Tâm linh hồi ký
Một số chuyện tâm linh tự thân trải qua hoặc được nghe kể lại nên muốn chia sẽ cho mọi người.…
Một số chuyện tâm linh tự thân trải qua hoặc được nghe kể lại nên muốn chia sẽ cho mọi người.…
Phim Nam Jin. HE…
Câu chuyện này dành cho shipper…
lần đầu mình viết mong mọi người nhận xét nhẹ nhàng ạ huhu…
não động đột xuất, chính là các dạng ý tưởng bất tuân, không cố định, giống như lưu giữ (chau chuốt,chia sẻ một chút) tag đánh theo mỗi chương (tác phẩm viết đến)…
cảnh báo trc là n h ạ tt/g đang rảnh :v…
Chính là dựa theo tình cảm bi thương của tôi mà viết nên! Nội dung chẳng đặc sắc chỉ là u uất.. hy vọng không tồi!…
Đọc phần mở đầu đi các bạn.. Iu😚…
Có ai mà chẳng ấp ủ trong lòng nỗi niềm riêng?Không cầu có ai để cảm thông chia sẻ, chỉ mong có thể viết ra những tâm sự chẳng thể nói thành lời.…
Bỗng một ngày đẹp trời, bạn nhìn thấy dáng hình thật sự của cuộc sông.…
Từ thời học trò đến tuổi thành niên,con người như một giấc mộng!!!…
chán k có chuyện gì làm nên đăng oneshot mình viết trên gg docs qua…
tặng cho chủ tịch đang đói hàng =))) tổng hợp oneshot thui nhe hiu hiu…
đây là tâm tình của tui không phải truyện hẹ hẹ 🫰🏻…
Đam, bựa, có chút mất dại.…
aaaa…
Quang Huy chỉ là không chịu được đã chơi PUBG xả stress còn phải ăn cẩu lương mới đi phá mối nhân duyên của người ta, thật sự không hề biết bạn nữ đó là em của tên học bá chó điên cùng trường - Hoàng Việt Đức! Tuy nhiên, quả báo của sự việc này đến có chút kì lạ."Làm người không khó nhưng muốn làm chó chỉ cần "à" một tiếng thôi."Quang Huy gửi tới chiếc meme kinh điển dùng hình của Chu Cát Lượng trong bản phim Tam Quốc Diễn Nghĩa lên sóng năm 1994.Việt Đức không tốn đến một giây suy nghĩ, tiếp tục gõ:"À."Quang Huy: "Không thích làm người mà thích làm chó?"Việt Đức: "À..."Quang Huy tăng xông, chửi thề một câu rồi tắt máy. Sáng hôm sau bật lại mạng, có hai thông báo Messenger nhảy trên màn hình điện thoại của cậu.Việt Đức đã đặt biệt danh của anh ấy là À.Việt Đức đã đặt biệt danh cho bạn là Có Chó Mới Yêu.Song rất lâu về sau, cũng chính học bá chó điên kiêm chiến thần lật mặt này, gân cổ quát cậu:"Mẹ kiếp, mày coi tao là chó thật à? Coi tao là con chó, nên cho dù có bị chủ thẳng tay ruồng bỏ cũng vẫn sẽ quẫy đuôi chạy đuổi theo? Tao có thể con mẹ nó bước chín mươi chín bước, duy chỉ có một bước còn lại, nếu mày còn không chịu tiến lên, thì tao cũng không muốn, cũng không thể tiếp tục nữa..."Quang Huy nghe đến đây, từ ấm ức chuyển thành bực bội. Nỗ lực của cậu suốt ba năm này, còn không gấp chín mươi chín lần cái "một bước" ấy?Đây là câu chuyện về hành trình về một nhà của hai kẻ thù từng không đội trời chung ở trường cấp ba.…
Có những thời điểm, tôi chỉ muốn ngồi lặng yên 1 mình, chậm rãi nhìn lại mọi thứ vừa trôi qua và ghi lại các cảm xúc ấy. Tôi nghĩ rằng, ai cũng có lúc cần khoảng không gian - thời gian riêng để đối diện với cảm xúc của bản thân mình một cách thành thật nhất. Không phải để tiếc thương, không phải để oán hận, mà đơn giản là lắng nghe bản thân để biết mình đang sống cuộc đời như thế nào. Chẳng phải đây là cuộc đời đầu tiên và duy nhất của chúng ta sao?…
Kết chuyện có hậu a~~~~Hết rồi đó!…