Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện:Phù Sinh Như MộngTác giả: Song NguyệtQuá yêu thích Trần Kiều Ân, và thấy ít ai viết truyện về chị, nên mình quyết định viết 1 bộ truyện về Ân tỷ, mong các bạn ủng hộ.********************- "Anh dùng thời gian 5 năm chỉ mong rước em về làm vợ, ra mắt gia đình hai bên, nhưng bây giờ mọi thứ còn lại gì ...".........- "Hồng trần tựa mộng Người tỉnh mộng tan Nhân sinh tựa kịch Kịch vãn người tàn". ............- "Anh sẵn sàng cùng em làm quân tử chi giao, chỉ mong sớm tối bên nhau, anh đã thấy mãn nguyện".…
Bác Văn từ nhỏ cậu đã được nhận nơi bởi gia đình của hắn (Âu Thần-một cậu nhóc cùng tuổi với Bác Văn) mặc cho bố và mẹ của Âu Thần có thiện cảm đến đâu thì hắn vẫn khinh thường một cậu nhóc được nhận nuôi chả có tích sự như cậuBác Văn nép mình thu vào một góc phòng trầm ngâm nhìn cậu bằng đôi mắt sợ hãi nhưng vẫn cố gắng nói với hắn -"Không sao đâu ! Em sẽ xem như hôm qua không có chuyện gì cả. Em sẽ không nói với ai cả đâu anh cứ yên tâm đi"Hắn trầm ngâm đứng một hồi thì lên tiếng-"Bác Văn !!! anh sẽ chịu trách nhiệm với em"-Không cần đâu, em đâu phải con gái vã lại em cũng đâu mất mát gì chứ thoi được rồi em đi nấu buổi sáng cho anh-Làm người yêu anh nhé Bác Văn!!!!_Giọng hắn đầy nghiêm túc ánh mắt đầy sự dịu dàng nhìn cậu....Ánh mắt đầy căm phẫn của Bác Văn cùng với những dòng lệ của cậu dần dần tuông ra khi trước mắt của cậu là người mình yêu lại tần tịu cùng với người phụ nữ khác -Sao anh dám làm như vậy với tôi-Cậu tức giận nhìn hắn chờ đợi câu trả lời -Vì sao ư ?-Hắn nhoẽn miệng cười rồi nhìn cậu rồi nói tiếp "Vì tôi không bị gay giống cậu !"....Thời gian chảy trôi, tháng ngày tiếp nối ...Bác Văn yếu đuối ngày nào đã trở thành một chàng trai mạnh mẽ và không kém phần khôi ngô....Hắn thiết tha nói-"Người Bác Văn em yêu sẽ chỉ có anh và mãi mãi phải là anh Âu Thần này, anh quyết sẽ không phụ bạc em đâu"Cậu nghẹn ngào nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ-"Anh lẽ ra nên biết nên biết từ sớm rằng tôi đã mất đi hết dũng khí để yêu anh."Yêu thương của cậu, hắn luôn đ…
Vong Ưu Duyên KhởiBùi Thu từng không tin vào cái gọi là tình yêu qua game, khi mà bạn bè cô mơ mộng có thể giống như Lô Vĩ Vi Vi gặp được Nhất Tiếu Nại Hà thì Bùi Thu chỉ nhoẻn miệng cười rồi hỏi: " Nếu như Tiêu Nại không tình cờ gặp được Bối Vi Vi ở bền ngoài, ấn tượng ban đầu rất tốt, thì liệu trong game hai người họ có thành được một đôi không?". Bùi Thu thật sự không thể nào nghĩ đến được, hai người sẽ phát sinh tình cảm với nhau bằng cách nào khi mà đối diện chỉ là chiếc màn hình máy tính lạnh băng, cho đến khi cô gặp được người đó...Ngày ấy mưa hoa rợp trời, Vong Ưu duyên khởi…
Khu tập thể Thanh Bình không bình yên như cái tên của nó. Nó nằm đó, già cỗi và rệu rã giữa lòng thủ đô, bao bọc bởi mùi khói than tổ ong nồng nặc và tiếng còi xe xa xăm. Ở căn phòng 402, cánh cửa sắt đã hoen gỉ từ lâu, nhưng những âm thanh sột soạt phía sau vách tường vẫn đều đặn vang lên mỗi khi nắng tắt.Vĩnh - gã phục chế tranh phong trần với đôi bàn tay ám mùi chu sa, và Lâm - kẻ môi môi lúc nào cũng ngậm kẹo nhưng ánh mắt luôn dừng lại ở những góc tối không người. Họ không tìm cách giải cứu thế giới. Họ chỉ đang cố gỡ bỏ những "tàn niệm" dở dang bị kẹt lại giữa những kẽ gạch bong tróc, trước khi hơi lạnh từ căn phòng đối diện tràn ra ngoài hành lang.…
_Mất máu ráng chịu không biết à nghen _🚫Không dành cho đàn ông đang mang thai và trẻ em đang cho con bú🛇 _Tui tự suy nghĩ nhoen =))) 😂_Ăn cắp tui thao nát cúc😂 _Instagram : _thyngocnguyen01012004😐_kimnamjoon1306😑_Twiiter : @BoBighit_Mới viết truyện nên không bt nhìu có gì các bạn góp ý mình nha 🌸_có SM nhóa hơi hư cấu tí : _ GIỚI THIỆU NHÂN VẬT _1.TÊN : Kim MiJin (Thay đổi tí)_GIỚI TÍNH : Lưỡng =)))_TUỔI : 17.5 (Sắp 18 =))) )_VIỆC LÀM: Nhân viên chăm sóc thú cưng_TIỂU SỬ : Lúc Bị Mất Sự Trinh Trắng Do 1 lần tập xe năm 14 tuổi_2.TÊN : Min YoonGi _GIỚI TÍNH: Nữ_TUỔI : 17_VIỆC LÀM : Làm chung với MiJin_Tiểu Sử : Bị ba mẹ bỏ rơi và sống tại cô nhi viện và là bạn thân của MiJin_3 . TÊN : Kim NamJoon _GIỚI TÍNH : Nam_TUỔI : 24 _VIỆC LÀM : Tổng Tài công ty C.E.O đứng đầu Hàn Quốc_TIỂU SỬ : Ba Mẹ mất do tai nạn và hiện đang ở với ba mẹ kế_4 . TÊN : Jung HoSeok_GIỚI TÍNH : Nam_TUỔI : 22 _VIỆC LÀM : Tổng Giám Đốc Công Ty C.E.O em trai NamJoon_TIỂU SỬ : Con Trai Cưng của Ba Mẹ kế NamJoon _Thương anh trai cực_5 . TÊN : Kim TaeHyung_GIỚI TÍNH : Nam_TUỔI : 50 _TIỂU SỬ : Kim Tổng nuôi nấn NJ , HS từ nhỏ ..._6 . TÊN : Jeon JungKook_GIỚI TÍNH : Nữ_TUỔI : 45_TIỂU SỬ : Mẹ kế HS chỉ yêu thương HS vì tài sản ghét NJ_7 . TÊN : Park Jimin _GIỚI TÍNH : Nam _TUỔI : 20_VIỆC LÀM : Chủ Tiệm Thú Cưng Nơi MiJin làm_TIỂU SỬ : Thích MiJin từ lâu tình địch của NamJoon…
Tác giả: Trương Như ÝThể loại: huyền huyễn, cổ đại, tình cảm.Với phong cách nhẹ nhàng chậm rãi, bản thân mình không quá chú trọng chạy theo xu hướng để lôi kéo độc giả, mình viết vì những ý tưởng rất riêng của mình.------Bốn mươi chín kiếp luân hồi, là bốn mươi chín kiếp trầm luân trong bể khổ và bể tình để hoàn trả lại những tội lỗi nàng phạm phải, đến thời hạn trở về, ngàn năm kia tựa như một giấc mộng dài, không còn gì để luyến tiếc...Câu chuyện kể về cuộc hành trình trải nghiệm của 3 nhân vật: Y Vân, Trường Phong, Cửu Vương qua từng kiếp luân hồi ở chốn hồng trần, một vì ân nghĩa, một vì nghiệp duyên, trải qua từng đời từng kiếp yêu, hận, hạnh phúc rồi lại chia ly, bi thương,.v.v...Nếu như nói một vở kịch trên sân khấu chính là đã được sắp đặt trước để những diễn viên phù hợp với vai diễn lên biểu diễn, thì chốn nhân gian chính là một vở kịch lớn, mỗi kiếp đều đã được viết ra sẵn, biết trước diễn biến và kết thúc, chỉ là không sao thay đổi được.Từng trải nghiệm qua đi của một kiếp sống lại khiến người ta suy ngẫm, tiếp thu được một bài học hoặc có thể ghi nhớ thêm một nỗi buồn, nhưng rồi một câu chuyện dài cuối cùng cũng sẽ đến hồi kết, liệu cả 3 có thể quay trở về nơi ban đầu của mình hay không, hay mãi mãi lạc mình ở cõi nhân gian mặc cho vở kịch chốn hồng trần bị sắp đặt hết kiếp này qua kiếp khác.…
Giới thiệu: Hoen Habin là một cô nàng sinh viên khoa điện ảnh, ước mơ của cô là trở thành một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Chính điều đó đã làm ngược ý gia đình cô vì họ không muốn con gái mình phải cực nhọc như vậy... nên từ khi tốt nghiệp cô đã phải sống tự lập một mình theo đuổi tương lai. Bỗng nhiên mất việc làm, túi tiền cũng dần cạn kiệt và thấy đáy, cô đương nhiên không thể mở miệng xin tiền mẹ vậy nên Habin đã quyết định làm fansite cho nhóm nhạc nổi tiếng hàng đầu hiện nay, BTS. Không phải là một ARMY... con đường kiếm tiền của cô dựa vào nhóm nhạc đình đám này sẽ như thế nào?…
Tên truyện: Năm tháng tương laiTác giả: Sophia AmahaneThể loại: đồng nhân, tình cảm, siêu nhiên, kỳ ảo, dị năng, hành động.Couple: Chưa xác định.Rating: 15+Warning: OOC.Tình trạng: Tiếp tục.Disclaimer: Ngoại trừ OC, tất cả các nhân vật khác đều không thuộc quyền sở hữu của tác giả. Nhưng trong đây, số mệnh của họ là do tôi định đoạt.Truyện được đăng tải duy nhất tại account wattpad @sophia-schoenheit, tất cả những nơi khác đều là ăn cắp.…
Gemini Norawit- Ông chủ của một chuỗi bất động sản gồm 4 nhà hàng,7 khách sạn và chuỗi 10 quán bar nổi tiếng lấy tên hắn lần lượt là G, E, M, I, N, O, R, A, W, T. Tay buôn người giấu mặt, Tổng giám đốc công ty gia đình lấy tên là Charoenrak kiêm chủ tịch công ty riêng tên GNT, nổi tiếng cả hai giới đen và trắng. Fourth Nattawat- Sinh viên năm 2 khoa Sân khấu Điện ảnh, gia thế bình thường (?) nhưng lại có gương mặt ưa nhìn và học lực rất tốt, được bầu là nam thần của khoa Sân khấu Điện ảnh. -Hắn gặp em tại quán bar của hắn, hắn mê em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Hắn tỏ tình thì em né, nhưng hình như em né hắn không nổi nữa rồi... -Hắn quyết tâm rồi, rửa tay gác kiếm, không ăn chơi gì nữa, tập trung bế vợ về đã -Nhưng sao hôm nay em lại bước ra từ khoa cảnh sát thế này -"Chú thích em ở điểm nào vậy?" "Điểm nào tôi cũng thích, miễn người ấy là em thì tôi thích hêt"Thể loại: Văn xuôi + Textfic/ Trinh thám/ MafiaMotip: Mafia lạnh lùng iu mỗi mình em công x Cảnh sát nhẹ nhàng đáng iu thụ❌Truyện do trí tưởng tượng của tác giả, không áp đặt lên người thật❌…
ĐÂY LÀ TRUYỆN KINH DỊ CHIẾN TRANH, MỌI NỘI DUNG VỀ NHÂN VẬT ĐỀU LÀ HƯ CẤU NHẰM KHÁC HỌA RÕ NÉT SỰ TÀN ĐỘC VÀ LẠNH LẼO CỦA NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG CÓ ÁNH SÁNG MẶT TRỜI ẤY.VĂN ÁNDưới tán dừa già úa, giữa lòng thành phố hoa lệ, tiếng ru khẽ rền vang như tiếng khóc từ cõi u linh."Khúc Tấu Trăng Rằm" mở ra một câu chuyện nhuốm màu máu và hận thù, khi một lời nguyền cổ xưa từ thời loạn lạc trỗi dậy, kéo theo những oan hồn chưa siêu thoát.Tại mãnh đất hữu tình với những áng dừa xào xạc đâu đó ẩn sâu trong bóng tối lại là một bí mật đen tối bị chôn vùi. Nhưng đâu ai ngờ rằng bí mật về tình bạn phản bội, những tấm huy chương hoen máu và oan nghiệt truyền đời dần lộ diện trong đêm trăng rằm đẫm lệ.Ai sẽ là kẻ trả giá cuối cùng cho món nợ đã bị lãng quên? Ai là kẻ phản bội khiến kẻ chết oan phải căm phẫn? Ai là kẻ sống sót cuối cùng để trả lại món nợ máu năm xưa?... Chẳng ai biết và cũng chẳng ai muốn biết.Trong ánh trăng rằm bàng bạc, khi tiếng ru ma mị ngân lên, ai sẽ là người cuối cùng nghe được tiếng gọi từ địa ngục?Bởi đôi khi, có những lời hứa... phải trả giá bằng linh hồn vĩnh viễn không thể siêu sinh.…
truyện viết để thoải sự đói hàng otp của tao :00truyện viết còn non mong được nhận xét nhẹ nhàngsummary:au hiện đại (vào truyện để biết rõ hơn)rating:....nhân vật thuộc sự sở hữu của Vivinos và Qmeng tôi chỉ biến tấu và sử dụng trong mục đích phi thương mạiSử dụng giấy phép CC nên có thể thoải mái sử dụng ý tưởng và ghi công sáng tạo là tôiĐây không phải lần đầu tôi viết nên sẽ cố gắng Fanfic không bám sát vào nguyên tác nên có thể gây khó chịu khi đọc ,cần cân nhắc-mong bạn có trải nghiệm đọc thật tốt-cre bìa:aoenkaku_sub on tweet…
Gửi 10 năm thanh xuân, 10 năm thương nhớ, 10 năm của tuổi trẻ, từng bồng bột và bốc đồng vì cái gọi là tình yêu vụng dại. Những dại khờ của năm tháng tuổi trẻ. Gửi em cô gái đã qua rồi cái thời mộng mơ, cái tuổi mà người ta hay nói là ăn chưa no lo chưa tới và giờ khi ngồi ngẫm lại những gì em đã trãi qua chỉ có thể nhoẻn miệng cười mà không thể cất thành lời. Hỏi em có hối tiếc không? Tiếc chứ... Tiếc vì em yêu quá vội và chưa kịp nghĩ suy cho những quyết định của những ngày tháng ấy. Gửi em cô gái đã bước ra từ sự đổ vỡ! ❤️…
"Oaaaa" tiếng hú hét cứ to dần khi Saine sắp xuất hiện, và cả tôi cũng không ngoại lệ. Ôi chúa ơi thật mong đợi quá, anh ấy như là niềm động lực cho tôi vậy đấy, cảm xúc cứ như vỡ oà khi sắp tận mắt gặp thần tượng của mình.Tôi thầm nghĩ: "Thì ra 2 năm tích góp từng đồng của mình, ăn mì tôm cả năm xứng đáng như vậy. Ôi chúa ơi tôi có thể chết ngay lúc này!.""Không, không được nếu chết bây giờ thì làm sao được xem show của anh ấy năm sau chứ, thôi chúa hãy để con sống tiếp vậy."…
"Tên Gọi Của Nguy Hiểm"Trong thế giới ngầm của những bóng súng, những con chip sinh học và những tổ chức ám sát bí mật, Adeline "Angel" - điệp viên bắn tỉa cấp S lạnh lùng, quyến rũ và mang vết thương tâm lý sâu sắc - là kẻ mà mọi kẻ săn lùng đều khiếp sợ. Nhưng số phận đặt bên cạnh cô một cộng sự mới: Angelie, cô gái bướng bỉnh, mỏ hỗn nhưng dịu dàng và đầy nhân tính, được cử đến với nhiệm vụ hai mặt - hợp tác... hoặc thủ tiêu Angel.Từ những hành lang đầy mùi thuốc súng của Vienna đến các phòng thí nghiệm ngầm đầy bẫy chết người của Cerberus, cả hai bị cuốn vào âm mưu hồi sinh Phoenix, dự án đen tối có thể thay đổi trật tự thế giới. Giữa những trận đấu súng, những cánh tay máy và sự phản bội từ quá khứ, từng mảnh giáp trong trái tim Adeline dần nứt vỡ dưới ánh nhìn không khoan nhượng của Angelie.Hành động dồn dập, hồi hộp đến nghẹt thở. Tâm lý nhân vật sâu sắc, chậm rãi hé mở vết thương và khát khao. Một câu chuyện hành động điện ảnh, bí ẩn và lãng mạn giữa hai người phụ nữ - nơi tình yêu nhen lên giữa tro tàn và tiếng đạn.…
Giá như tôi có thể quay về những tháng ngày còn ngây ngô ấy, trải nghiệm tất thảy những niềm vui hạnh phúc mà ngay hiện tại tôi không cóLần đầu tiên, một khoảnh khắc tuyệt vời khi giữa đôi ta là câu chuyện chất chứa những thơ ngây với cái gọi là yêu thương. Giữa khung cảnh ngôi trường bé bỏng,hai chúng ta có những kỉ niệm mà bây giờ nhìn lại chỉ biết hoẻn miệng cười. Ngày ấy như là một giấc mơ kì diệu mà bây giờ tôi muốn mình được mơ như thế-TVKLần thứ hai, một con người vốn đã hoàn hảo nay nhìn lại vẫn không hề thay đổi. Tôi và cậu, một giai đoạn mới của tình bạn tình hàng xóm mà giờ ngẫm lại tôi thấy tiếc thấy hờn bản thân mình. Có lẽ tự tôi đã vụt tắt đi những tháng ngày hạnh phúc nhất của đời mình.Thời gian đã đi qua rất nhanh, giờ chúng ta vẫn ở đấy chỉ có mối quan hệ là thay đổi nhưng chúng ta lại càng thân hơn hiểu rõ tâm tư của nhau hơn-NPTLần thứ ba, ánh mắt dịu dàng đã mang đến nhưng khoảnh khắc tuyệt vời trong tâm tư của tôi. Nhưng rồi cũng một ngày nào đó thời gian trôi qua thật nhanh chúng ta không còn là gì nữa gặp lại cũng chẳng biết nói gì chỉ biết lẳng lặng mà đi hai người hai hướng-NHNLần thứ tư,một hình bóng quen thuộc cầm cây đàn guitar miên man trong những buổi chiều tà đã làm tâm hồn tôi trỗi dậy. Tuy vậy nhưng niềm vui đến thì ít người ấy chỉ biết đem lại cho tôi những đắng cay mà tôi không ngờ tới-BBNĐiều còn lại của hiện tại là những chuỗi ngày mong mỏi niềm hạnh phúc từ những điều bé nhỏ xung quanh .. 2 tháng-2 năm và có cả hơn 2 ngày - số 2 vẻn vẹn đời tôi -…
"Rầm"Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vài mũi, cô nằm đó nhoẻn miệng cười nhìn bầu trời xanh thẳm. Vậy là hết, đây là chuyện cuối cùng cô có thể làm cho anh, cũng là điều duy nhất có thể để anh suốt đời này không thể quên cô được. Bởi vì tính mạng người con gái anh yêu là do cô cứu, vì có cô nên cô ấy mới may mắn thoát khoải kiếp nạn này...Máu từ miệng không ngừng phun ra, ngay lúc này đây trước mắt cô là hình ảnh của bố mẹ, họ đang nở nụ cười thỏa mãn. Nước mắt cô chảy dọc xuống, hòa cùng máu, ý thức cũng dần dần mơ hồ đi.Cô sắp không xong rồi...Cô sắp rời xa thế giới này rồi...Cả anh và bố mẹ cô sẽ không còn thấy cô chướng mắt nữa, rồi họ sẽ có cuộc sống vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn khi không còn cô nữa...Ngay từ đầu, cô sinh ra trên thế giới này đã là một sai lầm. Cuộc đời cô từ đó cũng là sai lầm nối tiếp sai lầm. Có lẽ năm đó cô không nên khóc lóc cầu xin bố mẹ đừng ly hôn. Có lẽ năm mười bảy tuổi khi đó cô không nên rung động trước người con trai ấy. Nhưng mà...Tạm biệt.***Phật hỏi người con gái:- Nếu ta cho con làm lại cuộc đời này, con sẽ sống khác chứ?Cô gái ấy ngẩn người, qua một hồi lâu mới cười ngu ngơ, nhưng ánh mắt lại vô cùng chân thành:- Xin phật hãy cho anh ấy được hạnh phúc... Và cả, bố mẹ con nữa, mong họ sớm tha thứ cho nhau...Linh hồn cô tiêu tán, Phật lắc đầu. Trên đời này có nhiều người như vậy, đến lúc chết đi rồi lòng vẫn hướng về nửa kia. Nếu có kiếp sau, Ngài mong rằng cô đừng ngốc như thế...…
Anh từ từ lại gần cô hoen nắm lấy bàn tay trắng non mềm ấy thì phát hiện bàn tay ấy đã bị cơn gió làm lạnh cho như 1 cục đá . Anh không nói gì mà bỏ tay cô vào túi áo mình . Mà chỉ lặng lặng nhìn cô. Bổng nhiên cô nói với anh rằng:"Em tưởng là mình đang nằm mơ cơ? "Anh không hiểu mà hỏi cô " vì sao em lại nói thể" " Anh biết không nhưng năm tháng tồn tệ kia em từng ước lớn lên em sẽ không để ai nhìn. em bằng những ánh mắt kinh bỉ coi thường nữa. Ngược lại em sẽ đứng trên tòa nhà cao nhất lung linh nhất để nhìn lại họ bằng chính nhưng ánh mắt họ đã khinh thường em . " " Và cùng người e thương sánh vai bên nhau được mọi người công nhận là hai người hoàn hảo và nhận được những ánh mắt nụ cười nghuowbgx mộ chứ không phải là những lời khó nghe của nguuowngf người ngoài . Dù e biết những lời nói đó là không đúng nhưng em lại thấy rất khó chịu . Và giờ thù sao em đã làm được những gì em đã ước rồi này nói hoàn hảo tới mức em nghĩ mình đang còn nằm mờ đấy . " Cô nói xong ngoằng mặt nhìn anh cười như là 1 avanaf sao khuyết Anh nhue là người mất hồn . Sau 1 2 phút anh mới phản ứng lại cô nói mà dùng ngón tay chạm vào chán cô . "Ngốc ạ, em không phải đang nằm mơ gù hết vì nhưng thứ như bây giờ em nhận là được lại điều hiện nhiên có khi em còn nhận lại được những thứ tốt đẹp hone những điều e nghĩ hàng vạn lần đấy" " Em cứ hãy mơ những điều em thích vì anh sẽ cùng em thực hiện những điều ước đó thành sự thật" Anh nói xong cảm thấy tay mình có 1 dọt nước ấm ấm anh nhìn lên khuôn mặt nheu khắc tượng c…
Đêm đó, thành phố như bị nuốt vào một con thú khổng lồ bằng lửa.Nhà máy hóa chất bốc cháy, từng cột khói đen cuộn lên như xé rách bầu trời.Lục Trạch nhận lệnh rút lui.Tô Vãn mất liên lạc... ở sâu bên trong khu vực cấm.Bộ đàm vang lên, giọng cấp trên cứng như thép:"Không ai được quay lại."Nhưng giữa âm thanh vỡ vụn của kim loại và tiếng lửa gầm, anh nghe thấy một thứ khác.Là giọng cô.Yếu ớt. Đứt quãng."Lục Trạch... em ở đây."Khoảnh khắc đó, mọi nguyên tắc anh giữ suốt đời... gãy đôi.Anh tháo mũ bảo hộ.Đặt xuống đất.Nhìn về phía biển lửa như nhìn về một nơi đã định sẵn.Đồng đội giữ anh lạiAnh chỉ nói một câu, rất nhẹ:"Có người đang đợi tôi."Rồi quay lưng.Đi vào lửa.Anh tìm thấy cô dưới một dầm thép sập.Tô Vãn còn tỉnh, nhưng không thể di chuyển.Ngọn lửa lan nhanh hơn cả thời gian.Anh không nói "đừng sợ".Vì cả hai đều biết... điều đó vô nghĩa.Chỉ có một câu, như lời thú nhận đến muộn:"Nếu có lần sau... anh sẽ gặp em sớm hơn."Anh đẩy cô ra ngoài lối thoát vừa mở.Dùng chính cơ thể mình chắn lại đợt nổ ập tới.Ánh lửa nuốt lấy anh... không ồn ào.Chỉ là một cái chớp mắt của định mệnh.Tô Vãn sống.Nhưng kể từ hôm đó, cô không còn sợ lửa nữa.Vì thứ đáng sợ hơn... là ký ức.Nhiều năm sau.Một buổi chiều bình thường, trạm cứu hỏa đón những tân binh mới.Tô Vãn đi ngang qua, nay đã là bác sĩ trưởng khoa.Cô dừng lại trước tấm tường danh dự.Tên anh ở đó:" Lục Trạch "Không hoa. Không lời hoa mỹ.Chỉ là một cái tên... nhưng nặng hơn cả một đời người.Một t…
Tác giả : Thính Hải Quan LanTag : Nguyên sang, ngôn tình, cận đại hiện đại, tình yêu, tình hữu độc chung, thanh mai trúc mã, điềm văn, nam chủ thị giác, chính kịch. Phó Văn Thanh cứ nghĩ bọn họ là một cặp vợ chồng có cuộc sống bình thường nhất, cũng sẽ có cuộc sống bình thường tốt đẹp nhất. Không ngờ, đó chỉ là hy vọng xa xôi. Anh thấy em khi tuổi xuân vừa hé, bên em lúc hoa tươi nở rộ, cũng nhìn thấy em bị bệnh tật hành hạ, tái nhợt gầy gò như đóa hoa sắp tàn. Điều anh muốn nhất, là được thấy gương mặt em hằn in dấu vết thời gian, mái tóc phai màu năm tháng, nhoẻn miệng cười tươi với anh. « Qua bao nhiêu thời gian, vượt bao nhiêu năm tháng, cuối cùng cũng được đến bên người. » Anh yêu em, em là động lực để anh sống tiếp, cũng là quyết tâm để anh buông bỏ cõi đời này. == Bản chất là một câu chuyện gà trống nuôi con-------------------------------------------Truyện edit không bản quyền, không đồng ý sử dụng với mục đích thương mại.…
Trong trường trung học Thanh Hòa, có một bí mật nho nhỏ.Nếu bạn không biết phải nói lời tỏ tình thế nào,không biết viết lời chia tay ra sao,hãy tìm Lâm Tịch Nhiên.Cô sẽ viết giúp bạn một cái kết.Một cái kết... đẹp, hợp lý, và đủ để người trong cuộc tin rằng đó là điều đúng đắn.Nhưng không ai biết rằng cô gái luôn viết kết thúc cho người khác ấy, lại chưa từng dám viết một cái kết cho chính mình.Cho đến khi cô gặp Trình Dục Thần.Nam sinh đứng đầu khối, lạnh lùng, xa cách,là người duy nhất nói với cô:"Kết thúc của tôi, không cần người khác viết."Thế nhưng, chính người đó lại từng bước bước vào thế giới của cô,trở thành câu chuyện duy nhất... khiến cô không thể đặt bút.Mùa hè năm cuối cấp đến như một cơn gió nóng rực.Áp lực thi cử.Những lời chưa nói.Những rung động không thể giấu.Và một cuốn sổ... chứa đầy những "kết thúc" của người khác.Khi bí mật bị phơi bày,khi mọi hiểu lầm dồn đến,khi chia ly đã được định sẵn...Lâm Tịch Nhiên cuối cùng cũng phải viết: "Kết thúc cho câu chuyện của chính mình."Nhưng lần này cô sẽ tiếp tục viết một cái kết hoàn hảo như trước...Hay lần đầu tiên dám sống khác đi với những gì mình đã viết?…