Nhớ
"Có đôi lúc em như một kẻ điên, đi nhặt từng mảnh kí ức có anh ! Giá như ngay khi ấy, anh xuất hiện để nghe em nói ra ba từ tận sâu trong đáy lòng: EM NHỚ ANH!"…
"Có đôi lúc em như một kẻ điên, đi nhặt từng mảnh kí ức có anh ! Giá như ngay khi ấy, anh xuất hiện để nghe em nói ra ba từ tận sâu trong đáy lòng: EM NHỚ ANH!"…
- Yahhhhh!!!!!!! Đánh này!!!!!!!*Bộp*- Em làm gì thế Osomatsu?Choromatsu ngừng phơi đống quần áo, xoay người lại nhìn bé con đang cầm kiếm đồ chơi, đeo mặt nạ siêu nhân hướng về phía mình. Nhóc con tên Osomatsu kia lùn tịt chỉ cao tới thắt lưng của cậu, là hàng xóm gần nhà cậu, hôm nay bố mẹ nhóc có việc phải về quê nhưng Osomatsu vẫn còn sốt nhẹ nên bố mẹ nhóc không dẫn theo, thật may hôm nay Choromatsu cũng không phải đi học nên sẵn tiện cậu giữ nhóc giúp.- Em là siêu nhân! Phải đánh quái vật!Osomatsu giơ cao thanh kiếm, làm động tác như siêu nhân trong phim, nhưng nhìn đáng yêu hơn nhiều!- Vậy anh là quái vật hả?- Không. Quái vật xấu xí lắm, anh Choromatsu đẹp thế sao làm quái vật được.Nhóc con lắc đầu trả lời, câu nói vô cùng ngây ngô nhưng lại khiến cậu thấy rất vui. Cậu khom người xoa đầu nhóc rồi quay trở lại với công việc của mình. Osomatsu đưa mắt nhìn theo cậu sau đó ngoan ngoãn bắt ghế ngồi cạnh, vẫn đeo chiếc mặt nạ trên mặt.- À, em hạ sốt chưa?Choromatsu vừa móc cái áo lên sào vừa hỏi- Đỡ hơn rồi ạ.Bé con đung đưa chân, mặt cúi thấp, bất ngờ chiếc mặt nạ bị lột ra để lộ khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, cậu đưa mặt lại gần hơn, áp trán mình vào trán Osomatsu để chắc rằng nhóc đã hạ sốt. Choromatsu không hề để ý hai tay nhóc con đang siết chặt ống quần mình và đổ đầy mồ hôi, gương mặt nửa cúi xuống vì phải giấu đi cặp má đang ửng hồng, nửa ngước lên vì bị cậu cố định bằng tay.- Ừm, có vẻ đã hạ sốt thật.…
Đọc đi rồi biết😙😙😙😙…
Chỉ đơn giản là những mẩu chuyện ngắn, đôi khi sẽ là những tâm sự của mình.…
Ở một ngưỡng tuổi lưng chừng dốc, chưa đủ già nhưng cũng không quá trẻ, ngày nọ bỗng nhận ra bản thân không còn hành động xuất phát từ lòng chân thành, cảm xúc dần chai sạn, cơ thể hoàn toàn không té ngã, chỉ bước đi uể oải như một cái xác không linh hồn. Tuổi hoa mộng bỏ lại nơi đâu?, để nhớ lấy mình cũng đã từng ngây ngô như thế, chân thành yêu mến một cách nồng nhiệt không suy tính vướng bận thiệt hơn; để giương lại đôi mắt trong veo xưa cũ nhìn đời, một cuộc đời bình yên...…
Người ta thường nói tình đầu là mối tình khắc cốt ghi tâm, là mối tình sâu đậm không thể quên và thường không có đích đến. Tôi - một cô gái luôn sống theo qui tắc, độc lập, mạnh mẽ luôn đề ra cho mình những giới hạn riêng, đặc biệt không tin vào thứ gọi là tình yêu. Anh - người có đôi mắt tuyệt đẹp nhưng đầy bí ẩn, một người kì dị, lạ lùng, nhưng lại toát ra trong mình ánh nắng mùa xuân đầy ấm áp."Tưởng chừng chỉ là cơn gió mùa hạ thoáng qua, ai ngờ mang theo tương tư cả một đời...."" Tớ thích được là bản thân khi ở cạnh cậu, thích cái cách mà tớ ở bên cậu, giống như tớ đã trở thành một người tốt hơn..." "Cái vẫy tay trước cổng trường lúc nãy, không đơn giản chỉ là lời chào tạm biệt, mà nó còn là cái xua tay để quên đi bao cảm xúc không nên có. Cảm ơn vì đã xuất hiện vào những ngày tháng cuối cùng của tuổi học sinh...""Nếu biết trước có kết cục như vậy, liệu quay lại thời điểm đó tớ vẫn sẽ lựa chọn như thế chứ?"…
Welcome to ForeverTale/UnderForever (my AU :D)Warning: my drawing is not very nice and the plot is very bland :D I can not speak English properly because I'm too lazy to write seriously so write on google translate :>Source: Forever! Chara fanart by @RukatoRimotoji9Chào mừng các cô chú đã đến với ForeverTale/UnderForever (AU tôi :D)Cảnh báo: trình vẽ của tôi dell được tốt lắm và cốt truyện nó nhạt bome :D tôi có thể không nói Tiếng Anh đúng cách vì tôi quá lười để ghi lại lắm nên tôi ghi lại trên Google dịch đấy :> haha :^ (qq :')))Nguồn ảnh: Forever! Chara fanart bởi @RukatoRimotoji9…
Title :Người thừa kế :Phía sau ánh hào quangAuthours:Hana,Suzi,Thiên Thiên,JoylienPairing:RyhsYong(HaeSica)Rating:PG-? (Tuỳ hứng Authour ạ ^^)…
Xuyên không gian, hành tinh, Angle, Vampire, cuộc hành trình tìm về gia đình và sự thật....…
cảm nghĩ của tác giả và những câu chuyện của hai anh nhà…
V×KOOKSUGA×DAHYUNEUN WOO×TZUYUYEONWOO×DAISYSOOBIN×YEJI…
Cp Chính: Vương Nhất Bác (Công() Tiêu Chiến (Thụ)Nội Dung Không Liên Quang Đến Người Thật...Tôi Lần Đầu Viết Truyện ...Mọi Người Đừng Ném Đá Tôi,Hãy Chỉ Bảo Nhiều Thêm...Nội Dung:-Anh Không Yêu Tôi? Nhưng Anh Đừng Mơ Thoát Khỏi Tôi-Cậu Như Thế Là Muốn Giam Giữ Tôi?"Cún Con Của Anh Đâu Rồi,Người Này Quả Thật Xa Lạ Quá"-Đúng "Cậu Quay Đi Và Đóng Cửa Thật Mạnh"Thể loại: Đam Mỹ, Ngọt ,Ngược,Có H,HE…
Quào, cái fic đóng bụi quá và đã tới lúc lôi nó ra nựng các kiểu òi :vvv Ừ, tui quá đáng quá! Nội dung là về một cái trường học cấp ba và các nhân vật...trong đó có những người không giống con người...Trong cái hộp sọ của tớ có não nhưng không có chất xám :v nên thông cảm cho văn phong của tớ nhé! Nhé?Nhân vật không thuộc về tôi, phần nhiều là những ca sĩ ảo của Nhật Bản mà tôi yêu thích.…
người là sắc màu trong thế giới xám xịt của tôi.…
Nếu đã ai xem qua bộ anime Uta no prince sama chắc sẽ biết đến nhóm nhạc Quartet Night gồm 4 thành viên: Kotobuki Reiji; Kurosaki Ranmaru; Mikaze Ai và Camus.Nanami Haruko 15t: em gái của Nanami Haruka. Vì là chị em nên Haruko cũng rất đam mê với âm nhạc. Haruko rất giỏi trong việc sáng tác, hát, nhảy, chơi dụng cụ. Hãy cùng dõi theo Haruko trên con đường âm nhạc nha.…
Tớ và tâm sự và Treasure…
Tên Truyện: Từ Bỏ Em,Hay Giữ Chặt Em?Cp Chính: Vương Nhất Bác (Công),Tiêu Chiến (Thụ)...Ngoài Ra Còn Vài Nhân Vật Phụ..Đọc Đi Sẽ Biết..!Nội Dung: Ngọt,Sủng,Hắc Bang,1 Tí Xíu SM,Lạnh Lùng Công,Dễ Thương Câu Dẫn Thụ,Hơi Ngược Tí Xíu,HE....H+++++-Lưu Ý:Truyện Có H,Ai Dị Ứng Xin Lướt Qua...Tôi Tập Viết Truyện Nên Mn Ủng Hộ Và Chỉ Chổ Sai..Xin Đừng Buông Lời Nặng Nhẹ..Cảm Ơn…
Thấy hay nên post lại cho mọi người đọc :) khi mình đọc trên web thấy ghi: .Edit: bSu_ri .Beta: 4cNgocquynh520 .Nguồn: http://diendanlequydon.com…
Tên truyện: Đụng Nhầm Người Rồi, Cậu Bé!TÁC GIẢ:syongMô tả:Hạ An chưa bao giờ nghĩ rằng một lần vạ miệng lại khiến cuộc đời cô rẽ sang hướng khác. Trong một lần lỡ lời, cô chọc nhầm Dương Phong – kẻ nổi loạn nhất trường, mái tóc đỏ rực như ngọn lửa và ánh mắt sắc bén chẳng bao giờ biết sợ ai. Cậu ta cười nhếch mép:"Dám đụng vào tôi? Cậu gan lắm!"Từ hôm đó, cuộc sống yên bình của Hạ An biến mất. Dương Phong luôn xuất hiện bất thình lình, trêu chọc, khiêu khích và thậm chí ép cô phải chú ý đến cậu ta. Nhưng khi cô bắt đầu nhận ra đằng sau vẻ ngoài bất cần ấy là một trái tim đầy tổn thương, cô lại càng lún sâu hơn vào thế giới của cậu ta.Cùng lúc đó, Hạo Nam – chàng trai ấm áp, luôn quan tâm và bảo vệ Hạ An, xuất hiện như một ánh sáng giữa cơn bão. Nhưng cậu cũng cảnh báo cô:"Cậu ta không phải người mà cậu nên dây vào đâu, Hạ An!"Giữa một kẻ nguy hiểm nhưng quyến rũ, và một người dịu dàng nhưng khó nắm bắt, Hạ An sẽ lựa chọn thế nào?…