Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Em về rồi đây!"Giọng nói của tôi nghẹn ngào, khóe mắt đã đượm vài giọt nước mắt, đau đớn nhìn người con trai mình yêu tàn tạ đến khổ sở. Gương mặt anh trông như già đi vài tuổi, râu còn lún phún mọc, nhiều mà chẳng thèm cạo đi."Ánh Dương, tôi không tin em nữa...""Lần này em hứa, sẽ đi cùng anh đến cuối đời, vĩnh viễn không chia xa."...…
Series này là tập hợp những truyện ngắn hiện đại về tình yêu và đời sống. Mỗi câu chuyện như một lát cắt nhỏ bé nhưng chân thực, nơi con người ta vừa chạm đến niềm vui, lại khẽ va vào nỗi buồn. Trong hận thù vẫn le lói một chút bao dung, trong ngọt ngào vẫn len vào vị đắng cay và chua chát của thực tại. Mọi thứ không trọn vẹn, chẳng hoàn hảo, nhưng kỳ thực, bằng một cách nào đó, chúng vẫn mang một vẻ đẹp riêng. Và sau cùng, mình chỉ mong rằng, dù đi qua những ngã rẽ nào, mỗi người trong chúng ta đều có thể tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình, cho dù đôi khi, hạnh phúc ấy là học cách bình yên với chính sự cô độc của mình.…
"Hoa hồng màu đỏ Hoa violet màu xanh Lẽ nào anh không biết Có người thầm yêu anh..."Dành cả thanh xuân để thầm yêu cậu, để ngắm nhìn cậu cười, để nhìn thấy cậu. Đối với tớ, đó cũng là một loại hạnh phúc..Chuyện viết từ lâu có mấy đoạn hơi xàm và phi logic mong các bác thông cảm =))) Giữ lại như kỉ niệm lần đầu viết truyệnNăm 2018-2019 :<…
Tên: Đằng sau Hotsearch (1). Tác giả: tD.Warning: Fic người thật fic người thật fic người thật! Warning tiếp: vì Tư gọi Lỗi là ca ca nên tôi mặc định họ xưng hô anh - em trong fic. Đọc vui nha chứ bên Trung toàn 我 - 你. Thể loại: Fanfic Ngô Lỗi x Triệu Lộ Tư, Slice of Life. Disclaimer: Hai người họ không thuộc về tôi. Những gì tôi viết không hoàn toàn là thật. Vui lòng không đem những chuyện trong fic quàng lên người họ. Sumary: Chuyện về những chiếc hotsearch no1, no3, no5 trong đêm 9/8.…
Chỉ là những mẫu chuyện vụn vặt, những cảm xúc nhất thời được tớ viết nên để thoả lòng. Có thể nó rất đời thường, có thể nó bay bổng và đầy mộng mơ, cũng có thể nó mang một nguồn tích cực và cũng có thể nó mang một nguồn tiêu cực không tên bởi những nỗi buồn của chính tớ.Những câu chuyện ấy nó như là một hành trình của tớ hoặc là những suy nghĩ và cảm xúc của tớ về cuộc sống xung quanh mình.…
Tình bạn là một điều gì đó rất đặc biệt. Ba cô gái gặp nhau vào năm lớp 6 vì cùng lớp. Từ ba con người xa lạ hoàn toàn, họ dần trở thành nhóm bạn thân vào đầu lớp 8. Họ cùng: - ăn chung một bịch bánh tráng. - tô cùng một bức tranh. - thức khuya gọi video, gửi video ôn thi. Và từng hứa: "Sau này dù không học cùng lớp nhưng nhất định phải cùng một trường cấp 3" [...] Vào một khoảng lặng lúc trú mưa Kiều Hân cười: "Sau này tụi mình chắc chắn vẫn sẽ cùng nhau đứng trú mưa với tư cách bạn thân phải không?" Tiếng mưa rả rích, ngày càng mạnh nhưng không khí của ba người như ngưng đọng. Không ai trả lời chỉ còn ánh nhìn xa xăm. Ý Ngân khẽ hoài niệm lại dòng nhật ký mà mình từng đọc được của Quyên. "Điều đáng sợ nhất không phải là chia xa...mà là dù vẫn ở cạnh nhau nhưng lại không còn như trước nữa"__________Chào mừng bạn đến với "mùa hạ năm 14 tuổi" đây là chuyến hành trình kể về tình bạn ba người bên nhau, đồng hành cùng nhau trong suốt hành trình học tập. Tác phẩm được đăng tải lúc 12/5/2026 với tác giả Mỹ Quyên (Tô Ngọc Quyên)…
Bạch Dạ (Đêm trắng)Tác giả: 是Joe不是Joey(现生很忙版)Nguồn: LofterThể loại: Hành động, điều tra, còn nữaNhân vật: Nam Bắc, Vỹ Quân, Cửu Minh, Hoằng Khải, Khởi trình, cùng các nhân vật khác trong học việnKết thúc: HEĐộ dài: 47 chương + Phiên ngoạiTình trạng edit: Đang cập nhậtCảnh báo:OCC, vui lòng không áp dụng lên người thậtCó một số hành động trái pháp luật, nếu không chấp nhận được thì lướt qua- Một mối quan hệ tình cảm lành mạnh đương nhiên rất quan trọng, nhưng những mối tình méo mó / lệch lạc lại hấp dẫn và kịch tính hơn. -Sản phẩm dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác!…
Thanh Xuân là tình yêu dại dột...Thanh Xuân dạy ta mạnh mẽ, yếu đuối, khóc, vui,...Thanh Xuân giúp ta trưởng thành hơn...Thanh Xuân giúp ta gặp được người cần gặp...Thanh Xuân giúp ta có những tình yêu bồng bềnh...Thanh Xuân chỉ là thời gian nhất định. Nó không phải là mãi mãi hay dài lâu...Thanh Xuân chỉ ta cách có được nó và cũng chỉ ta cách từ bỏ những gì không thuộc về mình...____ Thanh Xuân ____Xin chào m.n mình là lần đầu tiên viết về thanh xuân nên vẫn chưa giỏi lắm ạ.Kamsamita❤…
Tên truyện : Rõ hơn trong bóng tốiThể loại : viễn tưởng, gia đình. Tác giả : Minh ĐinhTruyện là một dư án nhỏ, chỉ gồm hai chương của tác giả. Mong độc giả có thể tận hưởng một thể loại khác so với truyện trước - đam mỹ.Truyện được viết theo ngôi kể thứ nhất, qua gốc nhìn của nhân vật Bình.Một khoảng thời gian viễn tưởng khi virus Dy-19 lay lan khắp toàn cầu với tốc độ không thể kiểm soát, con người không kịp tìm ra cách để ngăn chặn. Trên cái nền ấy, ta được kể về một cuộc hôn nhân, một gia đình, một con người, một suy nghĩ, một "chối bỏ"..._Lưu ý : TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TRÊN WATTPAD…
Tác giả: Jinie LynkThể loại: Tản văn "Hôm nay tôi tới nơi mà năm ấy chúng ta thường đứng ngắm bầu trời sau giờ tan học. Đã từng năm ấy rồi, cậu còn nhớ? Đã từng năm ấy rồi, cậu vẫn còn lưu số điên thoại của tôi? Đẫ từng ấy năm rồi, cậu...có đang thực sự hạnh phúc không?""Thanh xuân cần có rực rõ, muốn rực rỡ cần có cuồng nhiệt, muốn cuồng nhiệt cần phải liều lĩnh, muốn liều lĩnh cần có can đảm kiên cường. Chúc bạn có một tuổi trê rực rỡ, một thanh xuân đáng nhớ. Chúc cho tuổi trẻ của ta mãi xanh theo năm tháng.....…
Khang miết tay tôi, đầu khẽ cọ vào hõm cổ: "Khánh An chẳng quan tâm tới tao." Cảm giác nhồn nhột làm tôi giật mình, không kiềm được xoay đầu nhìn thẳng vào mắt Khang: "Tao đang bận, đợi tao tí." Dường như không mấy hài lòng với câu trả lời của tôi, hắn ta nhéo tay tôi, dùng đầu cọ cọ vào tay tôi để tìm kiếm sự chú ý. Tôi đành ôm mặt Khang, tìm kiếm câu trả lời mà tôi vẫn luôn thắc mắc: "Mày với cam có họ hàng gì với nhau không?"Khang khẽ dừng lại hành động của mình, cả người dựa vào người tôi, gương mặt như tượng tạc cách tôi chưa được 5cm. Khẽ cười, hắn ta thì thầm : "Có chứ, tao là ba của cam, còn An là mẹ." Dưới ánh nắng mặt trời, gương mặt của Khang càng thêm yêu nghiệt, tôi khẽ chẹp miệng: "Tao chịu." Được câu trả lời vừa ý, Khang cười ra tiếng gối đầu lên vai tôi.…
Mọi người đọc truyện thả tim và tương tác cmt qua lại cho vui nha 🥰📝Tác giả: Lâm Miên Miên Số chương: 1️⃣0️⃣7️⃣LINK CV: https://wikidth.net/truyen/xuyen-thanh-me-cua-vai-ac-W2MDgVS4CBp4~S7q Ngày bắt đầu đăng: 5/10/2020 Ngày xong dịch thô/cv: 7/10/2020 Ngày xong edit : 13/11/2021✨Văn Án: Tỉnh dậy sau giấc ngủ, cô thấy bản thân đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết mà mình vừa thức đêm để đọc hết, trở thành mẹ ruột của nhân vật phản diện.Sau khi người chồng đầu tiên của nguyên chủ chết, cô ta nhanh chóng đi bước nữa với một người đàn ông cao phú soái khác. Vì lo sợ đứa con trai chưa đầy bốn tuổi sẽ trở thành gánh nặng của mình, cô nàng này nhẫn tâm bỏ rơi cậu bé.Cầm kịch bản cực phẩm nhìn người chồng vẫn đang còn sống và đứa con trai phản diện, cô thở dài một tiếng. Tôi muốn đổi kịch bản!!!!!!!!!!…
Có những nỗi sợ rất nhỏ,nhỏ đến mức người khác không thấy,nhưng đủ lớn để mình im lặng rất lâu.Chiếc kính của cô không còn phù hợp nữa.Cô biết.Nhưng cô sợ bị la, sợ bị trách, sợ phải thừa nhận rằng mình đã nhìn vào màn hình quá nhiều hơn nhìn vào thế giới thật.Cô chọn cười trừ.Chọn nói "lười".Chọn nhìn mờ thêm một chút, mỗi ngày.Cho đến khi cô nhận ra,thứ làm cô mỏi mắt nhấtkhông phải chiếc kính,mà là nỗi sợ chưa từng được nói ra.Một câu chuyện nhỏ về sự im lặng, tình bạn,và khoảnh khắc ta nhận ra:không phải nỗi sợ nào cũng đáng sợ như ta nghĩ.…
Rừng Vàng" là câu chuyện phiêu lưu - kỳ bí xoay quanh Đường, một nữ kiểm lâm trẻ mạnh mẽ, cùng những người bạn bất ngờ bước vào hành trình giải mã tấm bản đồ kho báu. Giữa rừng thiêng đầy hiểm nguy, họ phải đối mặt với kẻ buôn bán động vật quý hiếm, những âm mưu đen tối và cả sự thật đau lòng về quá khứ.Không chỉ là cuộc chiến bảo vệ thiên nhiên, tác phẩm còn khắc họa tình cảm đặc biệt giữa Đường và Quyên. Từ những khoảnh khắc giản dị như cùng nấu ăn, rửa chén, đến những lần sẻ chia trong đêm, một sợi dây vô hình đã nối kết hai tâm hồn. Đường tưởng chừng lạnh lùng, nhưng trước ánh mắt dịu dàng của Quyên, trái tim cô khẽ rung động.…
"Ở nơi nào đó, gió sẽ ngừng bay.." By : HyHyThể loại : Truyện ngắn, Tự sự.Tóm tắt : Đó là khoảng không gian và thời gian mơ hồ hay tại ta quá non trẻ?Chúng ta đã gặp nhau, hiện diện trong cuộc sống của nhau như một thói quen, để rồi khi đứng trước những rung cảm đầu đời, đôi chân ta lại lựa chọn bước đi ngược hướng với đối phương,...…
Sinh ra trong một gia đình mà ai cũng phải ngưỡng mộ, ba là bác sĩ danh tiếng, mẹ là nghệ sĩ tài hoa, Yến An không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải trở thành một học sinh xuất sắc, ít nhất là trong mắt ba mẹ cô.Đứng trước kỳ tuyển sinh quan trọng, ba kỳ vọng cô sẽ thi đỗ vào trường hàng đầu của thành phố. Nhưng kết quả bài thi thử gần đây của cô lại khiến ông thất vọng. Những lời trách mắng nặng nề của ba khiến cô như bị nhấn chìm trong khoảng tối không lối thoát.Trong phút chán chường, cô buồn bã rời khỏi nhà, lang thang vô định và dừng lại ở một quán trà sữa nhỏ. Ở đó, cô vô tình gặp Duy Khang - chàng trai mang nụ cười dịu dàng như nắng mai. Kể từ khoảnh khắc ấy, anh trở thành điểm sáng len lỏi vào quãng thanh xuân đầy áp lực của cô. Họ tiếp tục chạm mặt ở ngày đầu nhận lớp cấp ba, trở thành người bạn đồng hành rồi dần nhận ra trái tim mình đã lỡ nhịp.Thế nhưng tuổi trẻ nào chỉ có màu hồng? Khi bí mật gia đình bị phơi bày, biến cố ập đến, tình yêu non trẻ vỡ vụn trong sự bất lực. Ngày cô mất anh, thế giới trong cô trở thành ngày không còn "Nắng". Thời gian trôi qua, hai người trưởng thành theo cách riêng của mình, tưởng chừng sẽ mãi bước đi trên hai con đường xa lạ. Duyên phận cho họ gặp lại nhau lần nữa sau những tháng năm cách biệt. Liệu họ còn có đủ can đảm để một lần nữa nắm lấy tay nhau?_Edit bìa: LNH…
Từ bé tôi đã yêu biển, lớn lên lại càng khao khát được đắm mình trong lòng đại dương sâu thẳm. Có lẽ, tôi yêu sự tĩnh lặng của biển, yêu cái cách gió vuốt ve mặt nước một cách dịu dàng. Ở đó, tôi được là chính mình - một bản ngã lặng lẽ và bình yên. Cứ ngỡ bản thân sẽ mãi giấu mình trong thế giới riêng biệt ấy, cho đến khi một ánh sáng rạng rỡ bất chợt xuất hiện như một tầng sóng khác biệt, xô vào thế giới của tôi, khiến màn đêm tĩnh mịch ấy bỗng chốc trở nên lấp lánh đến lạ kỳ.Hà Hải Nguyệt, đúng như cái tên, là vầng trăng lặng lẽ soi bóng xuống mặt biển đêm. Ánh sáng ấy không rực rỡ như ánh mặt trời mà mang theo một nỗi cô đơn, chỉ dám soi rọi chính mình trên mặt nước phẳng lặng. Tôi đã ngỡ mình sẽ mãi là mặt biển bình yên đến trầm mặc ấy, cho đến khi cậu xuất hiện. Cậu là ánh dương rực rỡ, một luồng sáng mãnh liệt phá tan mọi quy luật, len lỏi qua từng tầng sóng để chạm đến vùng tăm tối sâu thẳm nhất trong lòng đại dương. Sự xuất hiện ấy tựa như một nốt thăng vút lên giữa bản giao hưởng buồn, là thanh âm lạc điệu nhưng lại khiến trái tim tôi lệch nhịp. Nếu trước kia thế giới của tôi chỉ là một thước phim trắng đen đơn điệu, thì từ khi có cậu, những gam màu rực rỡ nhất đã bắt đầu tô điểm lên mặt biển vốn dĩ trầm mặc bấy lâu.Thế nhưng liệu mặt trời ấy có thể giao thoa với mặt trăng vốn khác biệt được không. Hay bản chất của chúng vốn đã là những thực thể đối lập, như ngày và đêm không thể cùng chung một khắc. Liệu có một kẽ hở nào của định mệnh…
Sao xanh và đại dương.Tôi mê mẩn ngắm nhìn bầu trời đêm với những vì sao lấp lánh, như thể cả một vũ trụ thu nhỏ đang thu gọn dưới đáy mắt.Tôi vừa nhìn vừa hồi tưởng lại vài thứ rồi bật cười kể với Lucas rằng: "Khi còn nhỏ tớ từng mong rằng sau này tớ sẽ tỏa sáng như một ngôi sao lung linh. Giờ nghĩ lại thấy thật trẻ con".Ngoài dự đoán Lucas nghe tôi nói xong cũng không cười trêu, cậu chỉ bình thản nói: "Cậu vẫn có thể trở thành một ngôi sao mà".Tôi thoáng ngơ ngác, không hiểu: "Hả, bằng cách nào?"."Chẳng có cách nào cả vì bản thân cậu đã là một ngôi sao." giọng cậu rất nhẹ, chậm rãi đi sâu vào tâm trí tôi.Tôi ngây người, đầu óc có hơi mơ màng trước câu trả lời của Lucas. Im lặng bắt đầu tự mình suy tư.Bỗng, Lucas quay sang nhìn tôi cười dịu dàng, cơ thể cậu di chuyển sát lại gần tôi, khẽ nghiêng đầu, môi mấp máy bên tai tôi phát ra giọng nói trầm thấp êm tai. "Không cần phải người khác thấy mới là rực rỡ, cũng không cần phải cảm thấy mờ nhoà hay nhỏ bé giữa hàng tỷ ngôi sao khác trong vũ trụ bao la.""Hãy biết rằng có cả một bầu trời cho riêng cậu. Vì có cậu bầu trời đêm ấy mới sáng. Cậu thật sự đã rực rỡ lắm rồi!"Cậu ngồi thẳng lại, nhướng mày, cười rạng rỡ cùng bầu trời đêm: "Hiểu chưa hửm, sao Lam Tinh?"Chưa đợi tôi hoàn hồn, Lucas còn nói một câu tiếng Pháp mà tôi không hiểu: "Tu es ma propre étoile."_________Ngày viết: 26/1/2025.…
Sau khi Ôn Lê và chồng là Bạc Duật Xuyên đăng ký kết hôn, Bạc Duật Xuyên liền ra nước ngoài lo liệu công việc kinh doanh. Hai người xa nhau nhiều hơn gần, nên lúc ở cạnh nhau luôn có cảm giác xa cách, gượng gạo.Vì quá bận rộn với công việc, dưới sự giới thiệu của bạn thân, Ôn Lê đã đăng ký một dịch vụ AI đang trong giai đoạn thử nghiệm nội bộ. Dịch vụ này có tính năng chính là hỗ trợ công việc và bầu bạn hàng ngày, cô hy vọng nó có thể giúp mình san sẻ bớt những chuyện vặt vãnh.Ai ngờ trên đường tan làm, cô vô tình làm rơi hỏng điện thoại. Lúc đổi sang thiết bị khác để đăng nhập WeChat, cô đã gây ra một sự cố nhầm lẫn tai hại: nhầm chính tài khoản của chồng mình - Bạc Duật Xuyên thành tài khoản của người bạn AI.…