Tình yêu hay tình bạn?
tớ vt theo cảm nhận của tớ vì tớ đg cr anh kia,đây là những thứ anh ấy nhắn vs tớ…
tớ vt theo cảm nhận của tớ vì tớ đg cr anh kia,đây là những thứ anh ấy nhắn vs tớ…
ông vua thất thường…
Hai người bạn và cái cây biết nóiabout TrickeryTruyện ngụ ngôn.…
poems & quotes"những câu nói tâm đắc trong tựa sách mà tớ từng đọc"…
Lắng động tuổi 18 của mình.…
Một câu chuyện đẹp đẽ ở Anh Quốc.Thể loại, ngôn tình nhẹ nhàngNu9 "địa chất", na9 "khoa học tự nhiên"..Đọc đi rồi biết…
Mỗi một câu chuyện là một lát cắt rất mỏng cũng rất trong, từ một đoạn tình yêu trong veo nào đó. Cũng vấn vương cũng ngọt ngào, mà cũng có chói đến nhức mắt vậy, và buồn thương thì chưa bao giờ bỏ qua cho người trẻ, nhưng thật may, đến cuối cùng đều là một cái kết hạnh phúc như nắng luôn ấm áp dẫu giữa mùa đông...…
Tâm sự tũi hồng chút xíu nè• tui làm con sen cho NSTT từ năm lớp 4(2015). Mà hồi đó mng bít là con nít làm gì có Facebook đúm hôn nên là tui toàn bấm chơi ngay để cày😭 ngu ngục z đó. Ừm mất nick 4 lần chưa chừa 🤦😌• Lucky me năm ngoái có hứng chơi lại sau mấy lần depressed vì mất nick nên tui hôk ngu nứa, đã đăng nhập Facebook gồi hihih giờ sẽ cày cã đời luông• Kinh nghiệm mất nick đã lâu nên là cày lên tay nhìu, nhanh thoăn thoát nuôn😌.🥰🥰😇 TÂM HỰ HẾT GÒI NHA, U LÀ TRÒI CHẮC CHẮN NICK CỦA TUI HOK LÀ GÌ HẾT VỚI MẤY MẸ KHÁC NHƯNG MÀ TUI ĐĂNG CHO VUI Ó HIHI COI NHƯ KỈ NIỆM NHỠ SAU NÀY BAY MÀU FACEBOOK!!VUI LÒNG KHÔNG REUP NẾU CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TUI!!…
Mùa hạ năm ấy, tại Nhất Trung, cái tên Tần Dạ Chu rực sáng trên bảng vàng thủ khoa, còn Trình Vãn Ý lặng lẽ đứng giữa đám đông, mang theo một ánh nhìn không ai hay biết. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi trong buổi vinh danh đã đủ để cậu trở thành "ánh trăng sáng" trong lòng cô-dịu dàng, xa vời, không thể chạm tới.Ba năm sau, khi kỳ thi đại học khép lại, họ đứng trước hai ngã rẽ của cuộc đời. Tần Dạ Chu trúng tuyển trường cảnh sát, khoác lên mình con đường kỷ luật và hiểm nguy; Trình Vãn Ý bước vào ngành ngoại giao, mang theo những giấc mơ vượt khỏi biên giới. Một người tiến về phía ánh đèn của trách nhiệm, một người rời xa theo những chuyến bay dài-chỉ còn lại ký ức về một mùa hạ năm nào, nơi ánh trăng vẫn lặng lẽ chiếu sáng nhưng chẳng thể đi cùng nhau.…
cái áo…