Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
" Sao cậu ăn súp nhiều thế? Còn toàn là súp gà nấm! Ăn hoài không sợ béo à? " - hắn thốt ra một câu rất chi là gợi đòn." Tên bệnh này, hôm nay đến tháng hay sao mà cứ cằn nhằn như mấy bà già tiền mãn kinh thế? Tôi thích ăn súp là chuyện của tôi, không ăn là tôi chết, cậu đủ sức để nuôi tôi không? "" Hỏi thừa, tất nhiên là đủ! "---------------------------------------------------------------------Thể loại : Học đường, thanh xuân vườn trường, hài hước , HENguồn ảnh : google Một câu chuyện tình ngốc xít của đôi bạn nhỏ vô cùng ngốc xít. Là tác phẩm đầu tay, văn chương còn non nớt, mong được mọi người ủng hộ ❤️…
Nếu 1 ngày, bạn bật khóc vì vấp ngã, hãy kiên cường đứng dậy. Nếu 1 ngày, bạn thấy cô đơn, hãy mỉm cười mà vui vẻ theo cách của 1 người cô đơn. Và nếu 1 ngày, bạn thấy bản thân không còn chút sức lực nào nữa, hãy đến với tôi, tôi sẽ cho bạn sức mạnh và động lực. Tôi không dối bạn bất cứ thứ gì, tôi chỉ là đang dùng đôi mắt của mình nhìn từng khía cạnh của cuộc sống này, sau đó kể lại cho bạn mà thôi! Lời khuyên và nhân sinh quan của tôi có lẽ không giúp ích được nhiều cho ai cả nhưng từng câu từng chữ tôi viết là hoàn toàn chân thành... "Ngày mưa chưa hẳn là ngày tồi tệ, một ngày râm mát chưa phải đã là ngày đẹp trời." "Có những ngày như thế..." sẽ là góc yên bình cho tâm hồn bạn sau những bộn bề và đau khổ của cuộc sống, sẽ là niềm an ủi, là món ăn tinh thần như một bản ballad vào những đêm mưa lạnh. Chúng ta sẽ cùng ngồi lại, nhẹ nhàng gỡ từng nút thắt và xoa dịu từng vết thương lòng. Rồi, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi..…
Chỉ là những dòng tâm sự của một cô gái thầm thích một chàng trai, âm thầm ở bên, quan tâm, chia sẻ. Truyện viết theo cảm xúc, tâm trạng cá nhân nên việc ra chap sẽ vô cùng vô cùng chậm. Những ai đang buồn đừng nên lọt hố ~ Với cả, thích thì vote cho tui điiii :<…
Ở một con hẻm vắng tại Singapore, có một tiệm sửa xe cũ kỹ với bảng hiệu đã phai màu. Ban ngày, nơi này gần như không có khách, chỉ có một người đàn ông trung niên ít nói ngồi lau tay bằng chiếc khăn dầu đen. Nhưng cứ sau nửa đêm, ánh đèn vàng trong tiệm lại bật lên, le lói giữa con hẻm tối như thể đang chờ thứ gì đó.Người trong khu bắt đầu bàn tán khi nhiều chiếc xe máy chạy vào tiệm lúc khuya... rồi biến mất. Không ai thấy chúng quay ra. Không có camera hiện đại, chỉ có một tiệm tạp hóa gần đó dùng chiếc máy quay băng cũ. Khi xem lại, hình ảnh bị nhiễu và mất đoạn đúng lúc chiếc xe đi vào, để lại khoảng trống khó hiểu.Quý, một học sinh sống gần đó, quyết định tự mình tìm hiểu. Trong ba đêm liền, cậu nấp sau cột điện, nhìn thấy từng chiếc xe tắt đèn rồi chạy vào tiệm. Cửa kéo xuống ngay sau đó, và mọi thứ chìm vào im lặng.Một đêm, Quý lẻn vào. Bên trong tối và nồng mùi dầu nhớt, chỉ có tiếng kim loại vang lên từ phía sau. Đi sâu vào, cậu thấy một cánh cửa sắt cũ. Khi đẩy ra, một căn phòng lạnh hiện ra-trên tường treo đầy biển số xe, còn trên bàn là một cuốn sổ giấy đã ố vàng, ghi chép tên và thời gian, tất cả đều bị gạch bỏ."Em không nên vào đây."Giọng nói vang lên phía sau. Chủ tiệm đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo. Ông ta chỉ nói một câu: "Ta chỉ dọn dẹp những thứ không nên tồn tại nữa."Quý hoảng hốt chạy ra và báo công an. Nhưng khi họ quay lại kiểm tra, căn phòng đã sạch sẽ, không còn dấu vết gì ngoài những bức tường trống. Người đàn ông bị đưa đi, nhưng không ai hiểu hết những gì ông ta n…