Rừng đom đóm
Lịch đăng là thứ 7 và chủ nhật nha , vì nguyên tuần không rảnh được một giây nào . Rảnh thì đăng bonus nhaNhớ like và cmt chỉ tốn 1 giây thôi nên xin nhớ nha mấy cô nương #lười-sama# #Dyn#…
Lịch đăng là thứ 7 và chủ nhật nha , vì nguyên tuần không rảnh được một giây nào . Rảnh thì đăng bonus nhaNhớ like và cmt chỉ tốn 1 giây thôi nên xin nhớ nha mấy cô nương #lười-sama# #Dyn#…
Yêu một tên tội phạm…
Câu chuyện nới về cuộc tình tuy đẹp nhưng đầy thử thách.Kết thúc có hậu hay không là ở cuối cuộc đời của cả hai.…
Văn ánTôi vẫn nhớ rõ ngày hôm ấy, một ngày nắng trong vắt và gió mơn man vờn quanh, trong không khí nóng hầm hập của hội trường đông nghịt người, anh đứng trên chiếc sân khấu tạm, nở nụ cười thật bình thường nhưng lại mạnh mẽ đập vào tim tôi, như một cơn địa chấn chóng vánh nhưng cứ thế mà dần dần thâm nhập vào góc sâu nhất rồi trú ngụ mãi ở đấy, dù tôi có cố gắng như thế nào cũng không đuổi ra được...Anh còn nhớ hay không mùa hè năm đấy, ve kêu giòn giã, bầu trời biếc xanh và gió thật trong lànhAnh có biết hay không từ mùa hè năm đấy, có một cô gái nhỏ luôn lặng thầm tương tư, một mình tưởng nhớ, một mình vui..... Anh chẳng biết đâu có một cái tên cô gái hay thầm gọi, "Này anh, chàng trai mùa hạ...này anh, tình đầu em thương..." Dẫu năm tháng trôi qua, anh vẫn là chàng trai mang màu của nắng, là người em thương đến tái tê cõi lòng. Đây là câu chuyện về mối tình đầu của tôi.Ký tên: Nhiên…
bạch dương(nam), kim ngưu(nam),song tử(nam), cự giải(nam),sư tử(nữ),xử nữ(nữ),thiên bình(nữ),thiên yết(nữ),nhân mã (nữ),ma kết(nam),bảo bình(nam),song ngư(nữ)Họ chưa chếtHo tái sinhNhưngTrong cơ thể người khácKiếp nạn thì khó vượtNhưng đồng lòng sẽ vượt quaĐiều căn bảnLà tin tưởng…
Hàn Yên Tử- cô gái kiên cường và thông minh. Suốt quá trình đóng giả vai cháu gái ông Bình Lâm, cô đã trải qua nhiều chuyện... Chính khi sống trong gia đình ông Lâm, cô và An Thành- Cháu nội ông Lâm đã dần nảy sinh tình cảm..."Mở cửa sổ- Chào mây bay" tạm biệt những bất hạnh trong quá khứ... Tạm biệt áng mây bay làm đen cả bầu trời... Thay vào đó là sự đấu tranh để có được hạnh phúc.…
Cô và anh trai sống trên một ngọn núi nhỏ, cuộc sống rất bình yên, cho đến ngày định mệnh ấy. Trong lúc cô chuẩn bị quà sinh nhật cho anh trai thì nghe tin anh bị tai nạn không qua khỏi. Vì vụ tai nạn của anh mà cô mắc trầm cảm quên gần hết mọi chuyện, cả cái chet của anh.Sau này khi nhớ hết mọi chuyện, cô gần như sụp đổ.…
Tôi là Lai GuanLin!T ôi bj lạc cha mẹ từ nhỏ. Tôi đc 1 nhà nhận nuôi nhg họ đối xử vs tôi giống như ng' hầu.Dù là con trai nhg tôi bj bắt lm tất cả mọị vc trong nhà. Họ thậm chí cn đánh đập và ko cho tôi ăn.Tôi đã tìm cách thoát ra khỏi đó và gặp đc 1 thiên thần.JH(JiHoon):A zì ơi! A có s ko? Này....này...Tôi bj ngất lúc nào ko bt, nghe thấy tiếng gọi tôi liền mở mắt thì thấy tôi đang nằm trong vòng tay của ng' con gái xđ như 1 thiên thần vs bàn tay ấm áp.JH: A zì ơi!Sao a lại nằm ở đây!? Nhà a ở đâu để tôi đưa về.Gl(GuanLin): KO...KO...Đừng ...Tôi ko muốn về đó.JH:Vậy phải lm sao?Ng' a lạnh lắm .GL:Tôi ko...ko sao! E đừng lo.JH: Vầy mà ko sao!Thôi đành đưa a về nhà tôi z.Thế là cô khoác áo của mk cho anh và đưa anh về nhà mk.JM:Con về rồi sao JH!đÓ LÀ AI Z!?JH: Con ko bt! Thấy a ta ngất giữa đg nên con đưa về đây vì a ta bảo k muốn về nhà.SG: Z con đưa thằng bé lên nghỉ ik, lấy đồ của ba cho cậu ấy mặc.JH: Nae~!JH hì hục kéo GL lên phòng , lên đến nơi cô đặt a xuống giường , thanJH:Ng' đâu mà nặng dữ!!!GL: Hơ...ơ..đây là đâu..JH: A tỉnh r sao! Đây là nhà tôi. Tại a ns k muốn về nhà nên tôi....GL: Nên e đưa tôi về đây sao!?JH: Ko lẽ a tự đi. Tại a nên tôi ms đưa về đây chứ bộ đâu thể để a ở đó đc.GL:Cảm ơn e, tiên tử nhỏ *cười*JH: *đỏ mặt*Anh...anh ..thay đồ đi , tôi..tôi xuống nấu đồ ăn cho anh.(đưa quần áo cho GL r chạy đi)GL: Đáng yêu thật<3…
/ 𝑯𝒂𝒊𝒕𝒂𝒏𝒊 𝑹𝒂𝒏 (𝑯𝒂𝒊𝒕𝒂𝒏𝒊 𝑹𝒊𝒏𝒅𝒐𝒖) 𝒙 𝑹𝒆𝒏𝒅𝒆𝒓 /"𝑬𝒎 𝒏𝒉𝒐 𝒂𝒏𝒉"___________________⚠ nhiều chi tiết bị lệch nguyên tác + OOC ⚠…
Tình yêu ...Hạnh phúc ...Thất vọng... Đau khổ...…
[Ai nói robot không thể yêu?]•Chuyện được chuyển thể từ một bộ phim cùng tên•một số nội dung trong fanfic có thể là ảo tưởng, bịa đặt. Vui lòng không áp dụng vào đời thật…