinny gặp được seanney, qtoey, soundwin, kohjames thì sẽ như thế nào?…
Giới thiệu truyệnTác giả: Tiểu Thanh ĐiểmMột nữ sinh trung học vô tình đụng trúng hiện trường giết người. Cô bị nhốt trong tầng hầm, bị kẻ sát nhân nuôi như một con mèo.Đã đổi tên truyện, tên cũ là [Tù Nhân].Tên mới lấy cảm hứng từ Tinh vân NGC6334, còn gọi là Tinh vân Dấu Chân Mèo (Cat's Paw Nebula). (Đoán xem vì sao lại bỏ chữ "NGC" đi?)Nữ chính 17 tuổi, nam chính 27 tuổi, chênh lệch 10 tuổi.Thể loại: 1v1, sc, nhưng kẻ sát nhân vừa biến thái vừa đạo đức giả, không phải kiểu nam chính lớn tuổi dịu dàng truyền thống.Nhưng loại người như hắn, có lúc lại gửi cho bạn vài món quà cuộc sống.Cảnh báo: Truyện không cổ súy, không dẫn dắt, không biện hộ cho hành vi phạm tội. Mọi nội dung đều là hư cấu, không liên quan đến hiện thực.…
- warning: ooc, lowercase…
╰ ♡ attention is what i want ; viperia୨୧┇tác giả: viphelios୨୧┇link gốc: ao3୨୧┇lưu ý: truyện dịch đã có sự đồng ý của tác giả, mng đừng mang đi đâu nhéee…
Đồng nhân Thử Miêu aka Bạch Ngọc Đường x Triển ChiêuBao gồm Thất hiệp ngũ nghĩa/(Tân) Khai Phong kỳ đàm/Thử Miêu của Nhĩ Nhã…
Bill Cipher, là một cảnh sát trẻ nhưng cực kì dày dặn kinh nghiệm. Mason Pines, là một thanh niên xui tận mạng, có mặt rất tình cờ và không hề đúng lúc ở hiện trường một vụ án giết người ngoài phố vào ban đêm.Kết quả là cảnh sát bắt buộc phải túm gọn nghi phạm mặc dù thực hư chưa tỏ tường, khiến ai kia nộ khí xung thiên thét lớn cả ngày nói mình bị oan.Nhưng nói là nói, làm gì có tên tội phạm nào tự nhận mình gây án đâu cơ chứ !Thế nên, cảnh sát " giam cầm" nghi phạm, quyết không để cho di chuyển một bước, kể cả là đi vệ sinh cũng phải dắt nhau theo...Nhưng cuối cùng, sự thật về thanh niên ấy, lại khiến cảnh sát như bị dao đâm vào lòng.Hắn, bằng mọi giá phải tìm cách giải oan cho cậu.…
Cảm hứng từ các bản nhạc mình nghe, vậy nên one shot này là Songs for you.…