Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: DellyTruyện lấy bối cảnh nước Pháp xa xôi nhưng được Viên Hạ dịch phóng tác với nhân vật mang tên Việt. Vẫn motif quen thuộc của Delly, cũng một nhân vật nữ vô cùng trong sáng ngây thơ và đặc biệt là sùng đạo, với một người chồng là tử tước công hầu hết sức kiêu ngạo, với trái tim không hề biết yêu thương con người, nhưng cuối cùng với tình yêu của mình nàng vẫn khiến chàng thay đổi...# Đây là câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng đáng để bạn đọc* Vì mình rất đam mê truyện này nên đã đăng để có thể đọc offline , vẫn chưa có sự cho phép của tác giả .…
Tác giả: Hạ Phong Thanh Thủy CV: Tieumieume 1. Bổn văn rất dài, thăng cấp lưu. 2. Phía trước nữ chủ xà tinh bệnh, sau đó phàm nhân thiên viết đến không tốt, căng quá phàm nhân thiên liền đi tu chân cốt truyện lạp, thích xem tu chân có thể trực tiếp nhảy đát. 3. Đại gia hoà bình xem văn, lý tính thảo luận yêu yêu đát ~ Thai xuyên mười lăm năm, mới biết được nguyên lai xuyên đến tu chân Long Ngạo Thiên văn trung, chỉ nghĩ yên phận quá cả đời Lạc nguyệt tịch tỏ vẻ táo bạo. Tại đây bản thổ Long Ngạo Thiên nam chủ đại sát tứ phương cuối cùng huề mỹ phi thăng tu tiên tiểu thuyết giữa, Lạc nguyệt tịch thân phận là Long Ngạo Thiên nam chủ đính hôn từ trong bụng mẹ thanh mai, cũng là trong truyền thuyết vợ cả. Lạc nguyệt tịch đối này tỏ vẻ xấu cự, vì không cho nam chủ ảnh hưởng đến nàng an (hun) dật (chi) bình (deng) ổn (si) nhân sinh, nàng quyết định rời xa nam chủ, thả bay tự mình. Đây là một cái từ nam chủ hậu cung chính cung vợ cả đi hướng hậu cung sát / tay chuyện xưa ( cũng không phải )!!!…
• FULL ••̀.̫•́✧ (Zhihu) BẠCH NGUYỆT QUANG TRỞ LẠI.ღ Tên do editor tự đặt.ღ Tác giả: 心宝推文ღ Edit: Cuaღ Beta: Duendeノ☆.。₀:*゚✲゚Bạch nguyệt quang của chồng tôi đã trở lại, cô ta cho rằng mình vẫn là đầu quả tim của chồng tôi.Cô ta xé nát lễ phục của tôi, đổ cà phê của tôi, bỏ độc vào đồ trang điểm của tôi, tuyên bố cô ta mới đúng là Thẩm phu nhân.Sau khi chồng tôi biết đã đoạt kịch bản và đại ngôn của cô ta cho tôi, cũng cho cô ta vào bệnh viện tâm thần.Ngại quá, trước kia cô là bạch nguyệt quang, hiện tại chỉ là sương trên mặt đất!PS: Thấy truyện hay nên lưu lại đọc offline. Ko nhằm mục đích thươg mại chỉ để bản thân xem.…
Đây là bản convert trên wikidich, em đăng lên đây nhằm mục đích đọc offline thôi ạ, chờ lâu quá mà em không đủ kiên nhẫn để chờ editMong mọi người đừng chửi em ạ…
Trong tình yêu, ai mà chẳng muốn được đối phương chủ động, được cưa cẩm, được quyến luyến, được cảm giác trân trọng, biết rõ mồn một tình cảm người đối diện như thế nào, Tuệ Hiên cũng không ngoại lệ. Nhưng nếu không có gió thì làm sao có sóng biển? Không va vấp, không nghiệt ngã, sao có thể gọi là cuộc đời? Năm tháng thanh xuân của Tuệ Hiên không thiếu kẻ đưa người đón, không thiếu kẻ vì nàng mà nguyện làm trâu làm ngựa. Ấy vậy mà đối với Tuệ Hiên mà nói, thanh xuân ấy chính là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của một cô gái, có thể tự do làm điều mình thích, ràng buộc chính là ngôn từ chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của cô, cô quả quyết hết năm học cấp 3 này nhất định không thèm ràng buộc mình với bất kỳ anh chàng nào, nhất quyết không vì ai mà trở nên khổ sở. Cho đến khi cô bắt gặp anh - Huỳnh Hạo Hi. Người ta nói chỉ cần gặp đúng người, tất cả mọi ý niệm đều sẽ thay đổi. Tuệ Hiên cũng muốn thay đổi nhưng trớ trêu thay, ông trời lại đồng ý với những lý lẽ xưa cũ của cô rằng thời trung học phổ thông nhất nhất không nên có người thương.Duy chỉ có một điều, cô cũng không ngờ ông trời lại ưu ái chiều ý của cô cho mãi đến nhiều năm về sau. Tuệ Hiên không biết rốt cuộc cô đã chờ đến khi nào để có lúc phải nức nở: Rốt cuộc, ANH ĐỊNH ĐỂ EM ĐƠN PHƯƠNG ĐẾN BAO GIỜ?…
Ánh nắng chói chang của buổi trưa hè tháng sáu chiếu vào khuôn mặt tôi. Tôi đang đung đưa trên chiếc võng ngoài sân mà ngủ. Giữa không khí yên tĩnh của buổi trưa hè oi bức, có tiếng dì Bảy gọi tôi:- ''Cu Mười, mày có vào ăn không hả? Định nằm đấy phơi nắng đến bao giờ??'' - Đúng, Mười là tên của tôi, do tôi có hơi mập chút nên cả làng còn hay gọi tôi là Mười ''mập''.Tôi giật mình ngã xuống đất, ê a xoa cái mông rồi chạy tót vào nhà.----------------…