Đọc nhiều nhớ được bao nhiêu
Cảm nghĩ bản thân về sách…
Cảm nghĩ bản thân về sách…
Cuộc đời không phải chỉ một màu hồngĐời là một bể khổ Không ngọt ngào như chuyện cổ tíchKhông nhẹ nhàng như cơn gióĐời nhiều phong ba lắm!Không phải ai cũng hạnh phúcKhông phải ai cũng có một gia đìnhMỗi một người là một nỗi khổCuộc sống của một người như mảnh thủy tinhNhững mảnh vỡ cuộc đời của từng ngườiMỗi người có một nỗi khổ riêngTừng mảnh vỡ đó có ghép lại với nhau không? Muốn biết thì hãy cung theo dõi câu chuyện của tôi.---------------------Tôi lại đào hố nữa rồi 3 truyện lận đó trời…
otp lớp t thôi, vui vẻ, hoan hỉ nha á hí hí 😘…
Tối muộn, kha dắt tôi về sau buổi họp lớp. Tôi hơi ngà ngà say, bước đi loạng choạng nên anh đã cõng tôi đi về. Gió đêm mát lạnh, còn tôi thì cứ nũng nịu như con mèo nhỏ trên lưng anh.- Kha...- Hửm?- Em mệt quá à... Mà em buồn ngủ nữa...- Vậy lát về ngủ liền, ngoan.Tôi nghiêng đầu nhìn anh, mắt long lanh vì rượu và chút hờn dỗi:- Nhưng em chỉ ngủ nếu có anh ru thôi...Kha bật cười:- Say rồi còn biết đòi anh ru cơ à?- Tại anh mà... Anh không ở cạnh là em không ngủ được...Anh khựng lại một chút rồi nói:- Vậy hôm nay... để anh ôm bé ngủ. - Bé Không cần mơ nữa, có anh thật rồi. Tôi dụi đầu vào lưng Kha, lí nhí:- Ừm... không cần mơ nữa... em...có anh...thật..rồi ................................"Thanh xuân là những ngày rực rỡ nhất, dù kết thúc của nó có màu hoàng hôn."…
Chuyện kể về 1 cô gái vì gia đình đã bỏ nhà ra đi. Những điều gì đang chờ đón cô, hãy theo dõi câu chuyện nhé!!…
Có chút thật cũng có chút ảo , tên nhân vật là Nhi và Quân , một otp trên trường của tớ . Vì quá ume nên tớ phải viết cho thoả mãn tấm thân ~…
"Sự Ganh Đua Và Tình Yêu Trong Môi Trường Học"…
Dõi Theo Ánh Mặt Trời"Không ai yêu tôi cả..."Ngọc Linh khẽ thì thầm trong một buổi chiều lộng gió. Mái tóc cô bay nhẹ theo làn không khí se lạnh đầu thu, còn đôi mắt đỏ hoe thì như đang cố giấu đi một nỗi buồn đã chất chứa từ rất lâu. Đứng trước cô là Nguyễn Hoàng Dương - người mà ai cũng nghĩ là lạnh lùng, xa cách - nhưng lúc ấy, cậu chỉ lặng im một chút rồi nói khẽ:"Tớ yêu cậu."Không có màn tỏ tình nào hoành tráng. Chỉ là một câu nói vừa đủ, dành cho một cô gái luôn cảm thấy mình bị lãng quên giữa thế giới này.Ngọc Linh - một người bạn học xinh đẹp nhưng lặng lẽ, học giỏi nhưng không bao giờ thấy mình đủ tốt. Trong mắt mọi người, cô là người điềm tĩnh và kiên cường. Nhưng Dương biết, sâu bên trong Linh là một khoảng trống rất lớn - nơi thiếu vắng tình yêu thương mà ai cũng cần.Còn Nguyễn Hoàng Dương - cậu bạn luôn đạt thành tích cao nhất lớp, ít nói, ít cười, được nhiều người ngưỡng mộ - lại chỉ mở lòng khi ở cạnh Linh. Trong thế giới của Dương, Linh là người duy nhất cậu muốn chở che. Không phải vì cô yếu đuối, mà vì cậu thấy được ánh sáng của cô - một ánh sáng dịu dàng như mặt trời khi chiều xuống."Dõi theo ánh mặt trời" là một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về những rung động đầu đời, về việc thích một người không phải để được đáp lại, mà là để có lý do bước tiếp. Nếu bạn từng một lần âm thầm thương ai đó, từng một lần chỉ dám nhìn từ xa nhưng vẫn cố gắng vì người ta, thì câu chuyện này là dành cho bạn.…
- Chỉ là câu chuyện nhảm nhí và những ảo tưởng của tớ thôi!-Ủng hộ nhé ***…
tên này lười lắm không viết mô tả đâu =)…
THANH XUÂN VƯỜN TRƯỜNG Mùa hè năm ấy có người ôm cả thanh xuân ôm cả bóng hình về người chẳng nhớ nổi mặt, sự tồn tại của một cá thể khác còn đáng quý hơn hơi thở của ta, ước chưa từng gặp gỡ tại lớp học năm ấy để phải quỵ luỵ cả đời! Tô Lâm An tâm điểm của sự chú ý khép mình một cách rực rỡ lại va phải sự tương nghịch hiện thân của vô tư Sở Công Hắc…
Sau này, em rất hối hận vì chưa nói với anh :"Eya"…
Chỉ vì cái tính hiếu thắng của Tống Y Na mà chấp nhận cá cược đi cua anh chàng học bá siêu cấp đẹp trai mà lại vô cùng lạnh lùng. Nhưng cũng đúng ý định cua chàng của cô nàng! Số phận sắp đặt hãy xem xem cô nàng Tống Y Na của chúng ta có thể rước chàng về bên mình nhé♡…
Lâm Vãn là một nữ sinh trung học phổ thông rất bình thường.Nếu bỏ qua việc cô vừa đi học, vừa làm phục vụ, vừa nhận vẽ minh họa truyện mạng, mỗi ngày chỉ ngủ bốn tiếng.Mười lăm tuổi, viện mồ côi phá sản.Mười sáu tuổi, cô bắt đầu tự nuôi sống bản thân.Mười bảy tuổi, cô bị hệ thống thần hào học bá tìm tới.Người khác nhận hệ thống thì nghĩ tới làm giàu.Lâm Vãn nhận hệ thống thì hỏi:"Ngươi có chức năng báo thức không?"Hệ thống: 🤨?Từ đó, một nữ sinh nghèo luôn thiếu ngủ bắt đầu con đường trở thành học bá.Hoàn thành nhiệm vụ được thưởng tiền.Học tập nhận điểm kỹ năng.Gacha nhận thiên phú.Từ học sinh bình thường đến thủ khoa.Từ họa sĩ làm thuê đến họa sĩ hàng đầu.Từ căn nhà vệ sinh ký túc xá đến sân khấu đỉnh cao thế giới.Nhưng dù đã trở thành truyền kỳ trong mắt vô số người...Ước mơ lớn nhất của Lâm Vãn vẫn không thay đổi.-Đó là ngủ đủ tám tiếng.…
📖 Hạ Vàng Năm Ấy🎐 Tác giả: Lạc Hạ (bút danh của tui á)✨ Năm tôi lên lớp 7, lần đầu tiên bước chân vào CLB Văn học, tôi đã gặp cậu.Bảo Văn,anh học 9/2, học giỏi, thông minh, có chút nghịch ngầm, lúc trêu chọc người ta thì cực kỳ giỏi cà khịa, nhưng khi im lặng lại khiến tôi chẳng thể đoán nổi cậu nghĩ gì.💗 Chúng tôi học chung trường, lại còn cùng dãy trọ.Những lần tình cờ chạm mặt dần trở thành thói quen, những câu chuyện nhỏ nhặt ngày một nhiều hơn... và trong lúc tôi không nhận ra, trái tim mình đã rung động vì anh .Nhưng... thích một người lớn hơn, đôi khi giống như một trò chơi tự biên tự diễn.💌 Có những lần ảnh dịu dàng, tôi lại ngây ngô tin rằng: "Có lẽ...ảnh cũng thích mình."Nhưng rồi có những ngày, anh im lặng, thờ ơ khiến tôi chới với giữa ranh giới hy vọng và tự ti. Mùa hè năm ấy... đẹp lắm. Chỉ là, có lẽ, tôi đứng bên lề mọi chuyện mà thôi. "Mùa hạ ấy, tôi đã thích cậu thật lòng." Cái mùa mà người ta hay gọi là: "Cuối hạ, chớm thu" "Mùa chia tay của nắng, mùa bắt đầu của nỗi nhớ."…
Mùa hoa tiếp theo,chúng ta sẽ gặp lại…
Quà tặng cuộc sống Cách sống lành mạnh…
"Thanh xuân ngắn ngủi, nhưng tình yêu tuổi học trò là cả bầu trời ký ức."…