Anime world
Giới thiệu anime đủ thể loại…
Giới thiệu anime đủ thể loại…
-Tác giả: 梦里 - Nguồn: manhuatai.com- Được dịch bởi: Công Chúa Mèo-Trans : Nấm- Edit : Evenlyn Nội Dung : Vào xem sẽ biết ngay đó mà 22/1/2018…
Khoảng không lặng yên của những giấc mơ luôn hiện lên dáng hình một cô gái. Thời gian trôi qua, mỗi lần gặp lại trong mộng, gương mặt ấy dần nhạt nhòa, đến khi không còn rõ nét. Chỉ có nụ cười tỏa nắng vẫn phảng phất, như chưa từng biến mất.…
"Lúc ấy,tớ chỉ muốn thời gian ngừng lại,Nguyễn Đăng Khoa sao ông có thể dễ thương như vậy,"Cậu đọc một cách lưu loát,rõ từng câu từng chữ."Mày viết đây hả?"Cậu hỏi "Không,không có viết đâu,t-""Rõ ràng đây là chữ của mày,sao cứ phải chối?"Cái con người này!Đúng là chẳng giữ mặt mũi cho mình mà!!!"Nguyệt Ánh,mày đừng có gọi tôi như vậy nữa"Lúc nghe xong câu ấy,tim cô như chệch nhịp."Có ai đi nói bạn trai mình là dễ thương đâu!?""Hửm?!"Hương bạc hà chợt thoáng qua chóp mũi,thì ra cậu từ nãy đến giờ mặt nặng mày nhẹ với cô là vì hai chữ này sao?Thật là dễ thuơ-Ah không là chín chắn trưởng thành mới đúng"Không phải vậy,với Nguyệt Ánh tao ấy Nguyễn Đăng Khoa là ngầu nhất trên đời,hơn cả mấy anh bên Hàn luôn!""Thật không.".Không thích kẹo ngọt lại muốn cô phải dung chiêu này."Nguyễn Đăng Khoa anh không tin em à???"Có chút ấm ức rồi đó,hmm.Nghe cô đổi cách xưng hô,khoé môi Đăng Khoa có chút cong lên,liền thích ứng ngay(khoái rồi chứ gì??)Cậu thấy vậy,liền nắm chặt lấy tay cô ôm từ phía sau,thì thầm"Anh tin em""Vâng,anh tin tôi quá?!"><"Ơ, anh yêu em mà,con chó của anh"có chút giật mình vì môi của anh ta chạm tới cổ cô ấy rồi."Thằng... điên này!"…
Một số ảnh đẹp cho các bạn viết truyện…
Truyện học đường,tuổi Teen…
Em đẹp hệt như một bông sen trắng, thuần khiết và thanh tao, "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn". Nhưng tôi lại là bùn, một thứ có thể vấy bẩn em…
Trong những năm tháng tuổi học trò thơ ngây nhất, cậu có từng trộm ngắm bóng lưng ai không ?…
Văn ánXuyên thư / vườn trường /ABO / điềm điềm ngọtMột sớm mai xuyên qua, Đoàn Duy xuyên thành BG vườn trường văn trong nữ chủ trúc mã, mà nguyên tác trung "Trời giáng" nam chủ, chính là cùng bọn hắn nhất phố chi cách giáo thảo Phó Độ Thu.Ba người ở tại một cái ngõ nhỏ trong, vi khoái trá hoàn thành câu chuyện chủ tuyến, hắn thường thường mang theo nữ chủ tại Phó Độ Thu bên cạnh chuyển:Đoàn Duy: Hôm nay chúng ta đi nhìn nam thần chơi bóng!Phó Độ Thu: Hắn luôn là đến xem ta chơi bóng , có phải hay không thích ta?Đoàn Duy: Hôm nay chúng ta cấp nam thần khai tiểu táo!Phó Độ Thu: Hắn cho ta nấu cơm, còn thẹn thùng để cho người khác đến đưa, thật đáng yêu...Đoàn Duy: Nam thần dịch cảm kỳ đến , chúng ta khoái cho hắn đưa ức chế tề!Ai biết hắn mới vừa đem ức chế tề cầm ở trong tay, đã bị Phó Độ Thu một phen bỏ qua. Đến từ Alpha tin tức tố hương vị nhượng Đoàn Duy chân không ngừng được phát run, Phó Độ Thu một tay xoa hắn sau cảnh, nói:"Ta phải cái này thì tốt rồi."*Là cái gì thời điểm chú ý tới Đoàn Duy đâu? Lâu đến Phó Độ Thu đều có chút quên.Hắn chỉ nhớ rõ tại cuộc đời hắn tối mê mang thời điểm, hắn thấy được lão phố phía trên, chậm rãi mở ra kia một cái cửa sổ.Từ nay về sau, hắn tại trần thế trong, trích đến thuộc loại hắn sơn gian nguyệt.Phó Độ Thu X Đoàn DuyGiáo thảo / học bá / ôn nhu Alpha công X ngõ nhỏ thảo / học? / ngạo kiều Omgea thụNội dung nhãn: Ảo tưởng không gian tình hữu độc chung ngọt văn xuyên thưTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Phó Độ Thu, Đoàn Duy ┃ vai…
nếu trái tim của anh đang lạc đườnghãy đem kí ức gửi về nơi biển rộnghãy gửi tới nơi em đang đợi anh về.…
Nhà tâm lý học Robert Epstein đã chứng minh rằng: Sau 8 giây nhìn vào mắt nhau và cười thiện chí, mức độ tình yêu giữa hai đối tượng thí nghiệm tăng trung bình 7%, mức độ thích tăng 11% và độ thân mật tăng 45%. Thế nhưng, Trịnh Viết Quyền mỗi lần nhìn thấy Nguyễn Trần Uyển Nhi thì sẽ gằn giọng đe dọa: - Mày thích ăn đấm không?Uyển Nhi xinh đẹp, học giỏi, lại thân thiện quảng giao nhưng cũng đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt trước Viết Quyền bặm trợn, du côn. Nhưng chịu ấm ức không có nghĩa sẽ không tìm cách phản kháng. Uyển Nhi quyết tâm "thuần hóa" con lửng mật Viết Quyền cho bằng được...Từ ánh mắt tình cờ giao nhau trên hành lang ồn ã tiếng nói cười hôm ấy, đã thầm lặng mở ra cả câu chuyện dài phía sau. Ở những tháng ngày đó, ánh mắt lúc chạm nhau không còn là trùng hợp.…
Tôi vừa đứng chỗ cột đèn vừa nghe máy Khôi:"Mình đang ở ngay cột đèn giao thông nè!" Tôi nói xong thì vẫy tay chào Khôi đang đứng đối diện tôi bên kia đường."Khoan đã, Linh đừng qua. Mình... mình không muốn chúng ta tiếp tục mập mờ nữa. Một là chúng ta cùng nhau hai là đợi khi đèn đỏ xuất hiện chúng ta dừng lại." Khôi đứng bên cột đèn đỏ đối diện lên tiếng.Lúc nghe Khôi nói tôi đã nhìn lên cột đèn đếm ngược đang chuyển đến số 4 trong trạng thái màu xanh. Tôi bất động suy nghĩ có nên chạy qua không. Tôi lùi lại một bước trong vẻ nhút nhát lo sợ. Tôi sợ rằng nếu như tôi bước về phía cậu ấy thì liệu tôi sẽ có thể bị bỏ rơi và như một cơn gió lướt qua nhẹ nhàng rồi sẽ bị lãng quên như bao cô gái khác trong cuộc đời của cậu ấy chăng ? Giữa con tim và lí trí tôi nghĩ lí trí của tôi không thể thắng được con tim. Vì đó chính là con người của tôi chứ không phải ai khác. Tôi biết rằng cái điều đó sẽ làm tôi tương lai sẽ rất đau khổ, nhưng mà tôi cảm thấy thà khổ tâm như vậy còn hơn là buông bỏ một ai đó hay là một thứ gì đó.[Các nhân vật, sự kiện tình tiết trong truyện đều là hư cấu và không có hành vi xúi giục hay khuyến khích làm theo nào mong độc giả cân nhắc có cái nhìn tích cực khi đọc truyện]---------------------Truyện được đăng đồng thời trên 2 app: Mangatoon và Wattpad…
Câu chuyện kể về những năm tháng thanh xuân đáng quý của các cô cậu học sinh cấp 3 mới lớn.Những thứ cảm xúc ngây thơ,hồn nhiên của tuổi học trò chỉ xuất hiện duy nhất một lần trong đời người sẽ được kể dưới góc nhìn của cô bạn nhí nhảnh,đáng yêu mang tên Hoàng Lê Ngọc Trang.--------------Vì đây là chuyện đầu tay tớ viết nên có những chỗ tớ bị nhầm từ "tớ" sang "tôi" mong các cậu thông cảm,khi phát hiện ra tớ cũng sẽ sửa lại nhanh nhất có thể ạ ,nếu có những sai sót khác mong mng góp ý nhẹ nhàng với tớ,tớ sẽ sớm sửa lại.Chúc các cậu có những giây phút đọc truyện vui vẻ:3…
A Dream…
Cuộc đời Tú An giống như một chiếc tủ giày, có hàng chục đôi giày trong đó. Và rồi người đó xuất hiện. Việc đầu tiên người đó làm khi xuất hiện là lấy đi đôi giày mà con bé thích nhất, rồi từng bước từng bước anh chen chân vào cuộc sống của nó. Từ người dưng trở thành giáo viên hướng dẫn ở trung tâm học thêm rồi sau đó là giáo viên dạy ở trường... Một điều tưởng chừng như phi lý, trái với luân thường đạo lí nhưng lại xuất hiện trong cuộc sống cua Tú An: đó là nó lại đi thích chính thầy giáo của mình, người mà nó từng rất ghét. Cũng từ đây mà cuộc sống của nó đã thay đổi hoàn toàn, lập trường quan điểm của nó cũng thay đổi. Mọi việc xảy đến như đã được lập trình từ trước, như có ai đó sắp đặt. Ừm... Người ta gọi đó là "Định Mệnh". "Định Mệnh" của người khác long lanh đẹp đẽ thế nào tôi không biết nhưng định mệnh của Tú An lại bắt đầu từ những chiếc giày...***Lần đầu gặp nhau, anh 13 tuổi còn nó thì 3 tuổi. Anh với nó chỉ là mấy đứa con nít.Lần gặp tiếp theo, anh 26 còn nó thì 16. Anh trở thành thầy giáo, đeo đuổi sự nghiệp gõ đầu trẻ. Anh dạy cho nó nhiều thứ, dạy nó học cái môn mà nó ghét, dạy cho nó phát huy tài năng bẩm sinh, dạy cho nó cách trở nên mạnh mẽ, dạy nó cách trưởng thành.Lần gặp tiếp theo, anh 30 còn nó thì vừa tròn 20. Anh từ bỏ nghề nghiệp hiện tại, quay trở lại với công việc chính, trở lại với vị trí của mình. Anh nhận ra nó là một phần không thể thiếu trong cuộc đời!…
-Làn gió lướt qua, lay động mái tóc bống bềnh của Ngọc Anh, chợt nhịp tim của Đăng hẫng đi một nhịp. Ngọc Anh nghiêng đầu cười khẽ, đôi mắt nâu hạt dẻ nhưng lại trong veo đến lạ kết hợp với ngũ quan hoàn hảo và đôi môi anh đào làm người ta phải liên tưởng đến chú thiên nga trắng thuần khiết mà nhẹ nhàng. Ngọc Anh nhìn sâu vào mắt Nhật Đăng như thấy cả biển tình. Ánh nhìn trong trẻo, tình bể bình của cô đã thành công làm tai nó đỏ lên và hơn cả là trái tim chàng trai tuổi nổi loạn đang đập liên hồi. Chà giờ thì nó hiểu sao mình lại thích cái con hâm giở này rồi. Nó phải tự thừa nhận rắng chính đôi mắt hạnh ấy với nụ cười tỏa nắng của Ngọc Anh đã làm Đăng say nhỏ mất rồi. Nguyễn Hoàng Nhật Đăng tựa như hồ nước lúc thì gợn từng đợt sóng vừa mạnh mẽ vừa nhẹ nhàng vỗ về bờ hồ, lúc thì yên ắng dưới nắng vàng làm rung rinh mọi cô nàng. Còn Vũ Trúc Ngọc Anh lại chính là thiên nga trắng bơi giữa mặt hồ, khuấy động mặt hồ tĩnh lặng nơi tim Đăng, làm cậu không tài nào đoán được suy nghĩ của cô. Có lẽ do chính bánh răng vận mệnh bắt đầu chạy, từng phút từng giây sợi chỉ đỏ rút ngắn để kéo hai người lại gần với nhau hơn. Những ngại ngùng, lo sợ tuổi mới lớn, hai người quyết định giấu gọn đi những tâm tư của mình bằng vỏ bọc hoàn hảo là "bạn thân".…
những mẩu text của bạn chẻ jung hoseok khi tìm cách cưa đổ mèo nhỏ min yoonkilower casehoseok!topyoonki!bottomandies.…
Vừa lúc ấy, ly matcha latte của tôi cũng được làm xong. Tôi vui vẻ bước tới nhận lấy ly nước mát lạnh, định quay đi thì bỗng một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi từ phía sau. Tôi giật mình quay lại thì đó là cậu ấy. Vì lúc nãy tôi không nhìn rõ nên không để ý. Và phải thừa nhận một điều rằng cậu ấy rất đẹp trai.…
Đây là một ngôi nhà hạnh phúc và tràn đầy niềm vui. Đây là ngôi nhà mà tớ dành thiên vị nhất định cho NEGAV và RHYDER. Nếu ngoài kia sóng gió quá thì ghé nhà tớ chơi, ngôi nhà này sẽ tràn ngập bình yên cho nội tâm và che chở cho trái tim của các cậu.Truyện không có nhân vật cố định ạ. Mỗi chương sẽ là một câu chuyện khác nhau.Chào mừng các cậu đã đến ngôi nhà của tớ…
"Em không thể hiểu được, anh rõ ràng có phải gu của em đâu? Thế sao em lại yêu anh nhỉ?"Ánh Dương rảnh rỗi sinh nông nổi, tự nhiên lại đi đặt một câu hỏi hết sức dở hơi cho anh.Bảo liền gấp quyển sách đang đọc lại, nghiêng đầu nhìn nó, ánh mắt thể hiện rõ sự cưng chiều. Anh nở một nụ cười tỏa nắng, nhẹ nhàng đáp lại:"Định mệnh đấy."Tim nó lại không kìm được mà đập loạn nhịp, đây là người thường hay là thiên sứ vậy?Des bìa: me…