[Hi Trừng] Đoản Văn.
Mê Hi Trừng nên viết. :"))…
Mê Hi Trừng nên viết. :"))…
"Thế giới này buồn quá phải không em?""Sao lại buồn được? Anh bảo em là nắng ấm của anh cơ mà!"25/5/2026 -…
Nơi mà mình viết cho Chòn xinh và các anh đẹp trai những câu chuyện đáng yêu!…
nếu có smh sẽ kh có lsmnếu có lsm sẽ kh có smh…
Truyện không có thậtCó thể có yếu tố 18+…
12 cậu học sinh, ai cũng có một hoàn cảnh riêng khiến họ sinh ra những tính cách khác nhau. Họ có mọi thứ nhưng lại không hạnh phúc. Những cậu học sinh ấy chơi vơi giữ những ngã rẽ cuộc đời nhưng họ cũng nhận ra đã có những người sẵn sàng vì họ mà cố gắng, vì họ mà hi sinh.…
Tân SinhTác giải: Xảo Khắc Lực An Hoa ĐiềmThể Loại: Ngôn tình, Hiện đại, Giới giải trí, Thị giác nữ chủ, gương vỡ không lành, HEEdit: Ch3nnTôi cùng Tần Tiếu tham gia một gameshow, mọi người ồn ào, vì một bài hát cầu hôn "Trí ái nhân" mà hắn viết cho bạn gái cũ.Bạn gái cũ cũng ở trong chương trình, ý cười không ngớt :" Đã lâu chưa nghe lại, thật hoài niệm."Tôi vì tức giận mà bị cả cõi mạng mắngHắn ta lại lạnh nhạt mà mắng tôi : " người khác nói có sai sao? Em vĩnh viễn không bao giờ học được cách hiểu chuyện."Sau này, hắn ta lại lấy tôi làm chủ đề sáng tác hoàn chỉnh một album, cầu tôi quay lại.Tôi công khai đáp trả: "Chớ cue, bạn trai thích ăn giấm, sợ anh ấy hiểu làm."______________________Up truyện vào T2 T3 T4 T5 hàng tuần trên fbhttps://www.facebook.com/profile.php?id=100091961821307&mibextid=ZbWKwL…
- "hemlighålla" : là một từ trong tiếng thuỵ điển chỉ sự giấu giếm, bí mật.________________________- không có thật.- không đem đi đâu khi chưa có sự cho phép.…
bố tật ơi con cũng thương bố tật nhiều lắm.*nhớ đọc "nhật kí của bố tật" trước để hiểu rõ nhật kí này hơn. [lower case] [please don't take out]highest rank: #1 son #1 diary…
Khanghieu là ánh sáng soi đường. Viết để thỏa mãn OTP của mình. Trong truyện đều là tưởng tượng và ko có thật. Mong mọi người lưu ý nhaaa.…
Những ngày sau này tớ muốn cùng cậu đi hái sao.…
Gốc: 锦瑟.Converter: Vespertine.Bookcover by "Khtong" from SAUVÉE.Editor: Hủ Tiếu.Văn án:Diệp Tiêu sau khi chuyển trường ngồi cùng bàn với một người rất đáng sợ. Mỗi lần cùng hắn nói chuyện cô liền bắt đầu nói lắp.…
Tất cả đều là oneshort, văn suôi, ít chữ.Nội dung không trùng khớp với phim. Vui lòng không hỏi.KHÔNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT!Artist bìa: lyrisenseless (X)…
Artist: @咸DOOOOORTóm tắt:Sau khi thỉnh kinh trở về, Ngộ Không những tưởng mình đã có tự do. Nhưng tự do ấy chỉ là một cái lồng khác, đẹp đẽ hơn, rộng lớn hơn, nhưng vẫn là lồng giam. Hắn bị theo dõi, bị ràng buộc bởi Thiên Đình và Phật Tổ. Một ngày nọ, Dương Tiễn được lệnh xuống trần áp chế "mối nguy" đang trỗi dậy-và đó chính là hắn.Nhưng thay vì một trận chiến sinh tử, cuộc đối đầu giữa họ lại trở thành một ván cờ giằng co giữa lý trí và con tim. Dương Tiễn lạnh lùng, kiên định nhưng lại bị cuốn vào sự ngang ngạnh, hoang dại của con khỉ kia. Còn Ngộ Không, hắn tưởng mình là kẻ tự do, nhưng chính Dương Tiễn lại khiến hắn lần đầu tiên muốn quên đi tất cả để mà dựa vào một người.Liệu họ sẽ chống lại thiên mệnh, hay sẽ buông tay để rồi lại lạc mất nhau?…
"thành an là một em nhỏ dễ thương"…
Tiếng cãi vã lại vang lên trong căn phòng, ngoài trời thì mưa tầm tã kèm theo âm thanh đổ bể nặng nề của ly chén. Bóng dáng một cậu trai cao gầy kéo chiếc va li ra khỏi căn phòng không chút do dự cùng với tiếng giải thích không ngừng của người đằng sau. Liệu việc họ lựa chọn bên nhau là quyết định đúng đắn hay chỉ là chút rung động nhất thời ?Vì quá mê JD nên mình đã tự tay viếc chiếc fic này. Đây cũng là fic đầu tiên mà mình viết nên mong mọi người góp ý để truyện ngày càng được hoàn thiện hơn nhé.*LƯU Ý: SẢN PHẨM CHỈ LÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNGKhông đem đi khi chưa có sự cho phép*…
Nguyện quân đời này hạnh phúc, trong lòng luôn có ánh dương.@huayun.…
Minhyung chưa từng nghĩ mình sẽ thích một người chỉ sau một lần gặp.Chỉ là một tiệm xỏ khuyên nhỏ nằm nép mình trong con phố không mấy nổi bật, chỉ là một người thợ với đôi tay vững vàng và ánh mắt lạnh nhạt đến mức khó gần. Vậy mà ngay khoảnh khắc GonU cúi xuống, chạm nhẹ vào vành tai cậu, giọng trầm thấp hỏi một câu rất bình thường - "Sợ đau không?" - tim Minhyung lại lỡ nhịp.Một lần xỏ khuyên.Hai lần quay lại.Rồi ba lần, bốn lần... với những lý do ngày càng gượng ép.Minhyung biết rõ mình đang làm gì cố tình bước vào thế giới của một người không hề để ý đến mình.Còn GonU, từ đầu đến cuối, vẫn chỉ xem cậu là một vị khách hay quay lại hơn bình thường một chút. Một người nói nhiều, hay cười, đôi khi phiền phức nhưng lại để lại cảm giác quen thuộc một cách kỳ lạ.Cho đến khi những cái chạm không còn đơn thuần là công việc, những lần gặp không còn là trùng hợp,và khoảng cách giữa "thợ" và "khách" dần trở nên mơ hồ.Có những rung động bắt đầu từ một vết khuyên nhỏ xíu trên da,nhưng lại ăn sâu đến mức không thể tháo ra được nữa.…
đối với bé, bố là cả bầu trời.câu chuyện ngoài lề của bố tật và bé bánh.highest rank: #1 hopekook[lowercase] [please don't take out]…