Tôi
Đây là những gì tôi làm vào 2h45 sáng! Enjoy~…
Đây là những gì tôi làm vào 2h45 sáng! Enjoy~…
Thể loại : Tâm lí học tội phạm - Trinh thám - Điều tra - Phá án Nhân vật chính : Vương Nguyệt - giới tính : nữNhân vật phụ : Trình Dịch, Hạ Tường, Vương Thanh và nhiều nhân vật khác- không đọc mời lướt, không tiếp- truyện không viết tắt, không teencode, không H, H+- làm ơn đừng toxic- truyện có những từ ngữ liên quan đến toipham, phapy, gietnguoi, cân nhắc trước khi đọc nhé!⚠️ CẢNH BÁO! TRUYỆN CÓ YẾU TỐ KINH DỊ, TRINH THÁM, NẾU KHÔNG THÍCH HOẶC KHÔNG ĐỌC ĐƯỢC NHỮNG THỂ LOẠI GIỐNG VẬY ĐỪNG ĐỌC Ạ!Tác giả : Lâm Âm - Âm Âm…
" Nếu một ngày em phát hiện ra tôi không giống như những gì em tưởng tượng, em có rời bỏ tôi không?"" Em sẽ yêu anh nếu anh tồi tệ em sẵn sàng xấu xa để yêu anh ""Anh có biết thế nào là uống nhầm một ánh mắt cơn say theo cả đời không? Là trong hàng vạn người em cũng sẽ nhận ra anh. Là không có ánh sáng em không tìm đèn mà em tìm anh. Là người đời có mắng có chửi em người em yêu vẫn chính là anh. em yêu anh vì anh chính là anh dù anh có như thế nào ... Vậy anh có yêu em không? "" anh không chỉ yêu em, là anh không thể sống mà thiếu em nữa rồi "…
- Vương Bạch Hạ : một cô gái xinh đẹp , thông minh lanh lợi, hiền lành, gia cảnh không có gì nổi trội- Dương Khánh : giàu nhất thành phố A. Chủ của tập đoàn Dương thị. Gương mặt như được tạc. Làn da màu: : đồng. Là mẫu đàn ông ông mà người phụ nữ nào cũng ao ước .- Mạc Bích : bạn thân của Bạch Hạ. Gia đình cũng khá giả ( Giới thiệu qua thôi ) #Mong_ủng _hộ_ạ…
Câu chuyện viết ra vốn dĩ chẳng thể tin là câu chuyện có thật. Câu chuyện viết bằng quá khứ đau thương, nước mắt, những ân oán gia tộc và cả một thứ giản đơn mà nhân loại gọi là hạnh phúc. Phải trải qua bao nhiêu đau khổ, gian khó, những tình yêu đích thực giữa những âm mưu, toan tính mới thực sự nảy mầm? Đó là điều mà mỗi người trong chúng ta sẽ chẳng dự đoán hết được..."Những gì đã xảy ra với cô như một giấc mơ vậy. Cô vùi đầu vào vòm ngực trần rắn chắc bên cạnh tìm chút an toàn. Sự cử động nhẹ nhàng của cô vừa vặn đánh thức anh. Nhìn bộ dạng như con mèo nhỏ của cô, anh đau lòng nhíu mày:"Sao vậy? Không thoải mái sao?""Không, chỉ là em muốn hỏi một câu từ lâu lắm rồi. Viễn Phong... anh... tại sao chưa từng nói yêu em vậy?""Đồ ngốc này. Chữ yêu kia thật sự quan trong đến thế sao? Anh đã định cả đời này em phải là người phụ nữ của anh. Ngoài em ra anh sẽ không tiếp nhận thêm ai nữa hết!"…